Mỹ Mãn: C9_P8: Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn

“Lại đây nào!”. Tất nhiên không thể nào tránh khỏi ngại ngùng nhưng Lăng Gia Khang không muốn từ giờ trở đi cứ như vậy với cô nên đã lên tiếng phá vỡ không khí yên lặng.
“Cái đó… Anh quay về từ lúc nào thế? Tại sao không thông báo trước một câu cho em…”. Đây là một câu mở đầu hết sức vụng về.
“Anh vừa mới về thôi. Ngồi gần lại đây, cách xa như vậy nói chuyện mệt mỏi lắm!”. Anh cố tỏ ra nhẫn nại, nhắc lại câu trả lời thêm lần nữa.
Mỹ Mãn không còn thấy ngại ngùng như trước đó nữa, liều lĩnh ngồi gần về phía bên cạnh anh.
“Gần đây em rất bận sao?”. Trước tiên anh vẫn tỏ ra khách khí và lịch sự. Cố tình đích thân ra nước ngoài giải quyết công việc, chẳng qua là vì anh muốn cách xa cô một chút, mong muốn tình cảm dành cho cô giảm bớt đi đôi phần. Hình như cũng có chút hiệu quả thì phải, anh không muốn những công sức trước kia của mình đều như muối bỏ bể.
“Ồ, em vẫn ổn cả”. Mỹ Mãn không nghĩ ngợi nhiều, chỉ coi đó là một câu thăm hỏi bình thường giữa bạn bè với nhau mà thôi.
Vài từ ngữ giản đơn, thản nhiên đó đã khuấy động tình cảm vốn tưởng đã bình lặng của anh: “Vẫn ổn cả? Vẫn ổn cả mà em không biết đường gọi điện thăm hỏi anh lấy một câu à?”
“Hả?”. Cái này cô thực sự chưa hề nghĩ tới.
Thôi bỏ đi, vấn đề này không cần thiết phải bàn luận, chỉ tự chuốc giận vào mình mà thôi. “Những lời Giả Thiên Hạ nói đều là thật sao?”
“Ai mà biết được anh ta thế nào chứ? Chí ít thì em cũng không đồng ý!”. Vào những thời khắc “nguy nan”, Mỹ Mãn thường tỏ ra khá thông minh. Ví dụ như khi vừa nghe xong câu hỏi của Lăng Gia Khang, cô đã nghĩ ngay tới vấn đề kết hôn lại với Giả Thiên Hạ.
Thường thì những câu trả lời ra sức phủ nhận như thế này lại càng khiến người nghe cảm thấy nghi ngờ. Lăng Gia Khang im lặng, cố gắng tự nhủ đừng quá để tâm. Anh đối với cô nhiều lắm cũng chỉ là có chút “cảm tình” mà thôi, không gặp mặt cũng không đến nỗi quá nhớ nhung. Ừ, đúng là như vậy! Cho dù lúc ở cạnh cô, nhịp tim có hơi thất thường, hơi thở cũng gấp gáp hơn, cũng chẳng qua là do tiếng nhạc nhảy xập xình, ồn ã ở quán bar gây ra thôi mà…
“Đi thôi, ra ngoài đi dạo cho thoáng!”
“Hả? Đi đâu cơ chứ?”
“Ở đâu ra mà lắm câu hỏi thế? Đi thôi!”.
Tất cả các trạng thái trên của cô đã cho thấy rõ, anh nên cách xa cô một chút, càng xa càng tốt.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s