Mỹ Mãn: C10_P1: Cút thì cút, ai sợ ai chứ?

Mắt Giả Thiên Hạ lúc này đỏ ngầu như máu!
Thực tế đã dạy cho anh biết rằng trên thế giới này có hai thứ không đáng tin tưởng nhất. Một là lời thề bên chăn gối, hai là phim thần tượng.
Mọi người đều bảo khi phụ nữ tụ tập nói chuyện thì đa số chủ đề đều xoay quanh quần áo, giày dép và đàn ông. Còn về phần cánh mày râu thì đại đa số lại là than vãn, cho nên tốt nhất là đừng có suy nghĩ quá nhiều, nếu không thì chỉ tự chuốc lấy phiền muộn mà thôi. Anh hoàn toàn tuân thủ theo nguyên tắc này, thế nhưng ai ngờ lại rơi vào tình cảnh thê thảm như hiện nay. Giống như một ông chồng đau khổ, làm việc tăng ca mệt mỏi đến mức thở chẳng ra hơi, vậy mà về nhà lại phải đối mặt với căn nhà trống không. Gọi di động cho vợ không biết bao cuộc mà chẳng có người nhấc máy, lo lắng bồn chồn, chốc chốc lại ra cửa sổ ngó nghiêng…
Cuối cùng cái mà anh nhận được đó là cảnh Lăng Gia Khang đưa vợ anh về nhà! Đã xuống xe còn không mau chóng lết lên nhà cho nhanh, nhất định còn phải “biểu diễn” màn lưu luyến lâm li nữa.
Cửa nhà mở ra, anh lạnh lùng nhìn cô không dám bật đèn lên, rón ra rón rén đi trong màn đêm u tối, không kiềm chế nổi cơn giận mà châm chọc: “Đã chịu quay về nhà rồi cơ đấy?”
Giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên không báo trước, Mỹ Mãn sợ tới mức lùi về sau mấy bước, tiện tay bật luôn đèn, đợi đến khi cả căn phòng hiện lên rõ nét, cô mới hết hoảng hốt. Cô nhìn qua thấy Giả Thiên Hạ ngồi trên ghế sô pha, khuôn mặt lạnh tanh, cau mày nhăn nhó. Không phải trước đó vài tiếng vẫn vui vẻ hay sao? Sao lại thay đổi nhanh chóng thế? Trông chẳng khác nào đang đi xiết nợ vậy!
“Em không hề nói với anh Lăng Gia Khang cũng ở đó”. Cho dù chỉ là một câu nói thôi, anh cũng quyết không ngốc tới mức để cho tình địch thừa cơ xông lên.
“Tôi cũng đâu biết đột nhiên anh ấy lại quay về chứ!”. Mỹ Mãn mệt tới mức chẳng buồn đưa lời giải thích dài dòng.
“Hai người đã nói những chuyện gì?”. Anh hít một hơi thật sâu, bỏ qua những chuyện đã xảy ra vừa rồi, do thám các tin tức hữu dụng hơn.
“Chẳng có gì hết…”. Không phải là cô không muốn nói mà chẳng qua ngay bản thân cô cũng không hiểu rốt cuộc Lăng Gia Khang định làm cái gì nữa. Giữa đêm khuya đi cùng nhau không nói câu nào, tự nhiên dẫn cô đi dạo, sau đó nói vài câu tục tĩu, rồi giận đùng đùng “vứt” cô về nhà.
“Chẳng có gì hết?”. Giọng của Giả Thiên Hạ đầy nghi hoặc. Mỹ Mãn dùng một giọng điệu giống như vừa trải qua một chuyện tình cảm nóng bỏng tới mức thốt không ra hơi để nói với anh là “chẳng có gì hết” sao? Tưởng rằng chỉ số IQ của anh cũng thấp giống như cô à? Đến khi bắt gặp ánh mắt trốn tránh của cô, anh bĩu môi châm chọc: “Đinh Mỹ Mãn, không có khả năng thì đừng có học theo người khác đứng núi này trông núi nọ!”
“Anh… sớm muộn gì miệng anh cũng sẽ mọc đầy nọc mà tự đầu độc chết anh đấy!”. Anh nhất định phải nói những lời độc địa, cay nghiệt đến vậy hả? Không nhận thấy cô đang rất mệt mỏi, phiền muộn hay sao? Thứ cô muốn nhất bây giờ chính là ngủ một giấc ngon lành, không phải suy nghĩ về bất cứ điều gì, lại càng chẳng muốn cãi nhau với anh.
“Cho dù em có muốn thành đôi uyên ương với hắn ta thì cũng không cần thiết phải trù ẻo anh chết sớm vậy đâu!”
“Hả? Thành đôi uyên ương…?”. Những lời nói này chẳng khác nào chiếc gai đâm thẳng vào tim Mỹ Mãn. Nếu như cô có thể sống một cách thoải mái bên Lăng Gia Khang thì có cần thiết phải khổ sở như bây giờ hay không? Lại nghĩ đến thảm cảnh hôm nay của Tiểu Ái, cô không kiềm chế được mà tính cả món nợ của Tạ Mục Đường lên đầu anh: “Bây giờ anh mới tới tính toán so đo những điều này với tôi liệu có muộn quá không? Giả Thiên Hạ, anh đã làm những gì, đã ở đâu chứ? Đừng có giơ ra cái bộ mặt trông như thần tình yêu thế kia! Tất cả phụ nữ đều đáng đời, xui xẻo đúng không? Mặc cho anh thoả sức chơi đùa, bỡn cợt ngoài đường thế nào, phụ nữ chúng tôi vẫn phải cam chịu đứng ở nhà đợi anh sao? Anh bị thần kinh à?”.
“Anh rốt cuộc đã chơi đùa, bỡn cợt với ai chứ, em bắt được gian tình tại trận sao? Còn nữa, em đã bao giờ tận mắt nhìn thấy anh đưa người phụ nào về nhà chưa? Em thà tin mấy tờ tạp chí lá cải đó chứ không chịu tin anh sao?”. Vô duyên vô cớ bắt anh phải gánh những tội trạng này, chí ít cũng phải đưa ra một bằng chứng thuyết phục đã chứ!
“Hừ! Sao anh còn dám mở mồm ra mà nói những câu đấy? Trên thế giới này có biết bao nhà sản xuất, bao gã thừa kế tập đoàn lớn. Những tờ báo lá cải đó có thù với anh hả? Tại sao nhất nhất quyết bám lấy anh không tha?”
“Thế bây giờ bọn họ lại có thù với em ư? Tại sao cứ bám riết mãi cái chuyện ngớ ngẩn giữa em với Lăng Gia Khang thế?”
“Ngớ ngẩn sao? Kiểu gì nó chẳng có giá trị hơn mấy chuyện tình một đêm của anh. Nếu không có Lăng Gia Khang, không biết tôi đã đi gặp Diêm Vương mấy lần rồi, nói không chừng còn kịp đầu thai làm con gái của anh rồi ấy chứ!”
Những lúc cãi nhau, đừng bao giờ mong người kia sẽ nói ra những lời hay ho. Cũng giống như Giả Thiên Hạ lúc này, một khi cơn giận đã trào sôi thì anh chẳng còn nhớ gì tới quyết tâm thay đổi toàn bộ, làm một con người mới nữa: “Anh ta tốt như vậy, em còn lết về đây làm gì chứ? Liệu có cần anh đưa đi tìm hắn ngay lập tức không thế?”
Mỹ Mãn tức tới độ không nói nên lời. Câu hỏi này quá đúng rồi, rốt cuộc cô “lết” về đây làm cái gì chứ? Biết rõ rằng sẽ gặp lại nhau, biết rõ là chưa chắc mình đã kiềm chế được sự giận dữ, vậy mà cô vẫn cứ thích tự chuốc khổ vào thân. Người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng mắt, thông minh hơn, chỉ có mình cô trí tuệ kém cỏi. “Phiền anh hãy nói những ngôn từ phù hợp với thân phận hiện tại của mình!”
Chẳng còn sức lực tiếp tục cuộc cãi cọ không hồi kết, sau khi thốt nên câu này, Mỹ Mãn định quay về phòng nghỉ ngơi.
“Lết về đây làm gì?”. Người nào đó vào giây phút này vẫn cứ lặp đi lặp lại câu nói ấy.
“…”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s