Mỹ Mãn: C10_P2: Cút thì cút, ai sợ ai chứ?

Ngay lúc Đinh Mỹ Mãn định đi vào phòng thì chuông cửa bỗng reo lên. Giả Thiên Hạ lạnh lùng liếc mắt ra, cho rằng chín phần là tên Lăng tú ông âm hồn bất tán đến gây phiền phức. Anh liền quay người cầm chiếc cốc cà phê trống không đi về phía phòng bếp, tỏ thái độ không thèm quan tâm.
Mỹ Mãn không thể nào làm được như anh, tiếng chuông phiền phức như thúc giục vẫn không ngừng reo lên, cô đành phải đi ra phía cửa. Nhìn qua khe cửa chống trộm, cô trông thấy một cô gái lạ. Cô khẳng định là mình chưa bao giờ gặp cô ta, lại càng không quen biết. Tuy nhiên dựa vào hình dáng có thể thấy là rất xinh đẹp đó, Mỹ Mãn nhanh chóng đoán được thân phận của người này. Nợ phong lưu của người nào đó! Số đào hoa đáng ghét mà cô phải ngăn chặn giúp!
“Cô tìm Giả Thiên Hạ?”. Mỹ Mãn không hề có ý mở cửa, vẫn để lại chiếc cửa chống trộm, chân không ngừng rung cho thấy sự khinh khỉnh, cướp mất lời của đối phương.
“Dạ vâng. Xin hỏi anh ấy có nhà không ạ?”. Người phụ nữ ngoài cửa nở nụ cười rất quyến rũ, mọi cử chỉ hành động đều lộ rõ vẻ gia giáo, lịch thiệp.
“Này, cô với anh ta có quan hệ thế nào?”. Tiếp tục rung chân, Đinh Mỹ Mãn phát huy tối đa khả năng bắt chước của mình, cô nhớ kĩ lại hình ảnh của cô em gái lắm điều khó tính là như thế nào rồi biểu diễn lại một cách vô cùng vui vẻ.
“À, tôi có vài chuyện muốn bàn bạc với anh ấy, vốn dĩ đã định hẹn gặp nhau vào sáng mai…”
“Nói gì mà lắm lời thừa thãi thế không biết! Ngắn gọn một câu thôi, là bạn gái hay là vị hôn thê?”. Rất tốt, đã thế lại còn hẹn trước nữa! Hừm, Thiên Hạ có tư cách gì để nghi ngờ cô cơ chứ? Mỹ Mãn nhếch mép cười, ngắt đoạn lời nói của đối phương.
Người đẹp dịu dàng đã bị hăm doạ thành công, vốn dĩ cho rằng người mở cửa chỉ là người giúp việc theo giờ. Thế nhưng lấy đâu ra người giúp việc theo giờ hung tợn đến thế chứ?
“Đừng có giả vờ ngốc nghếch với tôi, cô có quen với anh ta, đúng không? Tốt nhất là hãy thành thật khai ra ngay cô làm cách nào liên hệ với Giả Thiên Hạ cho tôi! Tôi đã cố thủ ở đây suốt ba ngày ba đêm rồi, thậm chí chẳng dám vào đi vệ sinh. Cho dù anh ta có bị bệnh SIDA đi nữa cũng không thể nào không trả nợ cho bọn tôi được. Chết tiệt, tưởng dân cho vay nặng lãi dễ ăn hiếp lắm sao? Tôi mà bắt được hắn ta, chắc chắn sẽ phanh thây ra thành trăm mảnh. Còn cô, trông cũng nõn nà xinh đẹp đấy, đại ca nhà tôi nhất định sẽ rất thích…”. Nói xong, cô liền chạy vào trong nhà, lấy chiếc di động trên ghế sô pha, ấn nút 12121… sau đó quay ra ngoài cửa: “Alô, điều mấy huynh đệ đến đây cho chị, vị hôn thê của Giả Thiên Hạ đã tìm đến tận cửa rồi, đưa cô ta về giày vò một trận, không sợ cái tên mắc SIDA đó không ngoan ngoãn tìm đến đây đâu… Đúng thế, chị mày sắp thực hiện xong kế hoạch phóng hoả rồi, đang đổ xăng được gần nửa nhà rồi… Không đi được đâu, cô ta đang đứng trước cửa nhà tên mắc SIDA đây này… Đừng có nhiều lời nữa! Mau lên, cô ta trốn mất rồi…”
Nói nhanh quá khiến cho Mỹ Mãn suýt líu lưỡi lại, rõ ràng là cô đang làm những chuyện ngổ ngáo và ngang ngược!
“Ngày mai trời nắng, nhiều mây, nhiệt độ cao nhất 120C, nhiệt độ thấp nhất 170C…”. Từ chiếc di động phát ra lời dự báo thời tiết, dường như chẳng hề chịu ảnh hưởng tí nào của việc nhân gian.
Đinh Mỹ Mãn liếc mắt nhìn người phụ nữ kia biến mất ở cuối hành lang rồi đóng sầm cửa lại, thở dài an tâm.
Vừa quay mặt vào, cô bắt gặp ngay Giả Thiên Hạ đang nhịn cười ở trước cửa phòng bếp. Cô lẩm bẩm: “Lần sau làm phiền anh đừng có dẫn những người phụ nữ không ra gì đến nhà tôi nữa!”
RẦM!
Theo sau câu mắng nhiếc là tiếng sập cửa mạnh mẽ. Giả Thiên Hạ ngây người một lúc, cứ tưởng rằng những hành động vừa nãy của cô chứng tỏ cô quan tâm đến anh, kết quả, cô vẫn vô duyên vô cớ quy cho anh tội danh lăng nhăng. Phiền não tháo chiếc cà vạt ra, anh rất muốn nhìn xuyên qua cánh cửa phòng kia nhưng biết chắc chỉ vô ích mà thôi. Cô có thể cho anh một cơ hội không? Ít nhất cũng phải cho anh nói một câu đã… Đó chẳng qua là đồng nghiệp mới tới làm thôi mà!
Dần dần, anh cũng hiểu được rốt cuộc Mỹ Mãn đang phẫn nộ điều gì. Trên thế gian này điều xót xa nhất không phải là ghen tuông một cách mệt mỏi mà là ngay cả tư cách ghen tuông cũng không có.
Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn chính thức bước vào giai đoạn “chiến tranh lạnh”. Có ai đó đã từng nói có cãi cọ ít nhất còn chứng tỏ hai bên tình cảm đang sục sôi? Mỹ Mãn không biết tình cảm đang sục sôi rốt cuộc là thứ gì, chỉ biết lúc này cô vẫn còn tỉnh táo, chưa hề kích động, nóng nảy tới mức trực tiếp vứt quần áo hành lí của Giả Thiên Hạ ra ngoài. Có thể do cô lại cảm thấy mềm lòng, hoặc giả vờ bận rộn đến độ chẳng còn tâm tư nào nghĩ đến những chuyện đó nữa. Cô không muốn làm rõ mọi chuyện mà thực sự cũng chẳng có thời gian để làm rõ nữa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s