Mỹ Mãn: C10_P3: Cút thì cút, ai sợ ai chứ?

Mới đầu giờ thôi mà văn phòng làm việc của Mỹ Mãn đã bừa bãi loạn xạ cả lên.
Tám giờ hơn, tỉ lệ bạn xem đài tối qua vẫn chưa thấy có, phản ứng của khán giả trước chương trình do đích thân cô sản xuất sau ngày đầu tiên phát sóng vẫn còn chưa biết thế nào thì Mỹ Mãn đã thấy có một hộp quà đặt ngay ngắn trên mặt bàn cô.
“Vòng tay Cartier?”. Mỹ Mãn cầm chiếc vòng tay lên, xem qua xem lại, kiểu dáng của nó hết sức tinh tế. Cô thực sự rất thích nhưng cô không muốn nhận quà mà không biết lí do rõ ràng.
Còn đang đắn đo thì chiếc di động reo lên. Mỹ Mãn liếc qua màn hình, thấy hiển thị ba chữ “Lăng Gia Khang”. Cho dù ngốc nghếch đến đâu, cô cũng có thể đoán ngay ra đáp án: “Alô, là do anh tặng đúng không?”
“Ừ”. Đầu dây bên kia truyền lại giọng nói thản nhiên.
“Hôm nay không phải sinh nhật em, cũng không phải sinh nhật anh, tại sao đột nhiên lại tặng quà cho em? Em không cần đâu”. Tuy rằng hiện nay cô đang rất khó khăn về tài chính, không có thừa tiền để mua những món đồ xa xỉ này nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc nhận quà vô cớ, không biết rõ lí do.
“Không phải là quà đâu, cuối năm ngoái, không phải em đã rất thích chiếc vòng đeo tay của một nghệ sĩ dưới quyền anh nên đưa tiền để anh mua hộ sao? Tiếc là kiểu dáng đó không sản xuất nữa nên anh đã chọn giúp em kiểu dáng mới. Nếu em không thích, có thể gửi trả lại cho anh, nhưng tiền không hoàn lại đâu đấy!”. Lăng Gia Khang nói rất từ tốn nhưng từng câu từng chữ lại đánh trúng vào tâm lí của Mỹ Mãn.
“Thích chứ!”. Tiền của chính mình thì sao cô phải chê chứ? Làm người không nên ngốc nghếch tới mức đó!
“Ha ha, anh cũng đoán là như vậy!”. Câu trả lời của cô gần như không nằm ngoài dự liệu của anh chút nào.
“Tối nay có rảnh không?”
“Có chuyện gì?”
“Cùng đi dùng bữa nhé! Tối nay còn có buổi ra mắt phim nữa đấy, anh muốn dắt em đi cùng, tiện thể giới thiệu cho em một vài người. Chắc chắn sẽ có ích cho công việc của em đấy!”. Cảm thấy cô đang do dự, Lăng Gia Khang bổ sung thêm một câu vào đúng thời điểm thích hợp.
“Anh không cần thiết phải giúp đỡ em nhiều như thế…”
“Bạn bè thì không thể giúp đỡ nhau à? Nếu thế thì sau này, nếu như mấy nghệ sĩ bên anh muốn tham gia chương trình của em thì anh phải mở mồm cầu xin em sao?”
Người ta đã nói tới mức này rồi, Đinh Mỹ Mãn thấy giống như đang cưỡi trên lưng cọp không dễ leo xuống. Tự cô biết rõ nghệ sĩ công ty anh chẳng thèm tiếc nuối gì cái chương trình chẳng có danh tiếng nào của cô, thế nhưng cô cũng không có lí do gì để từ chối cả. Hơn nữa, với tình hình hiện nay của cô, tất nhiên là không có quyền gì từ chối rồi. Có người chịu đưa tay ra giúp đỡ, cô đương nhiên phải nhanh chóng mà nắm lấy.
“Vậy thì cứ như thế đi, tối nay gặp ở nhà hàng đó nhé!”
Mỹ Mãn nghiêng đầu ngao ngán, thẫn thờ gập di động lại, cô đã quá quen với cảm giác không thể nổi giận trước tình huống này rồi. Rốt cuộc là anh bận đến mức nào mà lần nào cũng thế, chẳng buồn quan tâm xem cô trả lời ra sao đã dập ngay điện thoại.
“Anh này, anh đừng có xông bừa vào như thế! Đợi tôi đi hỏi trước đã, cô Đinh hiện nay đang rất bận…”
Cô còn chưa kịp đặt di động xuống bàn đã nghe thấy giọng nói nài nỉ của cô trợ lí thân yêu. Tiếp đó, cửa phòng làm việc của cô bị đạp bật mạnh ra, không có một chút lịch sự nào. Chiếc cửa đáng thương còn rung lên bần bật sau đó hồi lâu. Người đàn ông ngoài cửa hai tay đút túi quần, sắc mặt giận dữ, tái xanh, đôi mắt rực lửa hận như muốn đốt cháy Đinh Mỹ Mãn đến nơi, bỏ qua cả quy trình giết người rồi mới đốt xác.
“Lâm Ái giờ đang ở đâu?”. Anh giản lược hết tất cả những lời chào hỏi, mở đầu khách khích nên có mọi khi, hỏi ngay vấn đề chính.
“Tôi làm sao mà biết được? Tôi có phải mẹ cô ấy đâu”. Mỹ Mãn ra hiệu cho cô trợ lí đang đứng phía sau anh chàng bất lịch sự này, ngầm ý bảo cô cứ ra ngoài. Nhưng câu nói buột miệng đã “bán đứng” cô. Rõ ràng là nếu như cô không hề biết chuyện gì thì chắc chắn đã không đối xử với Tạ Mục Đường không khách khí đến vậy.
“Thế thì có cần anh nhắc lại cho em biết vào buổi tối hôm kia, em đã ở cùng với cô ấy, tiếp sau đó thì cô ấy mất tích luôn không?”. Cô thư ký vừa rời khỏi, Tạ Mục Đường móc chân đóng sập cửa vào, không muốn để cho cả đài truyền hình biết được chuyện này.
“Tôi đã nói với anh rồi, tôi không phải là mẹ cô ấy, tôi có quyền gì quản lí cô ấy chứ? Không phải anh rất bận sao? Bận đến nỗi ngay thời gian giải thích với cô ấy cũng không có? Vậy thì còn hỏi han đến cô ấy làm gì?”. Đinh Mỹ Mãn thực sự không hiểu nổi tại sao cứ bắt cô phải quan tâm, chăm lo cho chuyện tình cảm của người khác trong khi ngay chuyện tình cảm của mình, cô còn giải quyết không nổi.
“Đinh Mỹ Mãn, em không biết nghĩ hay sao? Tại sao lại thiên vị với người bên ngoài vậy chứ? Nếu không phải vì em với Thiên Hạ thì anh có cần thiết phải thảm hại thế này không?”. Nếu như không nể người phụ nữ đứng trước mặt mình là “vợ của thằng bạn thân” thì anh đã ra tay bóp chết cô lâu rồi.
“Giả Thiên Hạ?”. Thấy chưa, cái được gọi là “tử đảng” giữa bọn đàn ông thối tha chính là thế này đây. Bất cứ là có chuyện gì xảy ra, chỉ cần nhìn bạn của anh là biết anh như thế nào liền.
“Người phụ nữ mà anh đuổi theo tối hôm đó chính là Mạc Tường. Anh không muốn nói thêm về chuyện này nữa, em tự về mà hỏi ông xã nhà mình ấy!”. Tạ Mục Đường dùng hành động để phản bác lại lập luận của Mỹ Mãn. Tình bạn giữa nam nhi đại trượng phu không chỉ đơn thuần là gánh tội thay nhau mà phần nhiều là vì hai chữ “nghĩa khí”. Những chuyện mà Thiên Hạ chưa giải thích rõ ràng, anh không muốn và cũng không có quyền tham dự. Nói cho cùng thì chuyện tình cảm, ngoài người trong cuộc ra, chẳng ai có thể phán đoán được gì: “Đưa số điện thoại của Lăng Gia Khang cho anh!”
“Làm… làm cái gì chứ?”. Không phải là định hẹn nhau ra đấu súng hay đại loại như vậy chứ? Tình địch của anh ta có phải là Lăng Gia Khang đâu. Người ta chẳng qua chỉ là giám đốc công ty quản lí vô tội mà thôi.
“ĐỂ TÌM BÀ XÃ!”. Câu trả lời hết sức ngắn gọn và súc tích cho thấy rõ lòng nhẫn nại của anh gần như không còn nữa. Đợi Mỹ Mãn tự động khai ra thông tin đương nhiên là chuyện không thể, Tạ Mục Đường nhanh chóng cướp lấy chiếc di động trên tay cô. Cho dù việc này có liên quan đến vấn đề riêng tư cá nhân thì cũng không ngăn nổi anh trước nỗ lực tìm cho bằng được người phụ nữ của mình về.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s