Mỹ Mãn: C10_P5: Cút thì cút, ai sợ ai chứ?

Mỹ Mãn tò mò nhếch mày, quay đầu nhìn về phía ông chú tai ương. Một đôi giày trắng lịch lãm xuất hiện trước mắt cô, chủ nhân của đôi giày đó điềm tĩnh đi qua Giả Vượng Bảo tiến về phía chiếc ghế sô pha đối diện với Mỹ Mãn. Đôi môi của người này nhếch lên, ánh mắt lướt qua Mỹ Mãn rồi nhìn sang phía Giả Vượng Bảo: “Tên tiểu quỷ này là ai thế?”
Mỹ Mãn vốn định “thu dọn” Giả Vượng Bảo khỏi đây trước khi Lăng Gia Khang đến nhưng xem ra đã muộn rồi. Quan hệ giữa cô và ông chú này quá phức tạp nên cô đành chọn cách đơn giản nhất khái quái cho Lăng Gia Khang nghe thôi: “Đây là người chú thứ mười bốn của em”.
“Tiểu quỷ này tên là gì thế?”. Anh cười thân thiện, nhìn về phía Giả Vượng Bảo.
Tuy rằng đối phương là tình địch của đứa cháu quý hoá nhưng Giả Vượng Bảo vẫn chưa mù quáng đến mức xông trận là giết địch ngay nên đã phối hợp diễn kịch, tỏ ra vô cùng ngây thơ, đáng yêu: “Cháu chào chú, cháu tên là Giả Vượng Bảo, cháu muốn ăn cơm sườn nướng!”
Vượng Bảo cố tình nhấn mạnh vào chữ “Giả”, mãn nguyện đưa khuôn mặt khiêu khích nhìn Lăng Gia Khang.
“Họ Giả mà là chú mười bốn của em sao? Tại sao em không lấy luôn họ chồng đặt lên đầu tên mình cho rồi?”
“Khó nghe lắm!”. Giả Đinh Mỹ Mãn? Trời ạ, nói thật lòng là quá khó nghe và cũng kì kì kiểu gì ấy!
“Khó nghe lắm”? Mỹ Mãn thực sự đã từng nghĩ tới chuyện này sao? Lăng Gia Khang suýt chút nữa mất hết cả lí trí mà nổi khùng lên, nỗi tức giận được kìm nén bấy lâu trong lòng gần như đã trào lên đến cổ, nhưng cuối cùng cũng không thốt ra khỏi miệng được nên anh đành nuốt giận vào trong.
Anh có thể không so đo tính toán rất nhiều chuyện, từ ngày cô nói phải quay về nước thì anh đã có thể mường tượng ra cảnh tượng hỗn loạn như ngày hôm nay. Có thể oán trách được ai đây, đều do anh ngốc nghếch, nhất định phải giữ lấy cái tự trọng không cần thiết ấy, cố chấp không muốn mình trở thành vật thay thế khi cô vẫn chưa hoàn toàn quên đi hình bóng Giả Thiên Hạ trong tim. Anh lại còn có một niềm tin ngớ ngẩn không căn cứ rằng hơn một năm sớm tối bên nhau hoàn toàn có thể đánh bại được tên Giả Thiên Hạ đã chủ động xin rút lui kia. Nay thì tất cả đã được chứng minh, anh quá tự phụ rồi.
“Hả?”. Mỹ Mãn định dùng những lời lẽ ngây ngô này để phá vỡ bầu không khí ngại ngùng, đưa mắt nhìn sang tay Lăng Gia Khang. Cô có thể khẳng định trước kia chỗ đó trống không, không có bất cứ đồ trang sức nào, thế nhưng bây giờ lại thấy đeo một chiếc vòng: “Cartier! Vòng tay tình nhân?”
Cô tự tin vào khả năng ghi nhớ của mình, kiểu dáng vòng tay này chắc chắn là của các cặp tình nhân vẫn hay dùng.
“Có vấn đề gì nghiêm trọng không? Nếu như em không muốn gặp rắc rối thì hoàn toàn có thể đem chiếc vòng tay kia vứt đi, bán hoặc tặng cho ai đó… tuỳ em thôi!”. Anh thản nhiên thừa nhận tất cả, tự cảm thấy dùng những cách thức này để theo đuổi phụ nữ không có gì sai trái hết. Nếu như muốn có một lí do mơ hồ nào đó để che đậy thì cũng được thôi: “Hơn nữa tăng thêm cường độ lên báo cũng là chuyện tốt, rất có lợi cho chương trình mới ra mắt của em.”
“Lăng Gia Khang, anh đúng là rất đen tối”. Đột nhiên Mỹ Mãn cảm thấy người đàn ông trước mắt mình hình như làm bất cứ chuyện gì cũng có mục đích cả: “Em không muốn bị cánh phóng viên bắt gặp rồi viết linh tinh trên báo nữa.”
Tình thế hiện nay đã rất khó kiểm soát rồi, cô hoàn toàn không hứng thú với việc thêm mắm thêm muối để làm nên “bữa tiệc Mãn Hán toàn tập” bày biện cho mọi người thưởng thức.
“Em có quan hệ tình cảm với Giả Thiên Hạ thì được còn với anh lại không được là sao?”
Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà!
Ánh mắt Lăng Gia Khang như rực lửa, có thể thấy rõ mọi nhẫn nại của anh đều đã cạn kiệt: “Đinh Mỹ Mãn, anh đâu phải là người nào xa lạ, anh chính là người đàn ông đã ở bên em không rời một bước suốt một năm qua đó! Em cho rằng anh là Chúa Giê-su sao? Phổ độ chúng sinh mà không mong muốn được báo đáp? Em có thể không đồng ý cho anh giúp đỡ em nhưng ít nhất cũng phải nói rõ cho anh biết lý do chứ! Bỏ qua chuyện công việc đi, em làm thế có phải để tránh làm chồng cũ của em hiểu lầm đúng không? Ngay cả quan hệ bạn bè giữa chúng ta cũng phải phân ra rõ ràng đến thế sao?”
“Thiên Hạ cháu tôi đã ở bên cạnh Mỹ Mãn hơn 20 năm mà còn chưa dám lớn tiếng mắng nhiếc như anh đâu.”
Giả Vượng Bảo đã không mở miệng thì thôi, mở miệng ra thì toàn “lời vàng ý ngọc”. Vẫn còn chưa đủ hỗn loạn hay sao?
“Thế thì quay về bên cạnh Giả Thiên Hạ đi!”. Người xưa có câu, càng quan tâm thì càng rối, dẫu có là người lý trí đến đâu chắc chắn vẫn có lúc cả giận mất khôn. Cho dù kẻ “đâm bị thóc, chọc bị gạo” chỉ là một tên “tiểu quỷ” không đáng để ý đến nhưng Lăng Gia Khang vẫn cảm thấy đau đớn.
Nói xong, anh đứng bật dậy, định rời khỏi nhà hàng ngay tức thì.
“Anh đừng có đi, để tôi đi! Rốt cuộc anh có tư cách gì mà quát mắng tôi ngọt xớt thế chứ?”. Đinh Mỹ Mãn lên tiếng. Cô thật sự không hiểu nổi tại sao mình lại phải sống một cách khổ sở như thế. Bất cứ ai cũng có thể nhảy lên đầu lên cổ cô quát tháo, chỉ có bọn họ mới có quyền nổi cáu phát khùng hay sao? Cô cũng có danh dự của mình chứ! “Tôi đã ăn không, ở không nhà anh hay thế nào? Nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa cho anh, đến ở nhà anh, tôi vẫn phải đưa tiền thuê nhà, lại còn giúp anh giải quyết những người phụ nữ mà anh muốn chia tay. Không chỉ vậy mà cả những chuyện liên quan tới công việc cũng phải phụ giúp anh. Anh cho rằng tôi là Phật Quan Âm à, vô duyên vô cớ chạy đến bên anh cứu khổ cứu nạn sao? Giữa bạn bè với nhau có loại bạn tính toán nhiều như anh hả?”
“Em thích ở bên cạnh ai thì hãy quay về cạnh người đấy đi! Bây giờ anh không có hứng thú chơi trò bạn bè “nam nữ thuần khiết” với em nữa”. Giả ngốc ư? Anh đã nói rõ đến vậy rồi, lẽ nào cô vẫn nghe không hiểu sao? Tưởng rằng anh thực sự có thể coi cô như một người bạn không hơn không kém sao?
“Đi thì đi!”. Dẫu phản ứng của Đinh Mỹ Mãn có hơi chậm chạp, suy nghĩ mất nhiều thời gian hơn người khác nhưng người ta đã nói rõ đến vậy rồi, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được ngụ ý trong những lời nói tức giận của Lăng Gia Khang, chỉ là cô không muốn phá vỡ lớp vỏ bọc cuối cùng mà thôi. Cho dù là như vậy, cô cũng có quyền được suy ngẫm một chút chứ, anh chưa từng nói với cô lời nào tương tự như thế trước đó. Trong mắt cô lúc này, dường như chỉ còn một chút nữa thôi là anh sẽ thốt ra câu: “Em đừng có suy nghĩ nhiều quá, những người phụ nữ vây quanh anh quá nhiều rồi, làm sao có thể để ý đến em được? Hãy ngoan ngoãn làm cho tốt bổn phận của một người bạn đi!”
Đàn ông có phải đều không biết lí lẽ như vậy không? Sau khi trêu hoa ghẹo nguyệt xong, tất cả đều đùn đẩy trách nhiệm lên đầu người phụ nữ, nói cô không biết trân trọng, nói cô vô tình. Nhưng xin hỏi là đã có ai thực sự quan tâm xem rốt cuộc cô đang suy nghĩ gì hay chưa?
Chết tiệt, tất cả đều là lũ thần kinh!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s