Mỹ mãn: C11: Quả nhiên em không thể sống thiếu anh!

Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn đã cãi nhau rất lâu, “chiến trường” không ngừng thay đổi, từ phòng bếp đến phòng khách rồi lại sang buồng ngủ. Nội dung cãi cọ cũng càng ngày càng đa dạng, phong phú, từ vấn đề ban đầu là li hôn rốt cuộc do ai nêu lên cho đến việc trí tuệ ai thấp hơn, thậm chí cả việc ngày mai ai sẽ rửa bát…

Chỉ có điều những cuộc cãi cọ này khác hẳn với trước kia, bây giờ tâm trạng của Mỹ Mãn không hề buồn bực, u sầu, thậm chí trong lòng còn lan toả một cảm giác giống như đã “tu thành chính quả” vậy! Sảng khoái đến độ ngay sáng ngày hôm sau, khi bước chân vào phòng làm việc, tinh thần cô đã vô cùng dễ chịu, miệng cười tươi như hoa.

Thế nhưng đời người đâu lường trước được mọi việc, dường như ông trời cảm thấy cuộc sống của cô lúc này nhàn hạ quá hay chăng? Giám đốc đài gọi điện thoại thông báo họp khẩn, vừa mở đầu đã làm một trận mắng “khai vị” rồi.

“Rốt cuộc cô đã làm cái gì thế? Cuộc sống riêng tư tôi không quản, nhưng phiền cô đừng làm ảnh hưởng đến công việc chung được không? Ngày mai phải quay mấy chương trình một lúc, vậy mà đột nhiên tất cả mọi người dự kiến tham gia đều đồng loạt xin rút lui, ngay cả công ty quản lí của Lâm Ái cũng nói muốn huỷ hợp đồng, vậy thì quay kiểu gì đây?”

“Xin rút lui? Tất cả mọi người? Bao gồm cả Tiểu Ái sao?”. Mỹ Mãn chẳng còn tâm tư nào mà để ý đến ánh mắt khác lạ của mọi người trong phòng họp dành cho mình lúc này. Thông tin đó quá chấn động, cô hoàn toàn có lí do để hét lên trong kinh hoàng.

Rõ ràng tất cả đều đã đồng ý hết rồi, mà lại còn do cô đích thân đi mời mọc họ nữa, tại sao đến phút chót lại cùng nhau “dở chứng” như thế chứ?

“Cô hãy tự mình xem đi! Hôm nay đâu phải ngày Cá tháng tư! Đinh Mỹ Mãn, tôi không cần biết cô dùng cách gì, chương trình ngày mai nhất định không được để xảy ra sai sót nào. Chết tiệt, tôi chưa bao giờ gặp một nhà sản xuất yếu kém đến như cô. Nếu như tình hình không có gì xoay chuyển thì cô có thể về nhà tự làm những gì mình thích được rồi, tiền của tôi không phải dùng để làm từ thiện”.

Mỹ Mãn chết lặng nhìn giám đốc đài vứt ra một tập dày những thông báo xin rút lui, dù ông giám đốc đang giận đến mức muốn nhảy tưng tưng lên nhưng cô thực sự không hiểu nổi phải làm thế nào để ứng phó với chuyện này. Làm nghề sản xuất chương trình thường sẽ gặp phải rất nhiều tình huống đột xuất, điều này bản thân cô biết rõ, nhưng tất cả những nghệ sĩ đã đồng ý tham gia nhất loạt huỷ hẹn cùng thời điểm thì thật là quá sức chịu đựng của con người ta! Giám đốc đài nói không hề sai chút nào, cô thực sự là một nhà sản xuất yếu kém, thậm tệ!

Không cần biết phải dùng phương pháp gì, nhưng chắc chắn phải có cách nào đó!

Cách đầu tiên mà Mỹ Mãn nghĩ đến đó chính là gọi điện đến từng nơi hỏi ngọn nguồn, nguyên do. Cô còn ôm trong lòng một tia hi vọng nhỏ bé là có thể bọn họ lại cùng một lúc “dở chứng” thêm một lần nữa mà đồng ý quay trở lại. Nhưng kết quả, câu trả lời nhận được gần như tương tự nhau, tổng kết lại thì chỉ có duy nhất một nguyên nhân. “Xin lỗi, chúng tôi thực sự không dám tham gia đâu”.

Là cái gì đã khiến cho những người không bao giờ tỏ ra kiêu căng, tự phụ này thà phải đền tiền hợp đồng chứ không dám tham gia chương trình của cô thế? Phải chăng cô đã bị “nguyền rủa”?

Mãi cho tới khi Mỹ Mãn gần như kiệt sức, thậm chí còn suy nghĩ cực đoan tới mức muốn nộp ngay đơn xin thôi việc rồi trốn tránh khỏi nơi này thì cô bỗng nhiên nhận được một lá thư.

Không biết người gửi thư là ai, cũng chẳng biết mục đích của lá thư này là do thương hại hay vui mừng trước tai họa cô gặp phải. Cuối cùng, cô cũng đã biết được đáp án.

“Giáo phụ[1] mà cô cũng dám đắc tội sao?”.

Chỉ chín chữ ngắn gọn nhưng khiến cho Mỹ Mãn tức điên người, chỉ muốn đập nát tất cả mọi thứ có trên bàn làm việc lúc này.

Sau khi lấy lại được bình tĩnh, cô vẫn không muốn vì một lá thư lai lịch bất minh mà nghi ngờ Lăng Gia Khang. Cô đã thử gọi điện thoại đến để hỏi anh nguyên do, nhưng người nhận điện lúc nào cũng là cô trợ lí của anh. Cho dù là bất cứ thời điểm nào, câu trả lời duy nhất nhận được chỉ là: “Lão đại của bọn em đang bận lắm, chị Mỹ Mãn, nếu như có việc gì thì cứ nói với em, em sẽ nói lại cho anh ấy.”

Cuối cùng, Mỹ Mãn chẳng thể nào nhẫn nhịn được thêm nữa, cô thét lên trong điện thoại: “Phiền chuyển lời cho anh ta là mau đi chết đi!”.

Tiếng thét vang trời chất chứa đầy phẫn nộ, tức giận, nhưng lại đầy lạc lõng của Mỹ Mãn vọng cả ra ngoài phòng làm việc, khiến cho cô trợ lí thân thiết vốn dĩ định bê ly trà hạ hoả vào cho cô, phải âm thầm nuốt nước miếng, do dự xem liệu có nên vào làm phiền cô lúc này hay không. Mỹ Mãn mặt mũi cau có ngồi trên chiếc ghế tựa trong văn phòng, ánh mắt mơ màng. Cô trợ lí chớp chớp mắt ngây thơ, thận trọng đi đến bên cạnh thì thầm nói: “Chị Mỹ Mãn, có thật là do Lăng Gia Khang làm hay không?”.

“… Chẳng biết nữa”. Cô vẫn tin vào trực giác của mình, chưa đưa ra bất cứ kết luận nào nhưng cũng chẳng tìm ra bất cứ điều gì để phản bác lại giúp anh.

“Hừm, tiếc là trước đây em lại còn nói giúp cho anh ta, thật là quá đáng! Chuyện tình cảm riêng tư không thể nào đưa vào chuyện công việc để đùa giỡn được. Phải chăng anh ta cho rằng chị không có anh ta thì sẽ chết chắc? Không được, không được, chị không được suy sụp, tức giận như thế, phải phấn chấn lên, chọc cho anh ta tức chết, để cho anh ta biết tỉ suất người xem chương trình của chị cao không phải chỉ là dựa vào anh ta!…”

“Em có cảm thấy chắc chắn là anh ấy làm không?”. Bên cạnh không có bất cứ ai có thể bàn bạc, Mỹ Mãn cảm thấy mất phương hướng, vậy nên lúc này ngay đến cô trợ lí thường ngày không mấy thân thiết này cũng trở thành người cho ý kiến tham khảo đối với cô.

“Nếu không thì còn ai vào đây nữa? Nếu là người khác thì làm gì có khả năng khiến ngay cả chị Lâm Ái cũng phải rút lui chứ…?”.

“Tiểu Ái!”. Cái tên xuất hiện kịp thời nhắc nhở Mỹ Mãn, ít nhất lúc này cô cũng có người để tìm hiểu. Có lẽ Tiểu Ái sẽ biết rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra hơn cô.

Người ta thường bảo bạn bè thân thiết thỉnh thoảng sẽ tâm linh tương ứng. Ngay đúng lúc Mỹ Mãn vơ lấy chiếc di động định gọi cho Tiểu Ái thì nó đã đổ chuông. Cái tên hiện lên trên màn hình di động khiến cô thấy an lòng, coi như có thể gặp được một người thân thiết đầu tiên trong ngày hôm nay.

“Cậu với Lăng Gia Khang rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Tại sao anh ấy lại bảo mình hiện giờ không thích hợp tiếp nhận bất cứ công việc nào hết, còn ép mình phải nghỉ ngơi một thời gian vậy?”.

Nghe thấy câu nói ấy của Lâm Ái, Đinh Mỹ Mãn không thể nào tiếp tục niềm tin vô điều kiện vào anh được nữa.

“Lại còn làm như mình rất biết quan tâm chăm sóc nữa chứ, anh ta bảo cho mình chút thời gian để giải quyết mọi hiểu lầm với Tạ Mục Đường! Bọn mình làm gì có nhiều hiểu lầm đến mức phải dùng thời gian dài như thế để đi giải quyết? Rõ ràng là anh ta đang lạm dụng chức quyền, lộng hành quá mức! Tức chết đi được, mình đã nói từ lâu là anh ta đang theo đuổi cậu mà, nhẫn nhịn lâu như vậy cuối cùng cũng lòi đuôi cáo ra rồi. Anh ta cũng giỏi thật đấy, chắc là giày vò bản thân đến thân tàn ma dại mất thôi…”.

Tiểu Ái không ngừng mắng nhiếc, nguyền rủa, châm chọc trong điện thoại, còn Mỹ Mãn lại chẳng có tâm tư nào nghe hết. Cho dù bây giờ tất cả mọi thứ đều đang chống lại Lăng Gia Khang, cô vẫn không thể tin rằng anh là một con người công tư bất phân đến như thế! Mọi người thường nói “vì yêu mà sinh hận”, nhưng cô vẫn quyết tin rằng Lăng Gia Khang không phải hạng người điên khùng đó, cô càng không thể nào có được sức ảnh hưởng lớn đến vậy!


[1] Nghĩa là người đỡ đầu.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s