NĐÔ… còn sót lại: C35, kết thúc!

“Em đã nghỉ việc thật rồi ư?”

Jason đưa cho Taylor một cái bánh Donut khác, vừa được phết sô cô la nhiều gấp đôi và rải thêm cả vụn kẹo đủ màu đúng theo yêu cầu của cô. Chưa gì cô đã khám phá ra một trong những hạn chế khi ngủ cùng người đàn ông quyến rũ nhất của năm: cô chính là người sẽ phải ra ngoài mua bữa sáng cho cả hai. Trừ khi, theo cách Jason nói, cô muốn được uống nước cam và nhai bánh Muffin cùng một rừng tay săn ảnh.

“Đúng vậy, em nghỉ việc rồi”. Cô vừa nói vừa cắn một miếng thật to vào chiếc bánh sô cô la tuyệt hảo mà cô đã đem về từ tiệm bánh dưới phố.

“Nhưng trông em có vẻ thản nhiên quá vậy?”

Taylor thờ ơ nhún vai. “Cái này đi thì cái khác tới thôi, việc gì phải lo!”

Thấy cô chẳng chịu nói gì thêm, Jason nhìn sang.

“Nghe em nói này, đó là quyết định đơn giản thôi: chọn anh hay chọn họ. Dĩ nhiên em chọn anh”. Cô nói.

“Trời ơi! Em yêu!… Em dễ thương quá đi mất!”. Jason chồm qua và hôn nhẹ lên môi cô. Rồi anh rụt người lại và nhìn cô theo kiểu “đi guốc trong bụng”. “Em đã được chỗ khác mời về làm việc rồi, đúng không?”

Taylor mỉm cười tự hào. “Thật ra thì tới ba lời mời!”

“Ừm… Từ lúc nào vậy?”

Cô nhún vai. “Trong lúc đang đi mua bánh Donut, em có gọi vài cuộc điện thoại”. Bắt gặp ánh mắt của anh, cô nói tiếp. “Anh à, em đâu thể ăn không ngồi rồi mãi như vậy.”

“Mới có mười hai tiếng thôi mà”. Jason cười toe toét. Rồi anh bẻ một mẩu bánh Donut phủ đường và đưa phần còn lại cho Taylor vì nhận ra cô đang trừng mắt nhìn anh khi thấy anh lấy cái bánh ra khỏi hộp.

“Thôi nào, kể cho anh nghe về ba lời đề nghị đó đi!”. Anh nói.

“À, đó là một công ty lớn, giống như công ty cũ của em. Mà trước khi em nghỉ, công ty Gray & Dallas cũng vừa kịp cất nhắc em lên làm luật sư đoàn cho nên họ cũng đồng ý điều đó nếu em chịu làm cho họ.”

“Không tệ chút nào!”. Jason thật sự bị ấn tượng. “Em có thể bắt đầu lại ngay từ chỗ mà mình đã dừng lại.”

Taylor gật gù. “Ừm…”

Nghe giọng điệu của cô, anh liền hoài nghi. “Cái gì nữa đây? Em đang suy tính gì nữa thế?”

Taylor cười nói. “Nói thật, em đã nghĩ về chuyện này nhiều lắm.”

“Mười hai tiếng qua em bận ghê nhỉ?”

“Em nghĩ là em đã nắm bắt được tất cả, đã leo đến nấc thang cuối cùng khi làm tại một công ty luật lớn. Dù sao đi nữa, ở mãi một chỗ, cũng chỉ học được bấy nhiêu thứ thôi.”

“Anh chắc đoạn này nằm trong một bài hát nào đó.”

“Em nghĩ tại sao lại không tự mình mở một công ty luật nhỉ?”

Tuyên bố đó khiến cho cả hai đều chìm vào im lặng. Một lúc lâu sau, Jason lên tiếng.

“Một ý kiến hết xảy!”

Taylor nhảy phóc ra khỏi ghế một cách phấn khích. “Em biết mà! Em còn có thể hình dung ra nó nữa kìa – Taylor Donovan và cộng sự. Nghe thật tuyệt, đúng không?”

Jason nhìn cô với vẻ kì quặc. “Phải là Taylor Andrews và cộng sự chứ?”

Taylor ôm bụng cười nghiêng ngả cứ như đây là câu chuyện hài nhất mà trước giờ cô được nghe vậy.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Jason, cô thôi không cười nữa. “À… em thấy cuộc gây lộn đầu tiên của cặp vợ chồng son chúng ta cũng khá lớn đấy.”

Jason rời khỏi ghế sa lông, bước đến chỗ cô. Và anh hôn cô âu yếm.

“Anh sẽ chuẩn bị từ bây giờ.”

Ngay lúc ấy, cuộc vui của họ bị gián đoạn bởi tiếng gõ cửa.

Taylor ngó ra. “Chết rồi, em quên gọi để hủy vụ chuyển nhà rồi. Trời ạ, mấy người đó sẽ điên lên với em mất”. Cô mỉm cười ngọt ngào với anh. “Jason à, anh giúp em trả lời họ được không? Đi mà… ký tên lên vài tấm ảnh cho họ hay nói gì đó cũng được mà!”

Jason càu nhàu suốt cho đến khi anh ra tới cửa.

Cái này vốn dĩ là công việc của người trợ lý, của người quản lý, người đại diện, hoặc của đủ các thể loại người làm khác chứ! Taylor cần nhanh chóng làm quen với cuộc sống mới này trước khi cô bắt đầu bắt anh đi mua sữa, băng vệ sinh hoặc những thứ đại loại như thế.

Chắc chắn Jason Andrews này sẽ không bao giờ đích thân đi mua sữa hay băng vệ sinh đâu!

Tuy nhiên… anh thầm mỉm cười, ai đó sẽ phải tới cửa hàng để mua thêm một mớ bao cao su, vì với tốc độ họ đang…

Nghĩ thế, Jason vui vẻ mở rộng cửa. “Thưa quý ông, tôi e rằng đã có một số thay đổi trong kế hoạch.”

Anh nhanh chóng giải thích, trả tiền cho mấy người khuân vác vì họ đã mất công tới, rồi chi cho họ thật nhiều tiền hoa hồng chỉ để giữ kín nơi ở của Taylor, đồng thời anh còn phải ký thêm mấy chữ ký tặng nữa. Khi quay lại xe tải, một trong số họ đã không quên chúc mừng Jason về chuyện đính hôn của anh.

Jason mỉm cười. Trong tất cả những lời chúc tụng mà anh nhận được từ trước tới nay, có lẽ đây là lời chúc anh thấy thích nhất.

Jason sập cửa lại rồi quay bước vào trong nhà. Vừa tới cửa bếp, anh trông thấy Taylor đang loay hoay dọn dẹp. Cô đang rửa mấy chiếc ly ở bồn rửa bát, khẽ ngước lên khi thấy tiếng bước chân anh.

“Mấy ông vận chuyển có nói gì không? Mọi thứ ổn cả chứ anh?”

Jason mỉm cười ngắm cô.

“Cực kỳ ổn.”

Anh bước tới nhấc bổng Taylor lên. “Thôi nào, em không cần phải giả bộ làm một cô nàng thục nữ đảm đang nữa!”. Anh chọc. Rồi bế thẳng Taylor vào phòng ngủ.

Cả ngày hôm ấy họ không rời khỏi nhà nửa bước.

Cuối cùng, khuya hôm đó, khi cả hai nằm trên giường, Taylor thư thả gối đầu mình lên vai của Jason, ngước mắt nhìn anh.

“Em yêu anh”. Cô dịu dàng cất tiếng.

Jason vòng tay siết chặt lấy cô. Anh mỉm cười trong cơn ngái ngủ. “Anh biết.”

Taylor mơ màng trôi vào giấc ngủ dịu êm. Cho đến khi, cô nghe một tiếng thầm thì rất nhẹ phát ra từ trong bóng tối.

“Bà Taylor Andrews…”

Cô chẳng buồn mở mắt.

“Ngủ ngon em nhé!”

Nhưng rồi cô cứ nằm đó, tỉnh như sáo. Cả đêm Taylor mở to mắt, ngắm nhìn Jason đang chìm trong giấc ngủ bình yên ngay bên cạnh mình.

Chỉ vì cô muốn được là người nói câu cuối cùng.

Dĩ nhiên rồi!!!

Advertisements

One thought on “NĐÔ… còn sót lại: C35, kết thúc!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s