Tình yêu và giá trị nhân văn trong Copy mối tình đầu

Trích trong : “Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần”
Bức thư Tiểu Thất gửi cho Hàn Tú!
(thấm đậm giá trị nhân văn và tình yêu sâu sắc của một người nhân bản vô tính…)

“Hàn Tú,

Khi em đọc được bức thư này, có lẽ anh đã thực sự rời khỏi đây rồi, chẳng thể quay lại được nữa, không thể ngày ngày nấu cơm cho em ăn, không thể kéo em ngồi xem phim Hàn cùng anh nữa.
Xin hãy tha thứ cho anh vì đã thất tín!

Anh có rất nhiều điều muốn nói với em nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Hơn nữa, anh thực sự không thể nào nói rõ mọi chuyện với em ngay lúc đó được. Khiến em rơi lệ là điều anh không bao giờ muốn.

Em có biết thế nào gọi là người nhân bản không? Người nhân bản là quái vật – sản phẩm của phòng thí nghiệm, một con quái vật đáng thương. Đó chính là anh.

074 là số hiệu của anh, anh là người nhân bản thứ bảy mươi tư được nghiên cứu ra, bảy mươi ba sản phẩm trước đó đều đã thất bại. Số hiệu của Tiểu Cửu là 094, cô ấy cũng là người nhân bản, nhưng lại bị tàn tật bẩm sinh. Còn một người nữa mà em chẳng có cơ hội để gặp nữa, đó là 173, cậu ấy nhìn qua thì tưởng là đứa trẻ mười tuổi, nhưng thực chất mới được hai tuổi thôi. Chắc em sẽ khó lòng tưởng tượng nổi một con người có thể lớn một cách thần tốc như thế trong vòng hai năm ngắn ngủi, cho nên đại đa số bọn họ đều ốm yếu, không những thế, còn đần độn, vô hồn.

Đọc đến đây, xin em đừng sợ hãi và cũng đừng ghê tởm! Năm nay, anh hai mươi lăm tuổi, anh đã sống được hai mươi lăm năm, anh giống hệt người bình thường, từ một đứa trẻ sơ sinh mà lớn dần lên, giai đoạn phát triển nào, anh cũng từng trải qua. Nhờ có sự bảo vệ, bao bọc của giáo sư Trương, anh trở thành quái vật có tuổi thọ lâu nhất. Sống được đến bây giờ, anh phải cảm ơn mẹ của Đường Trạch Tề – cô giáo Đỗ mà em thường nhắc tới. Bà chính là mối tình đầu của giáo sư Trương, chỉ vì chí nguyện không giống nhau nên cuối cùng hai người đã chia tay. Giáo sư Trương vẫn luôn yêu sâu sắc cô giáo Đỗ, ông hi vọng có được một đứa con của bà nên đã chọn lựa Đường Trạch Tề để tạo ra người nhân bản là anh.

“Người nhân bản”, mỗi lần nhắc đến ba chữ này, anh lại cảm thấy đau đớn. Em biết không, người nhân bản chẳng bao giờ được nhìn thấy mặt trời, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, lúc nào cũng phải đối diện với những máy móc vô tri và áo blouse trắng, mãi mãi phải chịu đựng những thí nghiệm trên cơ thể mình, cho tới khi chết đi.

Vì sao những người như bọn anh lại tồn tại trên cõi đời này? Chính là để phục vụ niềm đam mê khoa học vô hạn của loài người hay là để cứu loài người, để họ sống khỏe mạnh hơn, lâu dài hơn?
Anh đã từng nghĩ sứ mệnh của bọn anh là như vậy, mãi cho tới khi anh nhận ra đồng loại của mình từng người từng người một lặng lẽ biến mất rồi lại có đồng loại mới xuất hiện. Những người này nếu thân thể không tàn tật thì cũng đần độn, vô tri. Lúc đó, anh mới biết giá trị thực sự của bọn anh chính là ở những nội tạng. Về mặt pháp luật, người nhân bản không được coi là người nên không được pháp luật bảo vệ, bởi vậy, lấy nội tạng từ những người như bọn anh sẽ an toàn và đảm bảo hơn nhiều so với việc lấy nội tạng phi pháp từ người bình thường. Không có nhân quyền, cũng chẳng có tự do, chỉ sinh ra để làm vật thay thế, sau khi hết giá trị sử dụng, bọn anh sẽ bị vứt đi không thương tiếc. Bọn anh tồn tại chỉ để thỏa mãn lòng tham vô đáy của loài người mà thôi.

Sau khi biết được sự thật nghiệt ngã này, có một thời gian, anh vô cùng hận giáo sư Trương. Anh căm ghét người đã tạo ra anh, người cho anh sinh mệnh nhưng cũng an bài số phận đó lên anh.
Giáo sư Trương đã khóc rất lâu, nhưng lúc quay lại, đối diện với anh, ông vẫn nở nụ cười tươi tắn và tận tình chỉ bảo anh rất nhiều thứ như thường ngày. Nhìn thấy nụ cười ấy, anh chẳng thể giữ lòng căm hận với người giống như cha mình được nữa. Anh bèn không suy nghĩ nhiều như trước mà tự nhủ: “Mình chỉ cần nghe theo lời giáo sư Trương, sống thật vui vẻ là được, dù phải sống ở đâu, sống thế nào, mình cũng chẳng nên quan tâm làm gì.”
Anh cứ thế sống qua ngày, đợi đến lúc lên bàn mổ. Nhưng vào ngày mà giáo sư Trương không tiếc tính mạng để cứu anh thì cuộc đời anh đã chính thức bước sang một trang mới. Anh đã đập vỡ bức tường thủy tinh rồi nhảy từ tầng mười ba xuống nhằm trốn khỏi chiếc lồng ấy. Thay vì để những kẻ dã man đó móc hết tim phổi, anh thà rằng tự mình đi chết còn hơn.

Có lẽ ông trời thương xót nên đã cho anh gặp được người quan trọng nhất của cuộc đời mình – chính là em, Hàn Tú ạ!
Em đã cho anh cuộc sống mới, đã dạy anh rất nhiều điều mà anh chưa bao giờ trải qua trước đây. Anh biết mình thường xuyên khiến em tức giận nên mới hay bị em mắng sa sả như thế, nhưng thực chất em là một người ngoài miệng cứng rắn, trong lòng lại yếu mềm.

Những ngày được ở bên cạnh em dù ngắn ngủi nhưng chính là quãng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời hai mươi lăm năm của anh. Cảm giác tuyệt vời đó đã khiến anh trở nên tham lam đến mức muốn nắm giữ cả hơi thở của em. Thậm chí, anh còn không nhớ mình chỉ là một người nhân bản, quên mất rằng anh không nên để thứ tình yêu không được phép tồn tại này xuất hiện trên đời.
Em vẫn tưởng anh là Đường Trạch Tề. Thực ra, anh đã có rất nhiều cơ hội để giải thích rõ ràng với em, nhưng anh là một kẻ ích kỷ, anh rất sợ em ruồng rẫy anh, căm ghét anh, kinh sợ anh. Anh chẳng cần gì hết, thậm chí cả cái chết cũng coi thường, nhưng anh sợ phải chứng kiến sự căm ghét, ghê tởm ở khuôn mặt em như những người khác đã làm với anh. Anh không thể chịu nổi việc đó.

Xin em hãy tha thứ vì anh đã giấu em!

Hàn Tú, xin lỗi vì đã kéo em vào vụ giao dịch bẩn thỉu, đẫm máu đó!

Sau sự việc này, em sẽ biết anh là ai. Hẳn là sẽ có người kể cho em nghe tất cả, song anh vẫn hi vọng mình có thể đích thân nói với em sự thật. Nhưng anh biết anh không còn cơ hội đó nữa.
Hàn Tú, em nhất định phải tiếp tục sống một cách tử tế! Phải vui vẻ, lạc quan vì cuộc đời con người đáng quý vô cùng. Nếu dành mấy chục năm để sống trong đau khổ thì quả là lãng phí. Cho nên, hãy sống thật lạc quan em nhé!

Nếu thực sự có kiếp sau thì có lẽ anh cũng sẽ như con người, có thể được xuống suối vàng. Anh sẽ không uống canh Mạnh Bà để đứng bên cầu Nại Hà chờ em, để nhìn em thêm một lần nữa, để được ôm chặt em vào lòng.

Hàn Tú, anh là 074, em cũng có thể gọi anh là Tiểu Thất, đó đều là tên của anh, em nhất định phải nhớ đấy! Anh hi vọng em sẽ mãi mãi ghi nhớ ba con số này.
Hàn Tú, anh yêu em.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s