Mỹ mãn: C11 _ P3: Quả nhiên em không thể sống thiếu anh!

Mỹ Mãn mím chặt môi nhìn Gia Khang đầy oán ghét, cô quay người đập vào vai anh rồi xông ra ngoài phòng rửa mặt… Ngoài những hành động đó, Đinh Mỹ Mãn thực sự không biết phải biểu hiện như thế nào nữa. Cô cũng biết mình chẳng có tư cách gì để trách cứ Lăng Gia Khang, thế nhưng trái tim vẫn cảm thấy lạnh lẽo, lạnh lẽo đến đáng sợ!

Mắt nhìn cô bỏ đi cùng người đàn ông khác, lại một lần nữa, Lăng Gia Khang không hề níu kéo, thực ra vẫn là do lòng kiêu hãnh chưa thể gạt bỏ trong anh. Tại sao lần nào cũng phải vứt bỏ mọi thứ để đuổi theo níu kéo chứ? Anh sinh ra đã chẳng bao giờ có cái thói quen ngu ngốc đó rồi!

Vậy là ước nguyện của Giả Thiên Hạ đã thành sự thật, cô đích thực bỏ đi mà chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại. Nhìn bề ngoài thì rõ ràng là anh đã thắng, vậy tại sao anh vẫn cảm thấy như hai bên đều thảm bại vậy? Người ở cạnh anh thì đã sao chứ, nói cho cùng thì trái tim cô cũng đã phiêu dạt bên ngoài hơn một năm nay rồi, đã ghi khắc biết bao hồi ức không có anh tham dự?

Giả Thiên Hạ ép buộc bản thân đừng quá để ý đến cảnh tượng lúc nãy vừa diễn ra. Có lẽ là cô đang cần thêm chút thời gian, cũng có thể cô chỉ là đơn thuần không muốn nghĩ người bạn của mình quá tồi tệ, hoặc có thể do cô đã đặt quá nhiều niềm tin vào Lăng Gia Khang, tin tưởng tới mức chẳng hề phòng bị gì, chẳng từ chối khi bị hắn ôm! Anh càng không muốn tìm hiểu quá nhiều về việc đằng sau sự tin tưởng lớn lao đó là cái gì. Lúc này anh chỉ muốn đặt hết tâm tư suy nghĩ xem lúc tâm trạng không vui người phụ nữ của anh thường muốn làm những gì?

Đi mua sắm điên cuồng để giải sầu? Đó không phải là tính cách của Đinh Mỹ Mãn.

Tìm một đỉnh núi không người rồi hét to lên những điều không vui trong lòng? Cô không lãng mạn đến mức ấy!

Mua một đống các đồ ăn vặt để ăn cho đã đời, ăn đến khi giải được sầu thì thôi? Với kinh nghiệm dạn dày lâu nay, anh biết rằng đó là một phương pháp vô cùng ngớ ngẩn, Mỹ Mãn sẽ không biết kiềm chế mà ăn liên tục, nhẹ thì đầy bụng nôn mửa, nặng thì ngộ độc thực phẩm.

Cuối cùng anh quyết định đưa cô đến khu hội chợ lớn.

“Anh muốn mua gì sao?”. Cô đứng một bên chớp đôi mắt mơ màng, đưa tay lên xem các mặt hàng trên giá nhưng vẫn không giấu được tò mò hỏi anh.

“Không mua gì cả”. Anh lên tiếng phủ nhận, nắm lấy tay cô rồi nói: “Đi giải sầu thôi.”

“Hả?”. Mỹ Mãn nhìn anh, hai mắt sáng rực lên. Ngay lúc trông thấy môi anh mấp máy dường như đang muốn nói gì đó, ngay lập tức cô bắt đầu đi trút giận.

Đi qua vô số các sạp hàng, Đinh Mỹ Mãn không bỏ qua bất cứ mặt hàng nào hết, hăng hái cầm lấy nào là mì ăn liền, thức ăn sấy khô, sô cô la, bánh quy, cái mở nắp chai nước giải khát, và cả những đồ uống ngon lành… chất đầy một xe đẩy đồ ăn đông lạnh rồi lật tung các ngăn hàng lên… Thiên Hạ thong thả kéo theo chiếc xe chứa đồ đằng sau, chấp nhận nhặt những món đồ đã bị cô “giày vò” vào xe đẩy. Nhìn chung thì từ trước tới nay, anh chưa bao giờ hiểu nổi sở thích xả giận kiểu này, đây chắc chắn là biểu hiện rõ nét của việc thiếu tính nhân đạo sâu sắc. Tuy nhiên nếu như người gây ra là người phụ nữ của anh thì cũng đành để cô “trút giận” thoải mái, sau đó sắp xếp tử tế lại những ngăn hàng đã bị cô làm loạn xạ lên.

Điều khiến cho anh không ngờ đến là sau khi trút giận trong hội chợ xong, Mỹ Mãn dường như vẫn chưa hả dạ. Sau khi rời khỏi đó, múc tiêu tiếp theo của cô chính là trạm tàu điện ngầm cách đấy không xa.

Dùng bã kẹo cao su đã nhai xong bôi lên khe nhét tiền xu của máy bán hàng tự động ở khu tàu điện ngầm, ở trên tàu điện ngầm đông đúc, cố ý đứng ngay đằng sau một người đàn ông đáng thương nào đó mà cô không thích rồi vỗ mạnh vào mông của người phụ nữ ở gần ông ta nhất.

Mãi cho tới lúc về nhà cô dường như vẫn chưa hết hứng thú đùa nghịch, trước khi bước ra khỏi thang máy, cô không quên ấn nút lên tất cả các tầng cùng một lần. Nếu như Thiên Hạ không kịp thời kéo cô ra, anh không hiểu liệu cô có dí sát mặt vào camera, hoặc gỡ tất cả biển đề tên của các tầng xuống không. Nghi ngờ này của anh là hoàn toàn hợp lí, nói cho cùng thì trước đó cô cũng đã hành động quá nhiều để chứng minh rồi.

 

“Thật là chán chết!”. Sau cả một buổi tối trút giận đã đời, cô vẫn còn “mặt mũi” bước qua cửa nhà, nhanh chóng lao về phía ghế sô pha nằm xuống cho đỡ mệt và đưa ra lời than vãn này.

“Mau lại đây”. Thiên Hạ chẳng khách khí gì, nhìn thẳng vào cô, vẫy tay gọi cô lại gần. Đợi sau khi cô đã yên phận ngồi bên cạnh mình, anh mới đưa tay ôm chặt lấy cô nhưng cũng không làm thêm bất cứ một động tác thân mật nào. Nếu như đã biểu hiện dịu dàng, biết quan tâm chăm sóc tốt cho cô, thì anh cũng nên tiếp tục nỗ lực làm tròn vai, cho tới khi cô không thể nào “chống đỡ” lại được mới thôi: “Cho dù là việc động trời, thì anh cũng sẽ giải quyết giúp em. Cho dù em không muốn ỷ lại vào anh thì cũng có thể cho anh được ở bên cạnh em được không? Tóm lại sau này không được “chơi trò” mất tích, anh sẽ rất lo lắng đấy”.

Mỹ Mãn ngẩng đầu, ngước mắt nhìn lên khuôn mặt anh, đôi môi mím chặt lại dường như không che giấu nổi niềm xúc động trào dâng trong lòng lúc này. Anh hoàn toàn thấu hiểu tính cách, cũng như sự yêu ghét của cô, biết được cô rất để ý đến lòng tự trọng nhỏ nhặt đó. Hai con người sống với nhau chẳng lẽ không phải như vậy hay sao? Có những lúc không cần phải tìm một người đàn ông để dựa dẫm, ỷ lại mà chỉ cần một người ở cạnh bên, cho dù không nói với nhau lời nào, không làm bất cứ việc gì, nhưng ít nhất là sẽ không còn cảm thấy đơn độc nữa!

Lúc sau, cô nở nụ cười ngọt ngào, rồi gật đầu đồng ý.

Hiếm khi mà sự việc lại phát triển đúng theo dự đoán của anh, Thiên Hạ mãn nguyện nhìn cô không còn khoa chân múa tay, mà rất ngoan ngoãn nghe lời. Tuy nhiên anh cũng ý thức được rằng khoan dung thì cũng chỉ có mức độ thôi, tiếp theo anh sẽ phải tính một vài món nợ nữa! Cô dựa vào cái gì mà có thể tin tưởng Lăng Gia Khang đến vậy, trong khi đó hầu như chẳng bao giờ thèm quan tâm đến những lời giải thích chân thành của anh? Dựa vào cái gì mà cô có thể để một người đàn ông tự do ôm ấp mình trong phòng rửa tay của quán bar, phải chăng nếu anh không xuất hiện kịp thời thì tiếp theo đó họ sẽ hôn nhau, lên giường cùng nhau? Người phụ nữ này liệu có phải lúc nào trong tay cũng cầm sẵn một chiếc sừng, đợi đến khi anh không chú ý sẽ được dịp cắm lên đầu anh hay không?

Chỉ tiếc là những lời nói độc địa này còn đang mấp máy ở môi chưa kịp thốt nên lời thì đã bị một câu nói thều thào của cô chặn ngay tức khắc.

“Quả nhiên em không thể sống thiếu anh được.” Trên thế giới này chỉ có duy nhất mình anh sau hết lần này đến lần khác mắng mỏ cô thì lại tiếp tục ở cạnh bên cô, mặc cho cô trút giận điên cuồng.

“Vậy thì đừng làm gì nữa, chỉ cần là bà xã của anh là được.” Từ trước đến nay Giả Thiên Hạ luôn thuộc tuýp người nói là làm. Nếu như trái tim mình đã rung động thì chắc chắn sẽ bộc lộ ra ngay, không cần thiết phải kìm nén trong lòng làm gì hết! Sau khi thốt ra câu ấy, anh trực tiếp xông lên, áp lên người cô hết sức thuần thục điêu luyện để tránh cô phản kháng khi đột nhiên bừng tỉnh khỏi niềm cảm động trong giây phút này. Anh khôn ngoan ghì chặt lấy tay cô rồi chiếm lĩnh đôi môi căng mọng quyến rũ kia.

“ Này… em… ừm…”.

Mỹ Mãn vùng vẫy như định nói điều gì, còn Giả Thiên Hạ thì hoàn toàn không cho cô bất cứ cơ hội nào hết, đôi môi anh rực cháy, lưỡi len lỏi khám phá, bàn tay linh hoạt luồn vào váy ngủ mềm mại của cô. Anh nắm rõ hết mọi thói quen hằng ngày của Mỹ Mãn, ví dụ như khi ở nhà cô không thích mặc đồ lót bên trong, hoặc là những lúc như thế này tai cô sẽ giật lên liên tục, hay mỗi lần trông thấy anh bất giác rên lên, cô sẽ “thuần phục vô điều kiện”.

“Bà xã…”. Anh thì thầm bên tai cô đầy tình ý, cố tình khiến hơi thở của mình trở nên nặng nề, mệt mỏi.

“Hử…”. Mỹ Mãn liền cau đôi mày thanh tú, mở to đôi mắt mơ màng nhìn anh.

“Em gọi anh một tiếng ông xã nghe xem nào”. Anh rất biết rõ tình hình “địch ta”.

Bàn tay nhẹ nhàng chống đỡ, thân trên của Thiên Hạ dần dần nhấc nhẹ lên, áp lấy người cô, tóc mái rơi xuống, xoã xuống cổ cô, sự quyến rũ, mê hoặc lúc này khiến Mỹ Mãn khó lòng cưỡng lại được. Cô giống như đang bị thôi miên vậy, ngây ngô, ngốc nghếch thốt lên: “Ông xã…”.

“Ngoan quá!”. Anh rướn lên, hôn nhẹ lên chiếc mũi xinh của cô.

“ Không, không phải, em có lời muốn nói…”.

“Làm xong việc rồi nói tiếp.” Cho dù là một người ông lí trí đanh thép cũng chẳng thể “đạp phanh” vào những lúc thế này được, huống hồ Giả Thiên Hạ từ trước đến nay đều không phải thuộc tuýp người lí trí!

Đinh đoong!

Thế nhưng tiếng chuông vô duyên lại vang lên ngay lúc này, anh ngừng lại, phiền não liếc nhìn cái nơi đang phát ra âm thanh đáng ghét kia.

“Đừng có quậy nữa… có người gọi cửa kìa”. Mỹ Mãn nâng đầu gối lên định thoát khỏi anh.

May mà lần này xem ra Giả Thiên Hạ có vẻ chịu hợp tác, đành chịu trận mà nhổm người dậy, tiện tay cầm theo chiếc ghế trong phòng khách chạy ra mở cửa. “Chào anh Giả, anh khoẻ không?”. Ngoài cửa là một người đàn ông trẻ tuổi, miệng cười đầy khách sáo.

“Nói vào vấn đề chính đi”. Ai có thời gian và tâm trạng mà nghe: “Anh có khoẻ không?” chứ?

“Ơ thế cô Đinh không có ở đây à?”. Vừa nói, anh ta vừa dáo dác đưa mắt do thám, ánh mắt bắt gặp đúng lúc Đinh Mỹ Mãn đang ngồi trên ghế sô pha chỉnh lại quần áo, cố ý che giấu đi giai đoạn tình cảm cháy bỏng trước đó. Anh này lại càng nở nụ cười  sáng lạn hơn trước: “Cô Đinh, cô cũng khoẻ chứ? Gần đây chắc cô bận lắm nhỉ? Chẳng mấy khi gặp được cô…”.

Bụp!

Chiếc ghế trên tay ai đó đột nhiên trơn quá mà rơi ra ngoài, vừa lúc phượt qua người của anh chàng lạ mặt ngoài cửa.

“Xin hỏi, anh tìm bà xã tôi có việc gì không?” Phớt lờ dáng vẻ đáng thương của anh chàng ngoài cửa đang ôm đầu ôm cổ “lánh nạn” trời giáng, Giả Thiên Hạ nhếch mép cười rất đáng sợ.

“ Không… không có chuyện gì hết… hai người… đã đến lúc hai người phải nộp tiền nhà rồi…”. Vợ người ta quả nhiên không dễ động vào!

“Ngày mai sẽ mang sang”. Lời nói còn chưa dứt thì Thiên Hạ đã tiện tay đóng sập cửa vào.

“Chà, tiền nhà anh vẫn còn chưa đưa cho em đấy.” Nhờ lời nhắc nhở của ông chủ nhà, Mỹ Mãn bỗng nhớ ra, từ sau khi người đàn ông này đến sống ở nhà cô với lí do không đâu vào đâu cả, anh ta mới chỉ giúp cô đóng một quý tiền thuê nhà, còn thù lao 5 vạn đồng hứa trả cho cô vẫn chưa thấy đâu hết!

“Anh không có tiền”. Anh nhếch vai trả lời thản nhiên như không có việc gì!

“Làm gì có chuyện ấy! Lương tháng của anh cao hơn em rất nhiều mà. Anh đừng nói là định quỵt nợ đấy nhé!”. Anh em ruột còn phải tính nợ rõ ràng với nhau, huống hồ là mối quan hệ hiện vẫn chưa biết định nghĩa ở mức nào của hai người bây giờ chứ?

Anh ngông nghênh bĩu môi, kéo cô rồi ôm chặt vào lòng: “Trông anh giống người hay quỵt nợ sao? Không có tiền anh có thể dùng thân mình trả nợ mà…”.

“Dùng thân trả nợ cái đầu anh ấy! Ai cần anh phải dùng thân trả nợ? Con chó đực bên nhà hàng xóm cũng chẳng lẳng lơ như anh, vừa thấy con cái là đã “kéo quốc kì” rồi. Không cho phép anh làm bừa đâu, em không giống như anh, nhà em không chuẩn bị sẵn bao cao su.” Cuối cùng Đinh Mỹ Mãn cũng đã vô cùng lí trí nói ra hết những lời mà lúc nãy mấy lần khi đang tình cảm mặn nồng đều bị anh chặn lại.

“Hai chúng ta cũng không phải chưa “ấy” với nhau lần nào, cần thứ phiền phức đó làm gì chứ?”. Anh cau mày khó chịu, cuối cùng cũng đã hiểu lúc nãy vì cái gì mà cô lại vùng vẫy mãnh liệt như vậy.

“Cái đó, cái đó, cái đó…”. Nói lắp một hồi lâu, mặt Mỹ Mãn bỗng đỏ ửng lên, đành phải liều mình xông lên thôi: “Thế nếu nhỡ bị dính thì phải làm sao hả?”.

“Càng tốt chứ sao! Tránh cho chúng ta dư thừa thời gian, sức lực cãi nhau suốt ngày, dùng cái đó bồi dưỡng cho thế hệ mầm non còn hơn.”

“…” Đinh Mỹ Mãn hết lời đối đáp.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s