Gần như vậy xa đến thế: C1 – P2

Nói là làm, khi tiếng nhạc vừa cất lên, Tiêu Dĩnh ngay lập tức bị người đàn ông ấy kéo vào trung tâm sàn nhảy, bắt đầu điệu Valse.
Tối nay vốn chưa ăn gì, lại uống chút rượu, nên cô có cảm giác lành lạnh, lúc bàn tay Diệp Hạo Ninh vòng qua eo, cảm giác ấm áp từ bàn tay anh truyền qua lớp vải mỏng thấm vào da thịt khiến Tiêu Dĩnh cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cô ngả người ra sau. Giọng nói nhẹ nhàng của anh bỗng vang lên bên tai cô: “Sao anh không biết tên tiếng Anh của em là Fanny nhỉ?”.
Có chút bông đùa trong câu nói ấy khiến cô cảm thấy như bị châm biếm. Tiêu Dĩnh im lặng.
Anh lại nói: “Fanny, con người tự do! Thật tiếc, so với em bây giờ thì không được phù hợp cho lắm!”.
Cô mím môi, cắn chặt răng, vùng ra. Nhưng tay anh càng giữ cô chặt hơn. “Ngoan nào, đừng động đậy, tập trung khiêu vũ đi!”. Rõ ràng là dùng sức nhưng giọng nói của anh lại nhẹ nhàng đến mê hoặc.
“Anh muốn gì?”. Cô ngẩng đầu, trong đôi mắt đen xinh đẹp ánh lên vẻ giận dữ. “Anh từ xa xôi ngàn dặm đến đây, rốt cuộc muốn làm gì hả?”.
“Anh muốn làm gì ư?”. Anh khẽ nhướng mày, gương mặt điển trai biểu lộ nét cười mà lại như không cười. “Nếu anh nói là anh nhớ em, em có tin không?”.
Cô lạnh lùng không nói. Dường như anh chẳng bị ảnh hưởng bởi vẻ mặt ấy, liền nói tiếp: “Nếu một chút tin tưởng cũng chẳng có thì hỏi nhiều như thế để làm gì chứ?”. Nụ cười trên môi anh rạng rỡ hơn, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm đen láy ấy lại không hề ẩn chứa nét cười.
Đại sảnh khách sạn được trang hoàng rực rỡ, giai điệu trầm bổng du dương, trang phục lộng lẫy, hương thơm ngập tràn, bầu không khí này quả thật không thích hợp cho việc cãi nhau một chút nào.
Tiêu Dĩnh có lẽ cũng nhận thức được điều đó, lại thêm mùi cồn và nước hoa quyện vào nhau khiến người ta mệt mỏi chẳng nghĩ được gì, cô đành im lặng. Ở trong vòng tay anh, bị hơi thở quen thuộc ấy vây quanh, từng dây thần kinh trên người dần được nới lỏng, cô để mặc cho Diệp Hạo Ninh dẫn trong suốt điệu Valse.
Khi khúc nhạc kết thúc, mọi người đều đã dừng lại, Tiêu Dĩnh tựa lưng vào tường thở gấp, lúc này trông cô thật mong manh, yếu đuối. Diệp Hạo Ninh đứng cạnh thờ ơ quan sát, bàn tay đang buông thõng từ từ đưa ra nhưng cuối cùng lại lặng lẽ cho vào túi quần, anh lãnh đạm nói: “Thể lực yếu quá”.
Quả thật gần đây cô rất ít vận động. Môi trường làm việc mới cùng các mối quan hệ làm Tiêu Dĩnh xoay xở không kịp. Đồng nghiệp ai ai cũng xuất sắc, áp lực cạnh tranh lại lớn như vậy, làm sao cô có thời gian để đi tập thể dục chứ? Tuần trước, Hứa Nhất Tâm hẹn cô đi chạy bộ buổi sáng nhưng cô đã từ chối mà không nghĩ ngợi gì. Ngày nào cũng như ngày nào, tinh thần căng thẳng, ngủ không đủ giấc, đồng hồ báo thức cũng phải đặt đến hai ba cái cô mới dậy nổi. Chạy bộ buổi sáng ư? Đúng là một môn thể thao xa xỉ!
Hứa Nhất Tâm nhìn cô bằng ánh mắt coi thường: “Đúng là heo!”.
“Đừng nói từ đó!”. Cô tỏ vẻ không vui, vẻ mặt hờn dỗi như trẻ con. “Mình ghét bị so sánh như vậy”.
“Sao thế? Trước đây, khi còn học đại học, mình đã gọi cậu như thế không ít lần rồi mà. Lúc ấy có nghe ai nói là ghét đâu nhỉ? Có phải Diệp Hạo Ninh cũng đã gọi cậu như vậy không? Gợi nhớ đến quá khứ không vui của cậu chứ gì? Bây giờ hai người ghét nhau nên giận cá chém thớt hả?”.
“Ôn lại chuyện xưa như trái đất ấy để làm gì? Mình không có thời gian để ý đến cậu đâu”. Tiêu Dĩnh rút cuốn tạp chí, tựa vào giường, vờ như đang chăm chú đọc.
Quả thật Diệp Hạo Ninh đã từng gọi cô như thế, lúc hai người mới quen nhau. Lúc đó, anh hình như rất thích trêu cô, nhưng về sau càng ngày càng ít đi.
Trên thế gian này, rất nhiều việc đều trải qua quá trình thịnh suy, theo lẽ thường, sau những giây phút cao trào sự lạnh lẽo, khiến người ta cảm thấy hối tiếc, nhưng cuối cùng rồi cũng sẽ trở về con số không. Cô và Diệp Hạo Ninh cũng vậy, dường như hai người đang đi đến điểm tận cùng của quá trình ấy.
Tiệc rượu chưa kết thúc, Tiêu Dĩnh đã lặng lẽ đến phòng trang điểm tẩy trang, thoa kem dưỡng da rồi cất bước ra khỏi tiền sảnh. Bên ngoài, ánh đèn rực rỡ, vườn hoa cùng những thảm cỏ đều sáng lung linh. Không khí oi bức khác thường, mây bị nén thấp, có lẽ là do cơn mưa to của đêm hôm trước.
Xe của Diệp Hạo Ninh đã đậu ngay trước cửa khách sạn. Không rõ anh chuồn ra ngoài từ lúc nào, vừa rồi rõ ràng cô thấy anh vẫn đang nói chuyện vui vẻ với chủ tịch của cô mà. Kính xe hạ dần xuống, lộ ra khuôn mặt nhìn nghiêng của Diệp Hạo Ninh. Anh chẳng nhìn cô, cũng chẳng chủ động nói gì. Một đốm lửa đỏ chập chờn, làn khói trắng mỏng mảnh bay ra ngoài, anh kiên nhẫn đợi cô lên xe.
Thời tiết thế này mà bỏ qua một chiếc xe tốt để đón taxi thì đúng là tự làm khổ mình. Nghĩ thế, Tiêu Dĩnh mở cửa rồi ngồi vào trong xe.
Đúng là dẫn sói về nhà! Cô nhìn anh, mặt không chút cảm xúc: “Sao anh không ở khách sạn?”.
“Anh quyết định đến đây khá vội nên chưa đặt được phòng”.
Đúng là gần đây đang có cuộc họp, đâu đâu cũng đã đầy khách. Mấy tuần trước, một người bạn cô làm trong ngành khách sạn cũng nói phòng của họ đều đã được đặt trước hết rồi. Nhưng Tiêu Dĩnh vẫn hoài nghi, một người như Diệp Hạo Ninh từ trước đến nay nếu chẳng phải là khách sạn năm sao thì không ở đó sao, cô không tin lúc này đến một phòng nhỏ cũng không tìm được.
Nhưng lúc này có nghĩ gì thì cũng đã muộn, mặc dù đây là lần đầu tiên Diệp Hạo Ninh đến nơi cô ở nhưng lại tỏ ra thoải mái như đang ở nhà mình vậy, anh tháo cà vạt, tiện tay vứt luôn lên ghế sô pha, không buồn quay đầu lại, nói: “Anh đi tắm cái đã”.
Chiếc áo sơ mi kẻ anh đang mặc là cô mua cho anh năm ngoái, hình như cả bộ vest cũng thế, cô không nhớ rõ lắm, vì những bộ quần áo có kiểu dáng và màu sắc thế này anh có quá nhiều.
Trong khoảnh khắc, cô ngỡ mình đang ở căn nhà lớn tại thành phố C, vô thức “ừ” một tiếng rồi quay người đi lấy quần áo để anh thay. Đến khi đi được hai bước, cô chợt bừng tỉnh, dừng bước quay lại, chỉ thấy Diệp Hạo Ninh đang nhìn cô, dưới ánh đèn, đôi mắt đen dài như sâu thêm, khóe miệng khẽ nhếch lên, tâm trạng xem chừng đang rất vui.
Trong lòng cô bừng bừng nổi giận, giận vì sự xuất hiện đột ngột của anh, giận vì anh không mời mà đến, càng giận hơn vì đã lâu như vậy mà cô vẫn chưa thay đổi được thói quen cũ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s