Gần như vậy xa đến thế: C1 – P3

Không thể không giúp anh chuẩn bị giường chiếu, cô liền lấy bộ chăn ga gối nệm vừa mới mua đợt trước ra cho anh. Vậy mà “ai đó” lại tỏ vẻ rất không hài lòng.
Nói chính xác là xem thường và phẫn nộ.
“Em muốn anh ngủ ở đây?”. Tóc vẫn còn ướt nước, mắt Diệp Hạo Ninh lạnh như băng.
“Không thì sao?”. Cô vờ cười, nói: “Chẳng lẽ anh muốn em ngủ ở ghế sô pha?”. Chia tay chưa lâu, không lẽ sự ga lăng của anh cũng theo đó mà biến mất rồi ư?
Gương mặt không chút cảm xúc, Diệp Hạo Ninh cất giọng: “Tiêu Dĩnh, có cần anh nhắc cho em biết giường trong phòng ngủ mới là chỗ để ngủ không vậy?”.
“Không được!”. Cô không thèm để tâm đến cái bặm môi của anh, vứt chiếc gối xuống rồi quay người bỏ đi.
“Lý do?”.
“Chúng ta không thể ngủ cùng nhau”.
Vừa dứt lời, tay cô lập tức bị nắm chặt lấy, dù lực không mạnh nhưng cũng đủ để cô không thể vùng ra.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, mặt Diệp Hạo Ninh đanh lại, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng hơn: “Tại sao lại không được? Đừng quên, em là vợ anh!”.
“Anh quên rồi sao? Chúng ta hiện đang ly thân”. Cô không chịu yếu thế, đáp.
“Chỉ là ly thân, chúng ta vẫn chưa ly dị!”. Âm độ của hai tiếng cuối cao hẳn lên. Chợt nhận ra bản thân vừa mất khả năng kiểm soát cảm xúc, anh khẽ nhắm mắt, đè nén sự tức giận rồi bình tĩnh nhìn cô, hạ giọng: “Em làm ơn đừng gây chuyện nữa được không? Hôm nay anh rất mệt”. Anh bỏ tay cô ra rồi buông mình xuống giường, nhường lại nửa bên phải cho cô. Đó là phía nằm quen thuộc của cô từ trước đến nay.
Xem ra hôm nay anh mệt thật, vừa nhắm mắt lại đã ngủ say, hơi thở đều đều.
Tiêu Dĩnh đứng cạnh giường, lòng bỗng thấy yếu mềm. Kết hôn gần hai năm, trước mặt cô, anh rất hiếm khi tỏ vẻ mệt mỏi. Trong ánh sáng mờ ảo, sự yên bình trên khuôn mặt anh lúc này dường như không được chân thực lắm.
Dù thấy khó chịu nhưng lại không nhẫn tâm lay Diệp Hạo Ninh dậy, cô chỉ biết dùng khăn nhẹ nhàng, cẩn thận lau khô tóc anh.

Hôm sau, khi đi ăn cơm cùng Hứa Nhất Tâm, Tiêu Dĩnh không nhịn được bèn kể lại chuyện hôm trước. Nghe xong, Hứa Nhất Tâm hét lên trong kinh ngạc: “Thế các cậu làm hòa rồi à?”.
“Làm gì có!”. Tiêu Dĩnh chăm chú cắt miếng thịt bò bít tết sốt tiêu đen, nào ngờ con dao đang cắt lại bị vướng phải phần gân, cắt thế nào cũng không được. Cô bỏ cuộc, ngưng một lát rồi ngẩng lên, bắt gặp bộ dạng đợi chờ của cô bạn thân. Cô bĩu môi nói: “Anh ta ở lại nhà mình một đêm, sáng hôm nay đi rồi”.
Hình như trời chưa sáng anh đã bỏ đi. Cô ngủ say, không hay biết gì, tỉnh dậy nhìn sang thì chỉ thấy chiếc gối không. Cô cảm thấy rất lạ vì Diệp Hạo Ninh vốn không dậy sớm bao giờ, hôm nay là lần đầu tiên, đã thế lại đi mà không nói một lời tạm biệt. Tiêu Dĩnh không rõ vì sao anh phải vội vã, gấp gáp đến thế.
Hứa Nhất Tâm nhất mực phản đối: “Tiểu thư à, các cậu đang ly thân. Không lẽ cậu đã quên lý do vì sao cậu phải vượt ngàn dặm xa xôi để đến thành phố B này làm việc rồi ư? Chẳng phải hai người định yên tĩnh một thời gian rồi tiến hành thủ tục ly dị sao? Vậy mà bây giờ cậu lại để anh ta nằm lên giường mình. Việc này là thế nào hả?”.
Nhất Tâm càng lúc càng lớn tiếng, chẳng tỏ vẻ e ngại gì. Thấy những thực khách ngồi quanh đó đang liếc nhìn mình, Tiêu Dĩnh vội vàng ngắt lời bạn: “Đây là nơi công cộng, cậu làm ơn chú ý đến âm lượng của mình, đừng làm ảnh hưởng đến người khác! Với lại giường nhà mình rộng lắm, mỗi người ngủ một góc, chuyện không như cậu nghĩ đâu”.
“Sao lại thế được?”. Hứa Nhất Tâm vẫn không tin. “Cậu chuyển tới thành phố này chí ít cũng được một tháng rồi, khó khăn lắm mới gặp nhau, có lý nào cả hai lại “án binh bất động?”. Ngưng một lát, cô lại tiếp: “CẢ ĐÊM Ư?”.
“Thì đúng là thế mà!”. Tiêu Dĩnh gật đầu, quay sang vẫy tay gọi người phục vụ, nhẹ nhàng nói: “Cảm phiền đổi cho con dao sắc hơn, không thì làm lại cho tôi một phần bít tết mềm hơn!”. Đợi bồi bàn mang đĩa thức ăn đi, cô mới quay lại đề tài lúc nãy: “Cậu thấy rất kì lạ đúng không? Nhưng mình lại chẳng thấy có gì lạ cả”.
Đầu óc Tiêu Dĩnh tràn ngập hình ảnh trước cửa thang máy hôm trước, thật ra khuôn mặt của đối phương dù chưa thấy rõ nhưng cô tin rằng người phụ nữ đó và Diệp Hạo Ninh có quan hệ khá thân. Cùng nhau dùng cơm, lại dựa sát vào nhau như thế, dùng bữa xong anh còn làm tài xế cho cô ta nữa, nếu không phải thân thiết thì đó gọi là gì?
Nghĩ đến đây, Tiêu Dĩnh chợt nhận ra hình như mình đang có chút ghen tuông thì phải. Dù sao thì người ấy cũng từng đối xử rất tốt và hết sức chiều chuộng cô. Trước đây, mỗi khi mỉm cười với cô, đôi mắt đen thăm thẳm của anh thường nhíu lại, đuôi mắt xuất hiện một vài nếp nhăn, những lúc ấy trông anh thật sự rất vui vẻ. Không như bây giờ, cười mà như không cười, lại còn cái vẻ châm biếm giễu cợt ấy nữa.
Người ta thường nói “thất niên chi dương ”, cuộc hôn nhân của cô và Diệp Hạo Ninh đã gần được một phần ba thời gian đấy rồi. Hai năm trôi đi nhanh quá…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s