Mỹ mãn: C11 _ P5: Quả nhiên em không thể sống thiếu anh!

Cô đã nói quả nhiên là không thể sống thiếu anh được, biểu hiện lúc hai người ân ái đích thực chỉ cho anh thấy rằng cô rất quan tâm đến anh. Thế nhưng ngay bản thân Giả Thiên Hạ cũng không biết được liệu có phải anh đang hiểu lầm không? Bởi vì đến tận lúc này cô chưa hề nói vẫn còn yêu anh, thậm chí còn không chịu kết hôn lại, không chịu hợp tác với anh sinh một đứa trẻ trắng trẻo, mập mạp cho bố anh vui lòng.
Cảm giác này thực sự khiến người ta khó chịu, so với thất tình hay li hôn còn thê thảm hơn nhiều, bởi đến tận lúc này anh mới phát hiện hoá ra từ trước đến giờ chỉ có một mình mình muốn vậy mà thôi!

“Này, không tệ đâu, rất tuyệt đấy! Tôi biết là cô có năng lực mà. Nói cho cùng thì khán giả vẫn thích hoài niệm chuyện cũ, họ rất thích phong cách dẫn chương trình của cô. Với tình hình lúc này mà nói thì chỉ đến ngày mai thôi ta có thể đè bẹp tỉ lệ người xem chương trình của Giả Thiên Hạ rồi. Danh sách đề cử giải thưởng lần này cô chắc cũng nghe qua rồi đúng không? Tuy rằng chương trình của cô đã bị gạt tên ra khỏi danh sách, nhưng cũng đừng nhụt chí. Đây vẫn là chương trình mới, chúng ta phải đặt kì vọng vào nó, nỗ lực làm cho thật tốt, biết đâu sang năm cô với Giả Thiên Hạ lại có thể cùng được lọt vào đề cử giải nhà sản xuất xuất sắc nhất đó. Nếu như cô vẫn tiếp tục tự dẫn chương trình của mình, mức độ xuất hiện trên truyền hình của cô cũng sẽ nhiều hơn, so với hồi trước thì phong cách dẫn của cô hiện nay đã tiến bộ rất nhiều. Lần sau không khéo cô còn lọt cả vào hạng mục người dẫn chương trình xuất sắc thì đúng là đem lại vinh dự lớn cho đài truyền hình chúng ta đấy…”.
Khi ông giám đốc đài cười tít mắt nhìn tỉ lệ bạn xem đài lí tưởng và thao thao bất tuyệt khen ngợi Mỹ Mãn, cô không hề thấy chút cảm giác vui vẻ nào cả, ngược lại chỉ cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức mà thôi. Thực tế đã chứng minh, trong làng giải trí từ trước đến nay chưa bao giờ có cái định nghĩa “hết thời” một cách tuyệt đối cả. Chỉ cần lúc xuất hiện lại có phong độ tốt, khuôn mặt đẹp, trước khi chính thức lên hình có thể khiến mọi người quan tâm hoặc bắt buộc phải quan tâm đến mình thì bất cứ ai cũng có khả năng “lật ngược tình thế”. Cũng giống như cảnh tượng đột nhiên mặt đất vang lên tiếng sấm dậy ầm ầm, nhân lúc mọi người còn đang lấy lại hồn phách thì có ai đó xuất hiện lung linh, kỳ vĩ, kiểu gì cũng đạt được hiệu quả ngoài sức mong đợi.
Nhưng thế thì đã sao chứ? So với trước đây, ngoài Giả Thiên Hạ ra thì chẳng có ai khuyên cô nên quay lại với nghề dẫn chương trình. Đinh Mỹ Mãn đã nếm trải đủ rồi, thậm chí đã chán ghét tất cả mọi ấm áp lạnh nhạt, tranh đấu giành giật trong làng giải trí giả dối này.
Đây không phải là những gì cô mong muốn. Ban đầu, thứ duy nhất mà cô muốn chỉ là tìm một công việc có thể kiếm tiền, tiếp đó… cô dần dần coi Giả Thiên Hạ thành kẻ địch của mình, muốn chứng minh cho anh thấy không có anh cô vẫn sống rất hạnh phúc.
Kết quả, đến lúc giây phút ngạo nghễ đó không còn cách xa nữa thì cái duy nhất cô nghĩ đến lúc này chỉ là một câu nói rất đỗi bình dị.
“Thế thì đừng làm cái gì nữa, chỉ cần làm bà xã của anh là được rồi!”.
“Ông xã, ông xã”, cách gọi này không hề đặc biệt hay hiếm gặp, hàng ngày ta có thể nghe thấy ở khắp đường làng ngõ xóm. Cách gọi này cũng chỉ khiến cho ta mường tượng đến cuộc sống phiền não với toàn lo lắng vẩn vơ về củi lửa, muối dầu… Có điều ngay giữa lúc tiết trời vào thu này, lẩm bẩm trong miệng cụm từ ấy, Mỹ Mãn đột nhiên cảm thấy ấm áp vô cùng.
“Giám đốc đài, làm hết tháng này, tôi muốn từ chức”. Cô biết rõ mình là người nóng nảy, nông nổi, nhưng cuối cùng vẫn cứ nói ra câu này.
Theo lời của cô trợ lí thân yêu thì khí thế của cô lúc đó khiến cho mọi người chỉ trông thôi đã thấy sợ hãi, bỗng nhiên cảm thấy khâm phục vô cùng. Mọi người đều thấy mình như đang đứng trước một đống lửa lớn, phía sau đặt đầy những tấm chắn ánh sáng, hai chiếc trống đặt trên mặt đất thì không ngừng reo lên. Cảnh tượng này chẳng khác nào đang trong một đại hội võ lâm hoành tráng, bỗng một vị nữ hiệp mai danh ẩn tích lâu ngày tái xuất giang hồ. Nhìn thấy giám đốc đài dùng biết bao lời lẽ ngon ngọt để khuyên cô thay đổi quyết định từ chức, mọi người ngồi quanh thật lòng muốn vỗ tay ủng hộ, tán dương…
Vấn đề là, có ai để ý đến việc cô đang hối hận hay không?
“Đinh Mỹ Mãn, thân là người một lần nữa sắp trở thành dâu con trong nhà họ Giả, cháu phải có chí khí một chút chứ! Đã từ chức lại còn muốn hối hận sao? Phải chăng cháu lo lắng cho đứa cháu Giả Thiên Hạ quý hoá nhà ta sẽ phải sầu khổ vì kế sinh nhai hay sao? Rồi sẽ giống như Trác Văn Quân và Tư Mã Tương Như , một người đứng bán rượu còn một người đi làm thuê chắc? Đừng có quậy nữa, cháu đã lo lắng thừa thãi rồi đấy!”. Giả Vượng Bảo nhận cốc sô cô la nóng từ tay cô trợ lí của Mỹ Mãn, tiện thể nháy mắt bày tỏ lòng cảm ơn của mình, sau đó quay sang lạnh lùng nhìn bộ dạng hối hận vô cùng của cô cháu dâu tương lai.
“Chú thì hiểu cái quái gì?”. Mỹ Mãn ngẩng đầu, chẳng khách khí mà lườm tên “tiểu quỷ” đột nhiên đến viếng thăm này.
“Lắm lời, ta đâu có thích cháu, nên không cần thiết phải thấu hiểu cháu. Cháu không nói ra thì đương nhiên ta không thể hiểu nổi rồi”. Giả Vượng Bảo bĩu môi, tỏ ra vẻ như chẳng có ai thèm để ý đến cô hết.
“Cái gì chứ? Chẳng lẽ chú thực sự muốn cháu ở nhà thờ chồng nuôi con hay sao? Như thế mới gọi là nghĩ quá nhiều đó”. Vừa nói xong Mỹ Mãn liền lấy một chồng tạp chí trong ngăn bàn của mình ra, phi từng cuốn, từng cuốn ra trước mặt Giả Vượng Bảo: “Chú tự mình xem đi, khắp nơi đều có tin đồn thất thiệt về anh ấy, chẳng có gì tiến bộ so với trước kia cả, làm sao cháu có thể trao thân gửi phận cho người đàn ông như thế này được?”.
Giả Vượng Bảo chẳng buồn đưa mắt liếc qua, đưa tay gạt đống tạp chí ra, rồi tiếp tục thưởng thức cốc sô cô la: “Mấy tờ báo chỉ chuyên đi lừa dối quần chúng thế này, cháu là người trong cuộc rồi mà lần nào xem cũng coi là thật hả? Vừa xem lại còn vừa ghen lồng ghen lộn lên thế, không biết cháu có mệt mỏi hay không, chứ chú chỉ nhìn thôi cũng đã mệt rồi!”.
Mỹ Mãn liền mở ngay tờ tạp chí trên cùng ra: “Thế chú nói cho cháu biết tại sao những phóng viên này chọn ai không chọn, nhất nhất chọn viết về ông cháu trai quý hoá của chú chứ?”.
“Bởi vì nó là cháu của chú!”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s