Trích Bảo vật giang hồ (2)

Chương 1 (tiếp)

Ngũ Thập Lang đào hôn

Lí do xin hủy hôn lại càng hoang đường hơn. Đoạn Thủy Tiên phái người mang theo một bức tranh tự họa, ngông nghênh nói rằng: Nếu dung mạo của Tiêu Ngũ Thập Nương có thể đẹp hơn bản thân hắn ta thì hắn sẽ chấp nhận cuộc nhân duyên này vô điều kiện, còn nếu như kém sắc hơn thì cứ như vậy mà hủy bỏ hôn ước của hai bên.

Điều khiến cho cô càng thấy đau khổ hơn chính là người ở trong bức tranh tự họa đó nhìn phiêu linh tựa thần tiên, dáng vẻ siêu phàm thoát tục, đích thực là sắc thái của Lạc Thần[1].

Đừng nói đến Tiêu Ngũ Thập Lang, ngay cả năm mươi thê thiếp của Tiêu lão gia cũng không có một ai có thể sánh được với vẻ đẹp của Đoạn Thủy Tiên.

“Nếu để cho ta gặp được tên “thái giám” yểu điệu đó thì nhất định ta sẽ đánh cho hắn một trận tơi bời hoa lá, để hắn biết thế nào là luân thường đạo lý, hừ!”. Tiêu Ngũ Thập Lang giơ cao nắm đấm lên rồi đập mạnh xuống mặt bàn.

Tiếng động vừa rồi to tới mức khiến cho người thanh niên ở bàn kế bên phụt cả ngụm nước đang ngậm trong miệng ra ngoài.

Vốn dĩ phụt nước ra ngoài cũng chẳng có gì đáng sợ, có điều, người thanh niên này lại đang che một chiếc khăn lụa trước mặt. Bây giờ thì hay rồi, chiếc khăn lụa bị phun nước ướt đẫm, dính chặt lên khuôn mặt của chàng, để lộ ra những đường nét vô cùng hài hòa, anh tuấn.

Tuy rằng không thể nhìn rõ nhưng có thể khẳng định đây đích thực là một mĩ nam khôi ngô, tuấn tú!

Đôi mắt đen láy, sáng như sao đêm, long lanh, linh lợi, chiếc mũi cao thanh, đôi môi mỏng. Tấm khăn che mặt bị ướt dính chặt vào môi càng khiến cho chàng trai đó thêm phần gợi cảm. Mái tóc dài nhưng chỉ buộc một chút ở đằng sau, còn lại thì buông xõa trên vai. Chỉ cần chàng hơi động đậy đôi vai là những sợi tóc sáng bóng tựa tơ đó lại khẽ rung động theo.

Trên người mặc bộ quần áo màu trắng, mĩ nam ngồi đó tựa như xung quanh là chốn không người.

“Người đã xấu xí lại còn thích tỏ ra thần bí”. Ngũ Thập Lang đưa mắt nhìn sang khuôn mặt chàng trai che khăn trắng bên cạnh, lẩm bẩm nhận xét.

Chàng trai che khăn trắng nọ chẳng nói tiếng nào, xoay nhẹ chiếc ly trong tay, đưa đôi mắt long lanh, sâu thẳm nhìn qua rồi khẽ “hừm” một tiếng. Bỗng nhiên chàng từ từ đứng dậy, dáng vẻ vô cùng nho nhã, còn Ngũ Thập Lang ngồi sõng soài trên ghế, đầu quay ngược về phía sau. Qua kẽ hở nhỏ trên chiếc ghế, cô nhìn thấy đôi bảo kiếm bạch ngọc nạm vàng nạm bạc đeo trên lưng của người thanh niên nọ, chỉ hơi chuyển động là lại đập vào nhau, vang ra những tiếng “tinh tang”.

“Thì ra cô chính là Ngũ Thập Nương?”

Giọng nói của chàng rất êm tai, trầm trầm, nhẹ nhàng tựa như gió lướt qua vậy, có điều từ “Nương” được nhấn mạnh đặc biệt rõ ràng. “Chính là Ngũ Thập Nương bị người ta hủy hôn ước đó hả?”

Chưa có một ai dám nhắc đến chữ “Nương” trước mặt cô cả, hơn nữa lại còn nhắc tới với giọng điệu đó. Ngữ khí của chàng trai rất bình thản nhưng đã khiến cho Ngũ Thập Lang tức đến mức nghiến răng ken két.

Ý tứ mỉa mai hiển hiện qua ánh mắt long lanh kia lại càng khiến Ngũ Thập Lang chẳng thể nào nhẫn nhịn được. Cô vứt hết đống đậu phộng trong tay đi, đùng đùng nổi giận xông tới.

Những thứ cô học được không nhiều, học đi học lại cũng chỉ vào đầu được đúng một chiêu từ các hộ vệ trong nhà.

Chính là chiêu thức mang tên gọi: “Khỉ trộm đào”!

Nhìn thấy Ngũ Thập Lang xông tới, anh chàng che khăn trắng vô cùng kinh sợ, nghiêng người tránh. Ngay từ trước đó, Ngũ Thập Lang đã nhận ra rằng người thanh niên này có chứng sợ bẩn vô cùng kinh khủng, trước khi kéo áo ngồi xuống còn phải đặt lên mặt ghế một xấp vải dày. Ngay cả lúc dùng đồ ăn, đũa cũng là lấy từ chính hành lí của mình ra, vậy mà còn lau đi lau lại đến mấy lần liền. Cho nên, lúc xông qua phía đó, trước tiên cô nhổ một bãi nước bọt làm tiên phong, hơn nữa còn phải theo hướng thẳng tắp. Tên đàn ông che mặt kia quả nhiên cảm thấy kinh hãi mà dẹp sang qua một bên để né bãi nước bọt nọ.

Cái cô cần chính là giây phút này.

Đôi tay của Ngũ Thập Lang nhanh chóng chọc sang bên, chỉ một chiêu “khỉ trộm đào” đã khiến phong vân điên đảo…

Khuôn mặt của anh chàng che mặt bỗng nhiên đỏ au cho tới tận cổ, trong lúc bối rối, tiếng binh khí chạm vào nhau bỗng vang lên, chàng đưa tay rút đôi kiếm bạch ngọc ở phía sau lưng. Cho dù là vậy, bàn tay của Ngũ Thập Lang vẫn tiến tới, tiện thể sờ qua một cái.

“Ngũ Thập Nương, cô thật là vô sỉ!”

Ngữ khí bộc lộ rõ sự tức giận, sắc mặt anh chàng chuyển từ đỏ ửng sang trắng bệch, tức giận tới mức toàn thân run rẩy.

Hành tẩu trên giang hồ bao nhiêu năm nay, chàng chưa bao giờ gặp phải một người phụ nữ vô lại, lưu manh thế này, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám giở trò bỉ ổi!

“Hừm, có mỗi từng đó sắc đẹp mà cũng dám ra ngoài cho người ta trêu ghẹo sao?”. Ngũ Thập Lang đắc ý cười lớn, khua tay múa chân một hồi. Sắc mặt người đàn ông kia một lần nữa biến sắc từ trắng bệch sang đen sì.

“Được lắm, Ngũ Thập Nương, Đoạn Thủy Tiên ta hôm nay xin thề, nhất định phải lấy máu của cô để rửa mối nhục này!”. Trong giọng nói xem chừng đã tức giận đến cực điểm.

Hả? Đoạn Thủy Tiên?

Cô còn chưa kịp thể hiện hết sự kinh ngạc của bản thân thì đã thấy đôi kiếm bạch ngọc kia vụt sáng ngay trước mắt.

“Phạm Thành, ta có lỗi với huynh, người già trẻ nhỏ nhà huynh, ta nhất định sẽ chăm sóc tử tế…”. Ngũ Thập Lang bi phẫn vạn phần, biểu lộ rõ dáng vẻ tạ từ huynh đệ, đưa tay hất một phát. “Xoạt!”. Thứ bay ra là người thanh niên yếu đuối bệnh tật ngồi ăn cùng cô nãy giờ, mặt mày đẫm lệ ném về phía Đoạn Thủy Tiên.

Đoạn Thủy Tiên đang che khăn trên mặt chỉ khựng lại đúng 0,03 giây rồi đưa tay đỡ lấy thứ “ám khí” đầu tiên bị phi tới phía mình. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy mà chàng đành phải đứng lặng nhìn Ngũ Thập Nương nhà họ Tiêu tay chân bận rộn trèo qua khung cửa sổ rồi phi thân ra ngoài. “Bụp” một tiếng cực lớn, cô nàng đã ngã khỏi lầu hai và đáp đất theo tư thế “chó ăn phân”.

Đến khi chàng chạy ra chỗ thành cửa sổ thì Ngũ Thập Lang đã đứng dậy, vội vã phủi tay phủi chân rồi ngẩng đầu lên nhìn.

Đứng tựa vào thành cửa sổ lầu hai, Đoạn Thủy Tiên mất hết bình tĩnh, khóe miệng không ngừng co giật.

Ngũ Thập Lang ở phía dưới, tay ôm lấy bụng, đầu cắm lông gà, ngước lên nhìn Đoạn Thủy Tiên, lấy lại tinh thần hứng khởi, nhoẻn đôi môi đã bị sưng lên như cặp lạp xường, vừa cười khoái chí vừa hét lớn: “Thủy Tiên bảo bối, tướng công của nàng là ta đây phải đi trước một bước, lần sau sẽ tiếp tục tỉ thí võ nghệ nhé!”

Miệng nói, tay giơ lên nắm đấm to tướng, còn đôi chân thì đã không chút chậm chễ, ngay tức khắc cô co cẳng chạy vội, không lâu sau, đến cả chiếc bóng cũng không còn nhìn thấy nữa.


[1] Lạc Thần là con gái của thần Phục Hy, nổi tiếng xinh đẹp

Advertisements

6 thoughts on “Trích Bảo vật giang hồ (2)

  1. Pingback: [BVGH] Chương 1 « Tiểu Yến

    • chỉ biết là tháng 3 thôi, còn chính xác là bao h thì SV ứ bảo, làm mình cũng đau tim lắm

  2. Pingback: Bảo vật giang hồ – c1 (trích đoạn) « Mộng Giai Kỳ

  3. Post nữa đi SV ơi, 1 ngày 1 chút cũng đc. K thể nhịn đc nữa r. mà SV định ra truyện vào ngày nào của tháng 3 vậy, đầu tháng? cuối tháng? hay giữa tháng? Ngóng chờ từng ngày!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Nhanh lên SV ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s