Copy mối tình đầu: C1_P1: Người đàn ông loã thể trong đống rác thải

Trong con ngõ nhỏ chất đống rác thải sinh hoạt nằm sau toà nhà, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.
Một tay xách dụng cụ vệ sinh, một tay cầm túi rác vừa lấy ở nhà khách hàng, trán ướt đẫm mồ hôi, Hàn Tú bước vội ra khỏi toà nhà rồi phẫn nộ tuyên bố với cô bạn thân Bùi Sam Sam cũng đang có một túi rác y chang trên tay: “Sam Sam, mình nói cho cậu nghe, nếu lần sau, người đàn bà béo ịch đó còn gọi điện, bảo mình đến dọn dẹp vệ sinh hộ mụ ấy nữa thì mình nhất định sẽ thu phí năm đồng một mét vuông. Nếu mình không làm vậy, mình thề sẽ bỏ họ Hàn của mình rồi theo họ của mụ ấy luôn.”
Sam Sam phụ hoạ: “Đúng thế, mụ đàn bà đó thật là quá đáng quá thể mà. Đến những vết bẩn nhỏ như con kiến, bé như vi trùng, mụ ta cũng bắt tụi mình phải lau đi lau lại cho sạch sẽ, chỉ còn thiếu nước dùng kính hiển vi kiểm tra, săm soi từng centimet một thôi. Mình chưa bao giờ gặp người đàn bà nào biến thái đến vậy! Thật là khó hầu hạ, mình không thể chịu nổi mụ ta nữa!”
Hàn Tú phi chiếc túi trong tay về phía thùng rác, cương quyết: “Không, mình nhất định phải kiếm tiền của mụ ta, hơn nữa còn phải kiếm thật nhiều, thật nhiều, kiếm đến chết mới chịu thôi!”. Vừa dứt lời, cô liền giơ năm ngón tay lên trời để thay cho việc thề thốt rồi nắm chặt lại nhằm biểu thị lòng quyết tâm đang hừng hực. Tôn chỉ của Hàn Tú chính là: chỉ cần có thể kiếm ra tiền thì cho dù khách hàng có biến thái đến đâu, cô kiểu gì cũng sẽ biến thái hơn cả họ.
Vứt túi rác xong, Sam Sam quay sang nhìn bạn với ánh mắt xem thường: “Cậu đừng như vậy! Đúng là cậu cần tiền đến mức chẳng thiết gì mạng sống nữa rồi!”
“Hừ! Không có tiền thì cậu ăn bằng gì? Uống bằng gì? Mặc bằng gì hả? Lần sau, nếu không có tiền mua quần áo thì cậu đừng tới công ty mình làm thêm nữa!”. Hàn Tú mắng Sam Sam không tiếc lời.
Đang định phản bác lại thì Sam Sam đột nhiên nhìn thấy một đôi chân trắng phau đang duỗi ra ở đống rác thải gần đó. Sam Sam sợ chết khiếp, vội vàng kéo tay Hàn Tú rồi cuống quýt nói: “Hàn Tú, xem kìa! Có người chết…”
“Cậu lại nói tầm bậy gì thế?”. Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Sam Sam, Hàn Tú ngạc nhiên hết sức. Tò mò nhìn theo hướng tay bạn chỉ, vừa chứng kiến cảnh tượng ấy, cô lập tức dựng cả tóc gáy.
Cách chỗ cô đứng vài mét, một người đàn ông đang nằm sau thùng rác, trên người chỉ mặc một chiếc quần sịp, cơ thể be bét máu, bên cạnh còn có một chiếc áo blouse trắng thấm đẫm máu tươi.
“Mau báo cảnh sát đi!”. Hàn Tú ném dụng cụ vệ sinh xuống đất, cởi găng tay rồi rút chiếc di động từ trong túi ra, run rẩy nhấn số 110. Nhưng dù cô có gọi bao nhiêu lần đi chăng nữa thì vẫn chẳng thể nào liên lạc được với cảnh sát. Trong hai mươi mấy năm hiện diện trên cõi đời này, đây là lần đầu tiên Hàn Tú được gọi đến số điện thoại đó, vậy mà ông trời cứ thích làm khó cô.
Thấy thế, Sam Sam cũng lấy di động ra và gọi đến số 110 nhưng kết quả vẫn vậy: “Tú, làm thế nào đây? Không có tín hiệu.”
“Chúng ta vào tìm bảo vệ toà nhà, gọi bằng điện thoại cố định thử xem!”. Hàn Tú đang định chạy đi thì đột nhiên cô bị kéo giật về phía sau rồi đâm sầm vào một vật cứng như đá. Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì đã cảm thấy cổ mình lành lạnh.
Thấy Sam Sam đang đưa tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng kêu hãi hùng, Hàn Tú sợ hãi, từ từ quay đầu lại.
Trong phạm vi tầm nhìn của mình, cô chỉ thấy một cánh tay đầm đìa máu.
Hàn Tú không hề ngốc. Cô biết vật cứng như đá ở sau lưng không phải là một thứ đồ nào hết mà chính là người vừa nãy. Cô thừa hiểu, người đàn ông với cơ thể đẫm máu mà cô và Sam Sam tưởng là xác chết kia đã tỉnh lại. Và bây giờ, anh ta đang kề con dao sắc lẹm lên cổ cô, chỉ cần cô động đậy một chút, chắc chắn nó sẽ nhanh chóng đưa cô đi gặp Thượng đế chí tôn mà cô hằng ngưỡng mộ bấy lâu nay.
Giọng Hàn Tú run run như sắp khóc: “Tráng… tráng sĩ à, ngài muốn gì thì xin cứ nói, hạng phụ nữ bé nhỏ như tôi, thứ nhất chẳng có tiền, thứ hai chẳng có sắc, mong ngài tha cho!”
Nhưng người kia chẳng thèm trả lời, chỉ lẳng lặng bẻ quặt cánh tay của Hàn Tú ra sau và vẫn gí sát con dao vào cổ cô.
Hàn Tú thấy cổ mình ươn ướt, cảm giác này thật không dễ chịu chút nào, có lẽ đó là máu của người đàn ông phía sau. Phần lưng của Hàn Tú kề sát ngực của người đó khiến cô cảm nhận được toàn thân anh ta đang nóng bừng. Hai chân cô mềm nhũn ra, dường như không còn chút sức lực nào, nếu không bị kẹp chặt như thế, chắc chắn cô đã không đứng thẳng nổi mà ngã sõng soài ra đất từ bao giờ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s