Gần như vậy xa đến thế: C1 – P4

Buổi chiều về đến công ty, vừa mở MSN  ra thì thấy một email gửi đến, Tiêu Dĩnh nhìn tiêu đề, bất giác ngẩn người. Rõ ràng vừa từ bên ngoài đi vào, ánh nắng mặt trời ngoài cửa sổ chói chang đến mức khiến cả máy điều hòa cũng như muốn bốc cháy, vậy mà những giọt mồ hôi trên sống lưng cô đều ngưng tụ lại, một luồng khí lạnh bao phủ trái tim, đến cả ngón tay đang di chuột cũng khẽ run rẩy.
Nhận ra sự bất thường của Tiêu Dĩnh, người đồng nghiệp ngồi cạnh quay sang hỏi thăm với giọng quan tâm: “Không sao chứ? Sắc mặt cậu sao khó coi thế kia?”.
Cô bừng tỉnh, gượng cười: “Không sao”. Cố gắng định thần lại, Tiêu Dĩnh nhẹ nhàng nhấp chuột, sau tiếng click, màn hình liền chuyển sang trang khác, thời gian không đến hai giây nhưng cũng đủ gợi lại trong cô những kí ức không thể nào quên.
Màn hình vi tính lớn vậy nhưng thật ra chỉ có một dòng chữ, còn lại đều trống không. Tiêu Dĩnh cảm thấy mình như đang mắc bệnh khó đọc vậy, nhìn chăm chăm một hồi lâu, cuối cùng cô mới hiểu rõ ý nghĩa của nó.
Trần Diệu đã trở về.
Cô lặng lẽ tì tay vào cạnh bàn, trái tim bỗng thắt lại.
Một Trần Diệu từng thuộc về cô, nay đã trở về.
Khi gọi cho Hà Minh Lượng, Tiêu Dĩnh đã bình tâm trở lại. Không muốn vờ như không có chuyện gì xảy ra, cô mím môi hỏi: “Chuyện đó thì liên quan gì đến mình cơ chứ?”.
Hà Minh Lượng cười: “Đều là bạn học cả, sao lại nói là không liên quan? Mình đã gửi email cho tất cả các bạn trong lớp, gửi theo nhóm ấy, cậu hiểu chứ?”.
Hóa ra không phải là chỉ thông báo cho riêng cô, Tiêu Dĩnh cảm thấy hình như mình đã quá nhạy cảm nên lập tức nói: “Mình không có thời gian đi họp lớp đâu!”.
“Tiêu Dĩnh, cậu đừng như vậy!”. Giọng nói trong điện thoại đầy vẻ trịnh trọng: “Việc gì cậu phải cứng nhắc thế chứ?”.
“Thật sự là mình không có thời gian mà!”. Giọng nói yếu ớt đến nỗi chính cô cũng cảm thấy lý do này chả có chút sức thuyết phục gì cả.
Quả nhiên, Hà Minh Lượng khẽ thở dài: “Nói dối xưa nay đâu phải sở trường của cậu!”.
Tiêu Dĩnh im lặng, ở một góc nào đó nơi trái tim cô một lần nữa lại nhói đau. Những tưởng vết thương đó đã đóng vảy, phủ kín bụi, thế nhưng hôm nay cô mới biết, vết thương cũ chưa bao giờ lành mà vẫn đang âm thầm rỉ máu. Cũng như những hồi ức về Trần Diệu, cứ ngỡ chúng đã nằm im, song kì thực, cô chẳng thể nào quên đi tất cả.
Buổi họp lớp được ấn định vào tối hôm sau. Bạn học của Tiêu Dĩnh phần lớn đều lập nghiệp tại thành phố B. “Đất lành chim đậu”, thế nên, ngay sau khi quyết định ly thân với Diệp Hạo Ninh, nơi đầu tiên cô muốn chuyển đến là chỗ này.
Chỉ là mở tiệc chiêu đãi mừng Trần Diệu trở về nên cuối cùng Tiêu Dĩnh quyết định không đến. Thật ra, sau khi tan làm về nhà, cô cũng có chút do dự, thậm chí đã lôi ra rất nhiều trang phục, nhưng lúc đứng trước gương để lựa chọn, cô chợt trông thấy vết sẹo nhỏ trên trán. Đó là chứng tích của vết thương anh gây ra cho cô. Dĩ nhiên bây giờ vết thương đã không còn đau nữa. Hàng ngày vết sẹo được che kín dưới tóc mái, cô cũng đã dần lãng quên nó, nhưng thật ra nó vẫn đang tồn tại. Sau bao nhiêu năm tháng ngọt ngào và đẹp đẽ, anh đã để lại cho cô một kỷ niệm vĩnh hằng, để rồi từ đó, nó như một con dao sắc nhọn cứa nát quá khứ tươi đẹp của cô.
Vứt quần áo lên giường, Tiêu Dĩnh vào phòng tắm ngâm mình, tiện thể đắp mặt nạ lên mặt. Cô suýt ngủ quên trong đó, đến khi bước ra khỏi bồn tắm, da dẻ toàn thân đã nhăn nheo hết cả. Lúc này, cô mới cảm thấy đói, rồi cơn chóng mặt bất ngờ ập tới, hai mắt bỗng tối sầm lại, cô phải tựa vào tường mất một lúc mới bình thường trở lại.
Cô thấy may mắn vì Diệp Hạo Ninh không ở đây, nếu không, chắc chắn cô sẽ bị anh mắng cho một trận. Tiêu Dĩnh hay bị tụt huyết áp nên không được phép nhịn ăn hay ngâm mình trong nước ấm quá lâu khi đói, nhưng cô vẫn liều lĩnh, hoàn toàn chẳng để ý gì đến chuyện ấy, miễn sao được thỏa niềm hứng thú của bản thân. Có lần đói quá, cô còn ngồi xổm, trêu đùa với chú cún con dưới đất, đến lúc đứng dậy, cảnh tượng trước mắt chỉ toàn một màu đen kịt, rồi cô ngất đi.
Lần đó, cô bị ngã đau đến mức xương cốt ê ẩm. Khi tỉnh lại, liền trông thấy một gương mặt đầy lo âu, dường như bị phóng to lên do ghé sát ngay trước mắt cô. Cô hơi kinh ngạc rồi mỉm cười, quả quyết rằng mình không sao cả. Diệp Hạo Ninh hoài nghi nhìn cô hồi lâu rồi mới yên tâm, nhưng sắc mặt biến chuyển ngay lập tức. Anh đứng thẳng người, giọng gay gắt: “Em bao nhiêu tuổi rồi, sao lại chẳng để ý gì vậy? Em không biết mình có bệnh tụt huyết áp ư? Chỉ vì một con chó con mà chơi vui đến mức quên cả ăn cơm?”.
Đấy là lần đầu tiên Tiêu Dĩnh thấy anh nổi trận lôi đình như thế, nhưng cô chẳng cảm thấy sợ, chỉ thấy hay hay, bởi lẽ Diệp Hạo Ninh thường ngày luôn ung dung, kiên định, dù núi Thái Sơn có sụp xuống ngay trước mắt thì mặt vẫn không biến sắc. Thấy mình cũng gặt hái được chút ít thành công, cô lặng lẽ đợi anh trút xong cơn giận, mới cong môi nói: “Thì ra lúc nổi giận, trông anh vẫn rất đẹp trai!”. Anh bình tĩnh nói, như thể lời khen kia chẳng mảy may có chút tác động nào tới mình cả: “Cái này còn cần em nói nữa sao!”. Lúc đó, cô đã cười nghiêng ngả đến rung cả giường.
Thế nhưng sau đó không lâu, Diệp Hạo Ninh vẫn đem chú chó Fox  giống thuần chủng vừa mua được vài ngày cho người khác để dạy cho Tiêu Dĩnh một bài học. Quả thật anh coi cô như đứa trẻ vậy.
Diệp Hạo Ninh mà biết chuyện hôm nay, có khi đến cả bồn tắm cũng bị anh dỡ bỏ luôn ấy chứ!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s