Mỹ mãn: C11 _ P6: Quả nhiên em không thể sống thiếu anh!

“… Có thể cho cháu một lí do nào hợp tình hợp lí hơn được không?”.
“Lí do đó còn chưa đủ chân thực sao?”. Giả Vượng Bảo cau mày, tỏ ra không mấy thiện cảm, sau đó lại điên khùng xông ra trước mặt Mỹ Mãn: “Nếu không đủ thì thế này vậy, đến mùa hè này, cháu đài thọ chú với bạn gái chú đi Disney chơi, chú sẽ dạy cháu cách nắm chắc đứa cháu này. Đảm bảo là sau này Thiên Hạ sẽ biết trân trọng cháu. Không chỉ có như vậy thôi đâu, cháu còn có thể cảm nhận được nó có thật sự quan tâm gì đến mình hay không nữa…”.
“Người bạn gái nào của chú cơ?”. Tuy rằng vụ giao dịch này có vẻ hấp dẫn, nhưng Mỹ Mãn vẫn cần thiết phải hỏi rõ ràng, ngộ nhỡ anh chàng hứng lên mang hết cả tá người yêu đi theo thì cô có mà phá sản!
“Yên tâm đi! Chỉ một người, một người thôi! Chỉ có nàng ấy mới là tình yêu đích thực của đời ta!”.
Mỹ Mãn đặc biệt hoài nghi liệu Giả Vượng Bảo có phải con riêng của Giả Thiên Hạ hay không? Tại sao hai con người đó lại giống nhau đến vậy chứ?
“Phụ nữ dù có nhiều đến đâu, cũng chỉ có mỗi phi tần thứ mười tám mới thực sự là tình yêu đích thực của ta đây”.
Tên đàn ông thối tha ấy cũng từng véo von câu nói đó suốt từ hồi còn mặc quần thủng đít.
“Đừng có làm lãng phí thời gian của ta nữa, rốt cuộc có đồng ý hay không?”.
Tại sao cô phải nghe theo sự sắp xếp bài binh bố trận của tên “tiểu quỷ” quái dị này cơ chứ? Mỹ Mãn đang định từ chối thì bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên, khiến cô không thể không tạm gác chuyện đó lại.
“Tối nay đi đâu ăn đây?”.
Đầu kia điện thoại là giọng của Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn chớp chớp mắt, liếc qua tờ giấy mà Giả Vượng Bảo đưa tới. Chữ viết trên tờ giấy đó như “rồng bay phượng múa”, xấu một cách có nghệ thuật, cô phải mất khá nhiều thời gian mới có thể luận ra, bất giác đọc lên thành tiếng: “Nhà hàng Ý ở phía sau hội sở 419!”.
“Hả? Tại sao tự nhiên lại muốn đi đến nhà hàng đó?”. Giọng nói của Thiên Hạ bộc lộ đôi chút nghi hoặc.
Chút nghi hoặc đó là vì anh đã bị cô chọc đúng điểm yếu chăng? Thế là Mỹ Mãn liền loại bỏ ngay ý định từ chối Giả Vượng Bảo, tiếp tục phối hợp với ông chú thứ mười bốn mà nói: “À, em nghe mấy người đồng nghiệp bảo đồ ăn ở đó khá ngon”.
“Vậy em đợi ở đài rồi anh qua đó đón nhé!”.
Từ lúc ban đầu không hề cam tâm tình nguyện, rốt cuộc, Mỹ Mãn lại chẳng kiềm chế được mà coi mấy lời nói của Giả Vượng Bảo như là tôn chỉ tối thượng để thực hiện. Đồng thời cô cũng tự an ủi mình, cho dù hắn ta là một tên “tiểu quỷ” quái dị nhưng ít nhất cũng có chút thực lực. Nói cho cùng thì có một số đặc điểm của con người là bẩm sinh đã có, đều là đàn ông nên chắc cũng nắm rõ tâm lí của nhau, huống chi người làm chú kiểu gì chẳng hiểu ông cháu quý hoá của mình.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s