Copy mối tình đầu: C1 _P2

Chương 1(2)

Người đàn ông loã thể trong đống rác thải

Tim của Hàn Tú đập thình thịch liên hồi không dứt. Tự thấy mình là một công dân mẫu mực, luôn sống và làm việc theo pháp luật, nếu có gì không phải thì chỉ là cô vừa mắng người phụ nữ béo ị biến thái trên lầu thôi, Hàn Tú không khỏi thắc mắc rằng tại sao cô lại gặp chuyện xui xẻo đến vậy. Trong tay người đó có hung khí, chẳng cần hỏi cũng biết đây là hạng cố cùng liều mạng, cứ nhìn máu me trên người anh ta đi, không chừng gã này vừa giết người xong đấy! Nếu đúng là như vậy thì chắc hắn cũng chẳng ngại ngần gì mà không giải quyết thêm một người nữa đâu nhỉ?

“Đại anh hùng à, cầu xin ngài tha cho chúng tôi! Nếu ngài cần tiền thì tôi có sẵn đây”. Sam Sam vội vứt dụng cụ xuống đất rồi thò tay vào túi quần, nhưng lục mãi chỉ được một nắm tiền lẻ nên lại càng mất bình tĩnh. Cô lập cập tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống: “Sợi dây chuyền này của tôi đáng giá mấy ngàn đồng, nếu vẫn chưa đủ, tôi còn có thẻ ngân hàng, tôi sẽ đi rút tiền ngay lập tức, chỉ cầu xin ngài tha cho bạn tôi!”

“Sam Sam…”. Hàn Tú nghẹn ngào.

Nhưng người đàn ông kia chẳng hề mảy may cảm động trước tình bạn vĩ đại đó mà còn kéo cô xềnh xệch về phía sau.

Cánh tay bị siết chặt khiến Hàn Tú đau đớn không chịu nổi, cô đành lấy toàn bộ dũng khí để cầu xin lần nữa: “Vị tiên sinh này, ngài muốn gì thì cứ nói! Tiền bạc hay những thứ khác, chỉ cần chúng tôi đáp ứng được, chúng tôi nhất định sẽ giúp ngài. Tôi thề là sẽ không báo cảnh sát”. Run rẩy nói xong những lời này, Hàn Tú liền cảm thấy có vật gì đó di chuyển trên cổ mình, chỉ một thoáng sau, cảm giác đau đớn vì bị con dao sắc bén cứa vào da thịt đã cho cô đáp án.

Nhìn thấy vết máu trên cổ Hàn Tú, Sam Sam sợ hãi ôm miệng, khóc nấc lên từng tiếng.

Hàn Tú cố chịu đau, lại thương lượng: “Tôi và bạn tôi đều không muốn chết, ngài cần chúng tôi làm gì, xin nói đi! Ngài bảo sao thì chúng tôi sẽ nghe vậy”. Đã nói đến thế mà vết thương trên cổ cô càng sâu hơn, những giọt lệ sợ hãi trào ra khoé mắt, Hàn Tú khóc nức nở: “Tôi thực sự không muốn chết, ngài nói đi, ngài muốn tôi làm gì?”

Rồi cô cảm thấy con dao từ từ nới lỏng ra, sau đó, một giọng nói ồm ồm truyền đến tai cô: “Hãy đưa tôi đến một nơi an toàn, không có người!”

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề mà!”

Người đàn ông cúi xuống, cằm chạm vào đỉnh đầu cô, nói tiếp: “Tôi cũng không muốn chết, tôi muốn được sống.”

“Đúng đúng, ngài không muốn chết, tôi càng không muốn chết, chẳng ai muốn chết cả, mục tiêu của chúng ta giống nhau mà!”. Cô nói liến thoắng rồi quay về phía Sam Sam, gọi lớn: “Cậu mau lái xe lại đây! Đừng báo cảnh sát, nhất định không được làm kinh động đến mọi người trong khu vực này nhé!”

Sam Sam gật đầu rồi quay người chạy thục mạng về phía bãi đỗ xe.

Khi không còn thấy bóng dáng của Sam Sam đâu nữa, Hàn Tú nói tiếp: “Bạn tôi đã đi lấy xe rồi, ngài có thể bỏ dao xuống được không? Tôi sẽ không trốn khỏi tay ngài đâu mà!”

Người đàn ông đó không trả lời, cũng không bỏ con dao trên cổ cô xuống. Hàn Tú sợ hãi tới mức chỉ dám khóc nấc lên từng tiếng.

Từng giây từng phút chậm chạp trôi qua, Hàn Tú vẫn bị anh ta khống chế, chẳng dám động đậy, cô mở to đôi mắt đẫm lệ, lo lắng nhìn về phía con ngõ hẹp, thầm cầu nguyện trong lòng rằng đừng có bất cứ ai xuất hiện vào lúc này, nếu không, ngộ nhỡ gã đàn ông toàn thân máu me sau lưng lại phát điên phát cuồng lên thì mạng cô coi như tiêu. Bởi vậy, Hàn Tú không ngừng cầu khấn: “Sam Sam, cậu nhất định phải nhanh chóng quay lại đấy!”

Đột nhiên trong ngõ truyền ra tiếng động cơ ô tô, vừa khóc nức nở vì vị cứu tinh đã tới, Hàn Tú vừa nói với người đằng sau: “Bạn của tôi đến kìa, bạn của tôi đến kìa!”

“Tôi đã lái xe đến đây rồi”. Sam Sam nhảy ra khỏi xe.

Hàn Tú nói gấp gáp: “Chúng ta mau lên xe đi! Ngài muốn đi đâu cũng được.”

Nhưng đáp lại lời cô chỉ là sự tĩnh lặng, chợt nghe “coong” một tiếng, con dao trên cổ cô đã rơi xuống đất. Rồi Hàn Tú cảm thấy cơ thể anh ta đang đổ vào người mình, do quá bất ngờ và không chống đỡ nổi trọng lượng của người đằng sau, cô ngã nhào về phía trước.

“Hàn Tú!!!”. Thấy hai người ngã sõng soài ra mặt đất, Sam Sam quên cả sợ hãi, chạy thẳng đến đó.

Hàn Tú không ngờ rằng người đàn ông sau lưng mình lại ngất đi như thế. Hơn nữa, anh ta còn đang đè lên người cô, phần không khí ở ngực như bị ép hết ra bên ngoài khiến Hàn Tú bật khóc trong đau đớn. Cô úp mặt vào đống rác hôi thối nồng nặc, đã chẳng thể thở nổi lại càng không nói được gì, chỉ có thể đưa tay lên vẫy vẫy để ra hiệu cho Sam Sam biết rằng mình vẫn còn sống.

Sam Sam phải lấy hết sức bình sinh để nhấc gã kia ra khỏi người Hàn Tú. Nhờ trời và nhờ cả cô bạn, Hàn Tú đã thở được, nhưng đống rác chất chồng trước mặt khiến cô ho sặc sụa. Giãy giụa một hồi, cuối cùng cô cũng thoát ra khỏi thân hình bên trên. Vừa mới đứng vững được, Hàn Tú ngay lập tức quay lại đá cho kẻ đang nằm bất tỉnh kia một phát thật mạnh.

Vì đã hôn mê nên anh ta chẳng có phản ứng gì cả.

Sam Sam vừa khóc vừa đưa giấy ăn cho bạn: “Hàn Tú, cậu chảy máu kìa, chúng ta mau đi báo cảnh sát thôi!”

“Ừ, nhưng trước hết phải trói tên biến thái này lại đã!”. Hàn Tú rịt tờ giấy vào vết thương trên cổ rồi lau qua những vệt máu trên ngực mình.

Sam Sam lôi từ trong xe ra một sợi dây thừng vừa to vừa chắc.

“Cậu trói hắn ta trước đi, mình lau máu đã!”. Hàn Tú vừa làm vừa nguyền rủa, “hỏi thăm” một lượt tổ tông mười tám đời của gã đàn ông trước mặt.

Sam Sam nhanh chóng trói chặt người đó lại, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của anh ta, cô liền hét lên trong kinh ngạc: “Hàn… Hàn Tú!”

Hàn Tú quay đầu lại, trông thấy Sam Sam đang ngây người đờ đẫn thì vô cùng ngạc nhiên: “Sao thế Sam Sam? Cậu sợ quá hóa ngốc rồi hả?”

Sam Sam lay lay cánh tay Hàn Tú rồi chỉ vào người nằm đó, lập cập nói: “Hàn Tú, cậu xem đi, đây là ai?”

Hàn Tú nheo nheo mắt nhìn gã lưu manh đang bất tỉnh nhân sự kia, chỉ trong giây lát, đôi mắt cô bỗng mở to, toàn thân trở nên cứng đờ, bất động.

Đó chính là Đường Trạch Tề!

Mái tóc dài xòa xuống che khuất một phần khuôn mặt cộng thêm những vệt máu đầm đìa đã khiến cô suýt chút nữa chẳng nhận ra anh.

Ngay lập tức, cô kéo Sam Sam, quay đầu chạy.

Sam Sam níu Hàn Tú lại rồi nói: “Cậu định cứ thế này mà đi ư? Cậu không nhìn thấy anh ấy bị thương tích toàn thân à? Nhỡ anh ấy chết thì sao?”

Hàn Tú dừng bước, mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Hắn chết cũng đáng kiếp, chẳng liên quan gì đến mình cả!”

Nếu không vì anh ta thì làm sao cô có thể dị ứng với đàn ông đến thế? Liệu cô có bị rơi vào bước đường cùng như bây giờ, lúc nào cũng làm bạn với rác rưởi? Chưa bao giờ Hàn Tú căm ghét một ai như vậy, cứ nhắc đến cái tên “Đường Trạch Tề” là cô lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Nếu có thể làm lại từ đầu, cô nguyện rằng cả đời mình không bao giờ phải biết đến con người này. Nhưng thật đáng tiếc, cô và anh ta lại lớn lên cùng nhau, bất cứ ai quen hai người cũng nói rằng họ là một cặp trời sinh, sau này nhất định sẽ thế này, thế kia. “Thế này”, “thế kia” cái con khỉ!

Hồi nhỏ, do suy nghĩ còn đơn giản nên Hàn Tú đã bị lời nói của người lớn làm cho lầm đường lạc lối, không những thế, tên khốn kiếp Đường Trạch Tề kia lại có một khuôn mặt khiến người khác phải tình nguyện chịu lừa, bởi vậy, cô mới bị mê hoặc, mới đánh mất mối tình đầu vào tay hắn. Khi ấy, trái tim và đôi mắt của cô như bị ai đó che đi, chẳng nhìn thấy cái gì khác ngoài vẻ đẹp tuyệt vời của anh ta. May mà sau đó, ông trời nhân đức, đại phát từ bi, dùng một tia sét cực mạnh đánh thức cô khỏi cơn mơ.

Sam Sam ngồi xuống, vừa cởi dây trói cho Đường Trạch Tề vừa bảo: “Cậu đừng như vậy nữa! Thực ra thì Tiểu Tề đối xử với cậu đâu đến nỗi tệ, chẳng qua là anh ta mãi mà chẳng tìm được một nơi đáng để gửi gắm con tim bất trị, lại bị thế giới phù hoa mê hoặc nên mới trở thành người như bây giờ.”

Nghe Sam Sam nói thế, Hàn Tú tức giận đáp: “Đây không phải là vấn đề mê hoặc hay không mê hoặc, anh ta đã đi lăng nhăng bên ngoài không dưới một lần, phản bội mình hết hôm này đến hôm khác, cho dù tim mình có là sắt đá thì cũng chẳng thể chịu nổi.”

“Mình biết, nhưng mình làm thế này là vì lo cậu sẽ hối hận. Dù gì đi nữa, các cậu vẫn là thanh mai trúc mã. Nếu hồi đó không xảy ra một số chuyện thì bây giờ, hai người đã là vợ chồng rồi.”

“Thanh mai trúc mã?”. Hàn Tú rít lên một cách lạnh lùng. “Cậu có biết mình sợ nhất điều gì không? Chính là bốn chữ “thanh mai trúc mã” đấy! Anh ta đã chiếm trọn thế giới tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng của mình, anh ta chính là vết nhơ trong cuộc đời mình. Huống hồ lúc nãy, anh ta suýt chút nữa còn giết chết mình, theo lí mà nói thì mình nên đi báo cảnh sát mới đúng!”. Nói rồi Hàn Tú bỏ đi.

Nhưng Sam Sam đã nhanh chóng kéo cô lại.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s