Gần như vậy xa đến thế: C2_P1

Mặc quần áo rồi xuống nhà mua đồ ăn tối, cô thấy nhớ anh quá nhưng lại không mang theo điện thoại bên mình. Mà dù có mang đi nữa, chưa chắc Tiêu Dĩnh đã gọi cho anh. Chắc giờ Diệp Hạo Ninh đang ở nhà hàng, không chừng còn có người đẹp tháp tùng bên cạnh.

Vì trời quá nóng nên chẳng ai thích đi ra ngoài, dưới chung cư yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ sót lại đâu đây tiếng rỉ rả của côn trùng.

Cầm ví tiền, mới đi được vài bước, Tiêu Dĩnh bỗng dừng lại. Một người đàn ông đứng cách cô không xa, gương mặt thanh tú nho nhã, dáng người mảnh khảnh. Anh khẽ mỉm cười rồi nói: “Tiêu Dĩnh, đã lâu rồi không gặp”.

 


HAI

Tiêu Dĩnh muốn cười đáp lại mà không sao cười nổi, cứ thế đứng ngẩn ra nhìn. Đến khi người ấy chầm chậm tiến lại gần, cô mới mở miệng cất tiếng: “Xin chào”, trong giọng nói có chút ngượng nghịu.

Ngốc quá! Cô thầm rủa mình nhưng lại chẳng thể kiểm soát được con tim đang thổn thức, dường như nó đang đập rất nhanh, từng hồi từng hồi. Một cảm giác đau âm ỉ lan dần nơi lồng ngực.

Trần Diệu! Một Trần Diệu cách biệt hai năm chín tháng cuối cùng đã quay về trước mặt cô với nụ cười và hơi thở quen thuộc. Dường như mọi thứ chẳng có gì thay đổi, cứ như thể họ vừa mới chia tay ngày hôm qua vậy.

“Chẳng phải tối nay họp lớp sao?”. Một lúc sau, cô nghe thấy giọng mình có vẻ khá hơn, chí ít cũng đã hồi phục được tám chín phần.

“Vậy còn em?”. Trần Diệu hỏi ngược lại. “Sao em không đi?”.

Điều này còn phải hỏi nữa ư?

Như đọc được suy nghĩ của cô, anh cười: “Thật ra người anh muốn gặp không nhiều đâu”. Lời nói chân thành cùng cặp mắt sáng khiến Tiêu Dĩnh chợt nhớ đến một đêm của nhiều năm về trước, khi anh cùng cô nằm trên bãi cỏ, đột nhiên anh quay đầu sang nhìn cô trong giây lát, ánh mắt anh khiến mọi ánh sáng xung quanh bỗng chốc trở nên ảm đạm, tăm tối.

Thật đáng ghét! Chẳng phải đã bảo phải quên tất cả rồi ư, cớ sao lại tự mình sa vào những hồi ức xa xưa ấy chứ?

Tiêu Dĩnh cảm thấy lo sợ, dường như cô đang quay trở lại những ngày tháng đen tối đó, ngày nào cũng chỉ có hồi ức, chỉ biết đến kỷ niệm, dường như ngoài hít thở ra thì ký ức là nguồn sức mạnh duy nhất để cô cố gắng tiếp tục cuộc sống.

Cô bắt đầu thấy đầu óc choáng váng, dù rằng trước khi ra khỏi nhà, cô đã uống một cốc nước mật ong nhưng sao giờ đã đói đến hoa cả mắt.

Cửa hàng đồ ăn nhanh nằm ngay phía ngoài cửa lớn của khu chung cư, cô đã nhìn thấy từ xa nhưng lại không dám tiến về đó. Trần Diệu đột ngột xuất hiện trước mặt cô như một rào cản ngăn cách mọi thứ, thậm chí đến cả không khí cũng như loãng ra khiến hơi thở của cô cũng trở nên khó khăn.

Cô lặng lẽ xiết chặt bàn tay, thầm nghĩ, cũng may vẫn còn đường rút lui.

“Tiểu Dĩnh…”.. Thấy cô nãy giờ không phản ứng gì, Trần Diệu liền thay đổi cách xưng hô, chỉ có điều những lời sau chưa kịp nói thì người con gái đang im lặng đó bỗng quay đầu bỏ đi.

Như thể chạy trốn trong tuyệt vọng.

“Tiểu Dĩnh!”. Anh đuổi theo, nắm lấy tay cô.

Anh cảm nhận rất rõ cô đang run rẩy, liền buông lỏng tay ra. Kì thực anh không dùng nhiều sức đến mức làm đau cô, đó chỉ là phản xạ vô thức của anh mà thôi.

Giọng nói của anh rất trầm, so với lúc nãy, không khí bây giờ xem ra còn nặng nề hơn: “Chúng ta không thể nói chuyện thoải mái với nhau được sao?”

Tiêu Dĩnh cụp mắt xuống. Một lát sau cô mới ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt dưới màn đêm trở nên sâu thẳm khác thường: “Anh muốn nói gì đây?”.

Sự dịu dàng trong câu hỏi khiến Trần Diệu chợt ngẩn người, tưởng như được trở lại những ngày tháng trước đây, lúc đó cô thường hay hỏi anh: “Anh muốn dẫn em đi đâu chơi?”, “Hôm nay anh đi chơi cùng em được không?”… với gương mặt đẹp tựa như đóa cúc dại nở rộ dưới ánh bình minh, dịu dàng mà rạng rỡ.

Trần Diệu mất một lúc mới lấy lại được giọng nói bình thường, anh nhìn cô, cất tiếng: “Nói gì cũng được, nói cho anh biết, em sống vui vẻ chứ?”.

“Vui!”. Tiêu Dĩnh không suy nghĩ trả lời ngay.

“Thật ư?”. Trần Diệu nghi ngờ, điều này hoàn toàn khác so với những gì anh được nghe.

“Đương nhiên là thật rồi!”. Bị chạm vào lòng tự ái, cô ngước mắt nhìn, giọng nói cũng trở nên cao và trong hơn: “Chuyện này còn phải nghi ngờ nữa sao? Hay là anh nghĩ em không xứng đáng được hưởng hạnh phúc?”.

Trần Diệu im lặng, môi khẽ giần giật như muốn nói điều gì nhưng rồi lại thôi. Trước mặt anh, Tiêu Dĩnh lúc này giống như một con thú nhỏ đang bừng bừng khí thế tấn công, đôi mắt đen sẫm chứa đầy sự giận dữ, chỉ cần một chút bất cẩn, anh sẽ bị thiêu cháy, thậm chí bị nổ tung.

Anh đã quá quen với điều này, đã hiểu rõ từng biến đổi nhỏ trong hành động và tâm trạng của cô. Hơn hai mươi năm, những kí ức để lại trong lòng cô quá nặng nề và sâu đậm, sao có thể dễ dàng xóa bỏ? Vì thế, anh biết cuộc nói chuyện ngày hôm nay khó có thể tiếp tục được nên quyết định tạm thời rút lui.

Trần Diệu bình tĩnh nói: “Đương nhiên là anh mong em được hạnh phúc! Tuần này em có rảnh lúc nào không? Mình cùng đi ăn nhé!”. Rồi anh rút điện thoại ra, đưa sang cô: “Cho anh số điện thoại của em nhé!”.

Tiêu Dĩnh không đưa tay ra, chỉ nói: “Số điện thoại của em chưa đổi, dĩ nhiên, nếu anh vẫn còn nhớ!”.

Cơ hồ những lời ấy vừa làm khó anh lại vừa mỉa mai anh. Nói xong, cô quay người bỏ đi, từng bước từng bước nặng nề giẫm lên nền xi măng rắn chắc, làm chấn động cả con tim đang tê tái.

Không ngoảnh đầu lại nhưng Tiêu Dĩnh biết đôi mắt anh vẫn đang dõi theo, ánh mắt ấy sáng long lanh như nhìn thấu tâm can cô, làm cô cảm thấy mất tự nhiên.

Đã hơn một lần, khi tưởng tượng đến lúc Trần Diệu trở về, cô tự nhủ mình phải tỏ ra bình tĩnh, kiên định, hồ hởi đón nhận ánh mắt anh, rồi ung dung, nhàn nhã nói chuyện trên trời dưới đất, tiếp đó lại làm như vô tình tiết lộ tình hình bản thân gần đây, dĩ nhiên là những chuyện hạnh phúc không gì sánh bằng… Nhưng rốt cuộc, cô vẫn không thể thể hiện được phong thái hoàn mĩ đó. Vả lại, cuộc hôn nhân của cô thực sự là đang chấp chới nơi bờ vực, nó chẳng giúp gì cho cô trong hoàn cảnh này. Nếu để Trần Diệu biết thì thật là mất mặt. Xét cho cùng, sau khi rời xa anh, cuộc sống của cô cũng chẳng có gì vui vẻ cả.

Về đến chung cư, Tiêu Dĩnh vẫn còn hồn xiêu phách lạc, buồn bực nhìn chăm chăm xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng bóng. Khi ngẩng đầu lên, cô giật thót mình vì có người đang đứng trước mặt.

Hai tay đút vào túi quần, dáng vẻ hào hoa phong nhã, Diệp Hạo Ninh khẽ nhíu mày: “Làm gì mà như gặp phải ma vậy?”.

“Sao anh lại ở đây?”. Cô ngạc nhiên, đưa tay nhấn nút thang máy rồi liếc nhìn Diệp Hạo Ninh. Hình như anh vừa uống rượu, chân mày cùng khóe mắt đều mang dáng vẻ mơ màng, thần sắc mệt mỏi, cặp mắt dường như như sâu hơn.

Ra khỏi thang máy, đến cửa nhà cô anh mới nói: “Anh bỏ quên đồ ở nhà em!”.

“Đồ gì?”.

Anh như mất kiên nhẫn, nói to: “Chìa khóa nhà!”.

Bước vào phòng, Tiêu Dĩnh chẳng thèm để mắt đến anh, đi đến mở tủ lạnh. Cái dạ dày trống không của cô cần được lấp đầy ngay lập tức, cho dù chỉ là qua quít. Lôi ra hai quả trứng gà, một túi cải bẹ, cô quay người định vào bếp tìm mì ăn liền thì trông thấy Diệp Hạo Ninh đã đứng đằng sau.

Cô chẳng lấy làm lạ vì xưa nay động tác của anh vốn rất nhẹ nhàng. Trước đây, lúc còn ở thành phố C, khi tình cảm của hai người vẫn chưa trở nên xấu đi, có lúc đang nghiền ngẫm công thức nấu ăn, vô tình ngẩng đầu lên, cô thấy anh đã về nhà từ lúc nào, đang nhẹ nhàng nghiêng người tựa vào cạnh cửa. Dường như anh rất thích nhìn cô nấu ăn, có lần còn đi lại gần, bất ngờ nhè nhẹ ôm lấy cô từ phía sau, mặt anh áp vào má cô. Dù thấy nhột vì hơi thở nóng rẫy của anh phả lên mặt nhưng cô lại chẳng muốn vùng ra.

Đó là quãng thời gian đẹp nhất sau hôn nhân, bất kể là tiếp xúc thể xác hay giao tiếp ngôn ngữ họ đều hòa hợp hơn bây giờ rất nhiều.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s