Trích Bảo vật giang hồ (4)

Chương 1 (tiếp)

Ngũ Thập Lang đào hôn

Bước đến gần phòng khách, Ngũ Thập Lang liền nghe thấy giọng nói nho nhã, từ tốn của Đoạn Thủy Tiên: “… Tiêu bá bá, không sao cả đâu. Mấy cô nương trang điểm, ăn vận thì cũng phải mất chút thời gian mà”, ngữ khí vô cùng tử tế khiến Ngũ Thập Lang nghi ngờ phải chăng mình đã nghe nhầm.

“Cha à, con đã tới rồi!”

Ngũ Thập Lang nhấc ba tầng trang phục phiêu linh, đưa chân đạp vào cánh cửa phòng khách đánh “rầm” một cái. Cánh cửa lập tức bật mở ra rồi khẽ khàng kẽo kẹt quanh trục. Cô a hoàn đứng sau cánh cửa khuôn mặt đầy ai oán, trên mặt còn in rõ một vết đỏ lớn vì bị cánh cửa đập vào, muốn khóc mà không ra nước mắt.

Im ắng…

Toàn bộ người ở trong phòng khách đều như hóa đá, cùng nhau trợn tròn mắt nhìn vào cột bảo tháp đang đứng trước cửa phòng. Khoác ngoài mớ trang phục màu đỏ pha tím là một chiếc áo màu vàng phân ngựa, số phấn trắng được trát đậm trên mặt vẫn tiếp tục rụng rơi xuống dưới, đôi môi đỏ chót đang nở ra một nụ cười duyên dáng. Dáng vẻ này khiến Tiêu lão gia suýt chút cười phụt cả ngụm nước ra ngoài.

Điều đáng sợ nhất là đống châu báu, trang sức được cắm chia chỉa như bát hương, chẳng khác nào đầu của đức Phật Thích Ca Mô Ni, từng nhúm tròn, từng nhúm tròn mọc trên đầu vậy.

“Ngũ Thập Nương… quả là tướng mạo phi phàm! Thật vô cùng đặc biệt!”. Đoạn Thủy Tiên là người đầu tiên ngậm được miệng lại, thái độ thành khẩn phát biểu cảm nghĩ của bản thân.

“Quá khen, quá khen!”. Ngũ Thập Lang bước tới gần, đưa tay vỗ vào lưng của Đoạn Thủy Tiên, mạnh đến mức khiến Đoạn tiểu thiếu gia ho sặc sụa mãi không thôi.

“Ngũ Thập Nương, còn ra thể thống gì nữa, con thật tùy tiện quá, mau chóng tạ lỗi cùng Đoạn tiểu thiếu gia đi!”. Tiêu lão gia tức tới mức trán đã nổi đầy gân xanh.

Đoạn tiểu thiếu gia vừa ho vừa đưa tay lên xua xua, long lanh nước mắt giải thích: “Không liên quan đến Ngũ Thập Nương đâu ạ, là do bản thân cháu không tốt, ho không đúng lúc.”

Bà nhà nó, lúc trước, khi ở trà lầu, không biết tên khốn kiếp nào hung hãn giơ đôi song kiếm lên vừa khua vừa chém, bây giờ đến Tiêu phủ lại tỏ ra công tử yếu mềm, hừ!

Tiêu Ngũ Thập Nương dữ dằn nhìn qua, bất giác ngây cả người.

Trước đó, đứng ở phía xa, trong lòng lại đang tức giận nên cô không hề nhận ra chiếc khăn trên mặt Đoạn Thủy Tiên đã được gỡ xuống.

Tướng mạo của hắn ta không ngờ còn đẹp hơn gấp mười lần so với bức tranh đó, thậm chí nói gấp năm mươi lần, một trăm lần cũng không ngoa.

Rõ ràng trông thanh tú, tuyệt đẹp như Lạc Thần thật, trên người còn toát ra khí chất cao quý, thứ khí chất mà chỉ có ở các quý công tử tài cao học rộng mới có, da dẻ hồng hào, môi thắm sắc, lại mỉm miệng cười, khéo khoe hàm răng trắng bóng, hắn ta không chỉ sở hữu nét đẹp kinh người mà còn mang vẻ lẫm liệt của một nam tử hán đại trượng phu.

Đúng là “hỗn hợp” của các đặc điểm vô cùng mâu thuẫn. Thực là một mĩ nam tử hiếm thấy trên đời!

Thảo nào mà hắn ta lại tự phụ đến mức ấy!

“Cháu thấy Tiêu muội muội đoan trang, nhã nhặn, xem ra sau này chắc chắn sẽ là một người mẫu thân tốt”. Xoạt! Chiếc quạt giấy mở ra, Đoạn Thủy Tiên mỉm cười, tỏ vẻ văn thơ lai láng nói.

“Tiêu bá bá, cháu to gan có một thỉnh cầu”. Đôi mắt chàng liền chuyển sang Ngũ Thập Lang nhìn một lượt từ trên xuống dưới, khiến cô bất giác run rẩy, cảm giác khí lạnh xông từ gót chân lên tận đỉnh đầu, nổi hết cả da gà.

“Được… được… được, đều là người một nhà mà, cháu cứ nói đi!”. Tiêu lão gia cười tít cả mắt, hai từ “hiền tế[1]” đã chực chờ trên khóe miệng nãy giờ, may sao cuối cùng ông vẫn nhẫn nhịn được mà không thốt ra.

“Mẫu thân cháu mấy hôm trước có đến chùa thắp hương, cảm tạ ông trời đã ban cho Đoạn gia mối lương duyên tuyệt đẹp này. Mẫu thân cháu đã hứa với trụ trì rằng đích thân thêu hình Quan Thế Âm Bồ Tát, đến cuối tháng sẽ đưa tới tặng cho nhà chùa. Vốn dĩ đây là chuyện tốt lành, đáng tiếc là mẫu thân cháu tuổi tác cao nên mắt mũi cũng lèm nhèm rồi, thêu đến tận hôm nay mới tạm thời hoàn thành được một tấm. Cháu nghĩ, Tiêu muội muội sau này sẽ trở thành nương tử của cháu, hơn nữa, việc này cũng là xin chút phúc phận cho cháu với Tiêu muội muội, cho nên…”. Miệng cười tươi rói, Đoạn Thủy Tiên nhìn Ngũ Thập Lang đầy tình ý, ánh mắt dịu dàng, long lanh đến mức có thể nhỏ cả nước ra. “Cháu muốn Tiêu muội muội cùng cầu phúc cho tương lai của cả hai chúng cháu. Xin nhờ muội muội thêu nốt bức còn lại!”

Thêu cái đầu của ngươi ấy! Tay Ngũ Thập Lang run lên, ánh mắt thê lương nhìn về phía Tiêu lão gia. Thôi toi rồi, những món đồ mang ra để Tiêu lão gia kiểm tra trình độ thêu thùa từ trước đến nay đều là cô sai mấy nha đầu ra ngoài đường mua về.

Quả nhiên, Tiêu lão gia sau khi nghe thấy thỉnh cầu của Đoạn Thủy Tiên lại càng tỏ ra vui vẻ, hân hoan. Xưa nay, ông vẫn luôn tự hào về tài thêu thùa của con gái mình, hiếm khi có cơ hội thi triển tài năng như bây giờ, ông suýt chút nữa còn định bảo Ngũ Thập Lang thêu ngay tại phòng khách để chứng tỏ “cô con gái rượu” không chỉ sở hữu vẻ ngoài kiều diễm mà còn “công”, “dung”, “ngôn”, “hạnh” đủ cả.

“Hiền tế à, con cứ yên tâm, tay nghề thêu thùa của Ngũ Thập Nương nhà ta thuộc loại tinh diệu. Ngày mai, ta sẽ bảo Ngũ Thập Nương thêu đủ năm mươi tấm rồi mang sang cho con”. Quả nhiên là cha vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy mãn nguyện, càng trông lại càng thêm vui mừng, vừa không để tâm một chút, Tiêu lão gia đã buột miệng nói ra hai chữ “hiền tế” kia rồi!

“Làm phiền Tiêu muội muội rồi”. Cứ nho nhã, dịu dàng như thế, có điều lúc quay qua nhìn Ngũ Thập Nương, Đoạn Thủy Tiên đá lông nheo một cái đầy ý tứ.

Cử chỉ ấy khiến cho Ngũ Thập Lang bỗng chốc nổi da gà toàn thân.

Cảm giác đó mãi cho tới tận khi Đoạn Thủy Tiên cáo biệt ra về, Ngũ Thập Nương bị “áp giải” đến phòng thêu thùa mới hoàn toàn biến mất.

Thêu năm mươi tấm hình Quan Thế Âm Bồ Tát để cầu phúc à? Cầu phúc con bà nó ấy!

Ngũ Thập Lang tay trái cầm kim, tay phải cầm tấm lụa, nỗ lực phấn đấu suốt bốn canh giờ liền, từ lúc trăng mới lên cho tới khi mặt trời chớm mọc, không hề ngừng nghỉ.

Nổi bật trên tấm lụa là một nhúm tròn tròn cục mịch, to tướng, chụm lại một chỗ khiến Thượng đế cũng phải kinh hãi. Tấm lụa vài canh giờ trước còn mịn màng, vậy mà giờ đây đã lỗ chỗ đầy vết kim châm, đó chính là thành quả của Ngũ Thập Lang sau khi trút hết mọi sự tức giận lên đó.

Cuộc sống kiểu này thực sự chẳng thể nào sống thêm được nữa.

Cho nên nhất định phải bỏ nhà ra đi!

Nhân tiện cũng tiếu ngạo giang hồ một phen.


[1] Con rể ngoan

Advertisements

6 thoughts on “Trích Bảo vật giang hồ (4)

  1. Pingback: Bảo vật giang hồ – Chương 1.4 « Trúc Lâm sơn trang

  2. Pingback: [BVGH] Chương 1 « Tiểu Yến

  3. SV ơi, địa chỉ của SV ở Bùi Ngọc Dương, có phải ở gần CV Tuổi Trẻ k? Từ CV tuổi trẻ đi thêm đoạn nữa r rẽ trái là vào Bùi Ngọc Dương? Sao e search Vietbando mà k thấy vậy ạ? =”=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s