Gần như vậy xa đến thế: C2_P2

Còn giờ thì… Cô thuận chân đóng cửa tủ lạnh, đi ngang qua Diệp Hạo Ninh, mắt vẫn không liếc nhìn.
Nhưng Diệp Hạo Ninh lại không coi cô như không khí, chậm rãi nói sau lưng: “Lại là thức ăn nhanh à?”.
“Ờ”. Cô thuận miệng đáp trả: “Chưa ăn cơm tối”.
“Vậy lúc nãy em xuống nhà làm gì?”.
Cô ngớ người rồi quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt điển trai đó, có lẽ do ánh đèn phản chiếu nên cô có cảm giác nét mặt anh mơ mơ hồ hồ. Tim đập nhè nhẹ, khẽ nhíu mày, cô hỏi: “Anh đã nhìn thấy gì rồi?”.
Anh vẫn giữ nguyên giọng điệu sắc sảo khó hiểu: “Tiêu Dĩnh, em sợ gì chứ?”.
“Em sợ gì nào?”.
Cô cao giọng, thẳng người lên một cách tự tin. Dáng vẻ đó dường như làm anh thấy buồn cười, anh khẽ nhếch mép, nhìn cô không nói gì, tỏ vẻ không thèm chấp chuyện nhỏ nhặt.
Tiêu Dĩnh bị chọc liền xù lông lên.
Chẳng nhớ từ khi nào, con người này đã ra bộ hiểu rõ tất cả suy nghĩ, tâm tình của cô, còn cô lại không thể nắm được những cảm xúc vui buồn của anh. Thế nên, mỗi lần xảy ra xích mích hay tranh cãi, anh luôn có đủ tư cách để xem thường cô, nhìn cô như nhìn một đứa trẻ ngỗ nghịch. Đang bặm môi, nắm chặt tay nhưng chợt nhận ra mình đang cầm quả trứng, Tiêu Dĩnh hít một hơi thật sâu, rồi quay người bỏ đi.
Bực quá! Đến cả cái ống dẫn khí ga như cũng muốn đối đầu với cô. Không hiểu nó bị làm sao mà đánh lửa cả buổi chẳng lên, cô kiên nhẫn thử đến lần thứ tư mà vẫn không được. Ngay lúc Tiêu Dĩnh định tiếp tục thử lại lần nữa thì chợt có tiếng động, chưa kịp phản ứng gì thì cô đã bị ai đó tóm chặt lấy bả vai, lưng đè mạnh vào thành bếp bằng đá cẩm thạch.
“Anh bệnh à?”. Tiêu Dĩnh hét lên rồi nghiến chặt răng, giơ tay đẩy Diệp Hạo Ninh.
Anh cúi đầu xuống, bình tĩnh không nói lời nào, nhẹ nhàng để tay cô cố định trước ngực, rồi đặt lên môi cô một nụ hôn mãnh liệt. Như đã dự liệu, cô chống trả gay gắt, nhưng đôi môi mềm mại, ấm áp mang vị ngọt của mật ong cùng xúc cảm tuyệt vời lúc này khiến anh khó lòng buông ra. Anh tạm dừng trong giây lát, ánh mắt hơi tối lại, rồi tiếp tục hôn sâu hơn, không để cô có cơ hội kháng cự.
Tiêu Dĩnh hơi bất ngờ vì đã lâu rồi họ không hôn nhau. Một tháng? Hai tháng? Hay là lâu hơn, cô không nhớ nữa? Vốn tưởng hai người đã chẳng còn hứng thú gì với nhau nhưng lúc này, cô mới nhận ra cảm giác ấy vẫn rất quen thuộc. Cô bất giác hé miệng, quấn vào lưỡi anh, mùi rượu mát lạnh cùng hơi thở của Diệp Hạo Ninh hòa quyện vào nhau tạo nên vị cay cay khiến cô như nghẹt thở. Cô nhíu mày, muốn trốn tránh nhưng bị anh ôm chặt, không tài nào cử động được. Người đó đã trở nên thô bạo thế này từ lúc nào vậy? Cô mơ màng nghĩ, đầu óc càng lúc càng nặng, có lẽ vì thiếu oxy hoặc do mùi cồn phảng phất của rượu tạo nên. Cuối cùng, cô quyết định gạt hết mọi suy nghĩ, để cảm xúc tự do đi hoang theo bản năng, trọng lực toàn thân nghiêng về phía thành bếp. Đá cứng làm đau cô nhưng Tiêu Dĩnh bất chấp, chỉ sợ mất sức, đứng không vững thôi.
Đến khi Diệp Hạo Ninh dừng lại, Tiêu Dĩnh vẫn như đang ở trên mây, chỉ nghe tiếng anh nhẹ thoảng bên tai: “Về nhà với anh!”.
Cô thở hổn hển, thoáng sửng sốt, không kịp phản ứng lại. Vẻ mặt Tiêu Dĩnh lúc này làm Diệp Hạo Ninh tức điên lên dù biết rõ là tâm trí cô chưa kịp hoàn hồn. Mặc dù ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng khóe môi nhìn như đang cười, anh hỏi nhẹ nhàng, chậm rãi: “Không phải là em đã quên mình còn có nhà đấy chứ?”.
Không đợi câu trả lời, anh buông tay rồi quay người bước đi, bỏ mặc cô mất đà, nghiêng ngả về phía sau. Cánh cửa đóng “rầm” sau lưng Diệp Hạo Ninh khiến căn phòng trống dường như rung chuyển. Người run run, Tiêu Dĩnh quát ầm lên: “Đồ thần kinh!”. Cô đứng thẳng dậy, xả nước lạnh lau môi như thể việc này sẽ giúp cô nguội đi cơn giận.
Nhưng Diệp Hạo Ninh chỉ đi xuống dưới nhà chứ chưa rời khỏi đó. Ngồi hút thuốc trong xe, anh ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ, vẫn thấy phòng sáng đèn.
Thì ra đó không phải là ảo giác, đã có một người như thế thật, người có thể khiến Tiêu Dĩnh vừa gặp đã trở nên bối rối, cuối cùng thì vội vàng bỏ đi, gần như là chạy trốn. Hệt như đứa trẻ bị đánh bại hoàn toàn nhưng vẫn ương ngạnh không chịu nhận mình thua, vẫn một mực để tâm đến sĩ diện và tư thế, dù bỏ chạy vẫn cố ưỡn ngực, ngẩng cao đầu. Tiêu Dĩnh là thế, tính tình cố chấp lại cứng đầu. Những lần cãi cọ trước đây, điệu bộ ngoan cố ấy thường khiến anh phải phì cười. Thế nhưng lúc này, Diệp Hạo Ninh cười không nổi mà chỉ thấy phiền muộn. Tháo chiếc cà vạt xám bạc ra, đưa lên nhìn, mắt tối sầm lại, anh mím chặt môi rồi ném nó xuống băng ghế sau. Dụi tắt điếu thuốc đang hút dở, anh nhấn ga phóng vọt đi.

Mấy ngày liên tiếp sau đó, Tiêu Dĩnh đều ngủ không yên giấc, tối nào cũng nằm mơ, nội dung rối tinh rối mù. Lúc thì mơ thấy mình chạy như điên trong một cõi mông lung, trước mặt luôn có một cái bóng, không gần cũng không xa, người đó chưa bao giờ quay đầu lại nhưng cô cảm nhận rất rõ ràng, dù trong giấc mơ nhưng cô vẫn biết rõ anh là ai. Lúc thì cô mơ thấy một gương mặt tuấn tú khác, lần này thì rõ ràng mười mươi, ngay đến nụ cười đọng lại nơi đuôi mắt của người ấy cũng rõ như đang ở ngay trước mặt, gần đến mức đưa tay ra là có thể chạm đến, thế nhưng cô lại thấy cực kỳ xa lạ, nghĩ mãi không ra tên, lại không muốn từ bỏ một cách mơ hồ như thế nên trong giấc mơ cứ ráng vắt óc để nhớ cho bằng được. Cô cứ choàng tỉnh rồi lại thiếp đi, để rồi sáng dậy thấy mệt mỏi như mình đã trải qua những đêm thức trắng vậy.
Cuối cùng, vẫn là Hứa Nhất Tâm phân tích và đưa ra kết luận: “Cậu quen Diệp Hạo Ninh được nửa năm thì cưới luôn, sống với nhau chưa được hai năm, trong đó một nửa thời gian là chiến tranh lạnh, đương nhiên không thân thiết bằng Trần Diệu rồi. Hai mươi năm tình cảm cơ mà, có hóa thành tro bụi thì vẫn nhận ra”.
Tiêu Dĩnh rất muốn phản bác. Chẳng phải hai người họ là vợ chồng sao? Dù có hồ đồ đến mức nào thì cũng không thể nhiều lần không nhớ nổi tên của Diệp Hạo Ninh được. Vì vậy, tuy chỉ là giấc mơ nhưng cô vẫn có cảm giác tội lỗi.
Hứa Nhất Tâm lại nói: “Nếu không thì là do cậu không yêu chồng mình nên vô tình đã gạt anh ấy ra khỏi ký ức. Không phải là mình trách cậu, nhưng Tiêu Dĩnh à, điều kiện cuộc sống như cậu bây giờ, nhiều người mơ cũng chẳng được. Họ Diệp đó có gì không tốt hả? Đẹp trai, lại có tiền. Trước đây đối xử với cậu cũng chẳng tệ. Nhà cửa, xe cộ tất tần tật đều mua cho cậu, nhẫn cưới bằng kim cương của cậu còn to hơn hai chiếc nhẫn của mình cộng lại…”
“Thôi được rồi!”. Tiêu Dĩnh không nhịn được nữa, mỉm cười, cắt ngang lời bạn: “Nói tới nói lui, mình chỉ nghe được mỗi chữ “tiền”. Như vậy mà gọi là tốt ư? Cậu hình như còn hiểu anh ta hơn mình nữa đấy”.
“Cậu cũng hiểu Trần Diệu đấy thôi! Kết quả thì sao hả? Kẻ đó chẳng phải nói đi là đi đó sao, vẫy vẫy tay không mang theo một áng mây màu”.
Tiêu Dĩnh sửng sốt, cô lại ngồi trầm ngâm, lật đi lật lại tờ báo trên giường.
Hứa Nhất Tâm lúc này mới ý thức bản thân hình như đã nói điều không nên nói nên vội dừng lại, dịu giọng: “Cho nên mình mới nói, nhiều khi người trong cuộc lại không sáng suốt, chỉ có người ngoài cuộc mới nhìn rõ nhất, mới biết ai là tốt nhất. Mình thấy Diệp Hạo Ninh quả thật rất tuyệt, từ trước đến nay mỗi lần đi tiếp khách anh ấy luôn dẫn cậu đi cùng đấy thôi”.
Miệng nói nhưng Hứa Nhất Tâm vẫn không ngừng lướt web, thao tác di chuột rất trơn tru, tìm kiếm những scandal của làng giải trí một cách thông thạo. Đột nhiên ánh mắt cô dừng lại, nhìn chăm chăm vào màn hình. Hai giây sau, quay đầu sang, vẫn thấy Tiêu Dĩnh ngồi trên giường, giữ nguyên cái bộ dạng “lão tăng ngồi thiền”, Nhất Tâm chán nản, thở dài nói: “Coi như nãy giờ mình chưa nói gì!”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s