Copy mối tình đầu: C1 _P4

Cô càu nhàu vài câu rồi vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước, tìm thêm một chai rượu và chiếc khăn mặt để rửa qua những vệt máu và vết thương trên người Đường Trạch Tề. Nếu vì vết thương bị nhiễm trùng mà tên khốn này gặp chuyện bất trắc ở nhà cô thì chẳng thà cứ vứt anh ta ở đống rác đó cho tự sinh tự diệt còn hơn!
Hàn Tú vò khăn, vắt khô đi rồi lau mặt sạch sẽ cho Đường Trạch Tề. Nhìn khuôn mặt anh lúc này, cô thấy ngạc nhiên vô cùng. Đã mấy năm không gặp, anh vẫn đẹp trai như trước, mái tóc hơi dài xoà trên trán và bên má anh, có điều da dẻ anh đã trắng hơn rất nhiều. Lẽ nào một thời gian dài ăn thức ăn Tây, hưởng ánh nắng mặt trời ngoại quốc lại có thể biến người da vàng thành da trắng?
Hàn Tú bất giác đưa tay sờ lên mặt, tự hỏi rằng cô có nên kiếm thêm chút tiền để ra nước ngoài, hưởng chút nắng xứ người cho trắng trẻo ra, bớt xấu đi vài phần hay không. Cô cứ thế suy nghĩ miên man về viễn cảnh huy hoàng đó rồi đột nhiên giật mình, không hiểu bản thân đang làm gì nữa, đúng là đầu óc có vấn đề!
Cô lại lấy một chậu nước khác để làm sạch các vết thương trên người Đường Trạch Tề. Khó khăn lắm cô mới gắp được những mảnh thuỷ tinh găm trong da thịt anh ra, khi đó, cô thực sự rất đau lòng. Hàn Tú hít một hơi thật sâu, phiền muộn không yên.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao anh lại bị thương nghiêm trọng đến vậy? Toàn thân thương tích nhiều như thế mà vẫn còn sống sót, Đường Trạch Tề đúng là mệnh lớn!
Vắt kiệt chiếc khăn mặt, đang định lau các vết thương còn lại, bỗng nhiên Hàn Tú bị một bàn tay siết chặt lấy cổ.
Khi một người phụ nữ quyết tâm trở thánh “thánh mẫu” thì đó sẽ là một chuyện vô cùng đáng sợ!
Hàn Tú chưa bao giờ cảm thấy hối hận như lúc này, đáng ra cô không nên nghe theo lời của Sam Sam, không nên cùng cô ấy làm “thánh mẫu” gì gì đó mà cứu sống Đường Trạch Tề.
Không tài nào thở nổi, cô sợ hãi nhìn trừng trừng vào Đường Trạch Tề vừa tỉnh lại, đang dùng tay siết cổ mình. Ánh mắt của người đối diện sắc nhọn tựa dao, cô có thể đọc được trong đôi mắt đen láy đó một chữ “Giết”!
Trên cổ vốn đã có vết thương bị dao cứa vào lúc nãy, giờ lại còn bị siết chặt, Hàn Tú chỉ muốn đâm đầu vào tường ngay lập tức để kết thúc nỗi đau đớn này. Máu bị ứ lại trên mặt, không thể nào lưu thông được, cô cố gạt bàn tay đang bóp cổ mình ra nhưng vô ích. Sự phản kháng yếu ớt của cô càng khiến Đường Trạch Tề dùng sức mạnh hơn.
Tên đàn ông chết giẫm này sao lại có thể hận cô đến vậy? Phải là cô hận anh ta mới đúng! Cho dù trước đây, cô đã từng mắng nhiếc anh chỉ đáng làm gà vịt hay chó lợn, mắng anh là kẻ đê tiện, nguyền rủa anh mắc bệnh SIDA, từng nói rằng sau này hễ gặp lại lần nào thì sẽ đánh lần đó…, cho dù đã sỉ vả anh bằng những điều tệ hại nhất trên đời, nhưng bây giờ, rõ ràng là cô vừa mới cứu anh, còn đang xử lí vết thương giúp anh nữa, vậy thì tại sao anh có thể đối xử với cô như thế? Sao anh lại kích động đến mức muốn giết chết cô cơ chứ?
Cô không tài nào hiểu nổi!
Không kìm được nữa, nước mắt của Hàn Tú trào ra, giàn giụa trên mặt, dường như sự phẫn nộ trước khi chết đã khiến cô từ bỏ việc giãy giụa mà lấy hết sức lực còn lại để tiếp tục lau các vết máu trên ngực Đường Trạch Tề, lau rất mạnh, lau liên hồi không thôi.
Đôi mắt đẹp của người đối diện đang phát ra sự nguy hiểm chết người bỗng dịu đi. Bàn tay siết chặt cổ cô nãy giờ đột nhiên nới lỏng ra, rồi Hàn Tú bị ném sang một bên. Bị mất trọng tâm, cô ngã về phía bên phải, đập mặt ngay vào chậu nước bên cạnh khiến nước bắn tung tóe khắp người.
“Khụ khụ khụ…”. Hàn Tú ho sặc sụa rồi cố gắng hít lấy hít để luồng không khí vào lá phổi đang thiếu ôxy. Chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến bộ dạng đáng thương ướt như chuột lột của mình, cô cố gắng đứng dậy, lùi về phía sau vài bước.
Đứng cách Đường Trạch Tề một đoạn, cô khóc tức tưởi: “Đường Trạch Tề, anh đang sống yên lành ở nước ngoài thì quay về đây làm gì? Sao vừa mới về đã muốn giết chết tôi vậy? Anh làm thế là vì ngày xưa, tôi đã nguyền rủa anh mắc bệnh SIDA hay do tôi trù ẻo anh tuyệt tử tuyệt tôn hả? Anh có biết là nếu không có tôi tốt bụng cứu anh thì không chừng bây giờ, anh đang phơi thây trong phòng xác rồi không?”
Cô hít một hơi thật sâu rồi đưa tay lau những giọt lệ sợ hãi, hoảng loạn và phẫn uất đang chảy dài trên má. Nhưng dù cô kìm nén thế nào, nước mắt vẫn tuôn ra như suối. Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy uất ức, không thể chịu đựng thêm được nữa, Hàn Tú ngồi phịch xuống sàn rồi khóc luôn một trận.
Tiểu Thất chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ nào khóc thảm thương đến thế, tiếng khóc ấy thật giống tiếng kêu hoảng loạn của bầy cừu gặp nạn, từng chút từng chút một bóp nát trái tim anh, khiến anh nhớ lại nhiều năm về trước, không biết trong bao nhiêu ngày đêm, anh cũng khóc như vậy khi thân thể bị cắm đầy những máy móc, thiết bị. Những âm thanh đó đã xa đến mức anh tưởng như mình đã quên mất.
Nhìn thấy gói giấy ăn trên chiếc bàn trà ở bên cạnh, anh rút ra một tờ rồi đưa cho Hàn Tú. Cô sụt sịt, mở to đôi mắt đẫm lệ, hết nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh rồi lại nhìn tờ giấy ăn. Sau vài giây, cô phẫn uất gạt tay anh ra, tự mình bước đến chỗ chiếc bàn trà, lấy vài tờ giấy để lau nước mắt.
Khuôn mặt của Tiểu Thất không có vẻ gì là tức giận vì hành động vừa rồi của Hàn Tú, anh vẫn nhìn thẳng vào cô, lạnh lùng nói: “Con dao và cái áo của tôi đâu?”
Hàn Tú liền đứng dậy, lôi chiếc áo blouse đẫm máu với con dao từ trong túi rác ra. Không dám lại gần, cô đứng cách xa hai, ba mét rồi quăng chúng cho anh.
Anh đưa tay ra đỡ rồi ngồi bệt trên sàn nhà, thẫn thờ nhìn hai thứ đó.
Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng khách rộng lớn khiến người ta có cảm giác lo sợ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s