Gần như vậy xa đến thế: C2_P3

Bình thường, nếu Hứa Nhất Tâm đã hứng lên, không nói trên hai tiếng đồng hồ thì tuyệt đối không nghỉ, vậy nên thấy bạn đột ngột dừng lại, Tiêu Dĩnh bất giác ngẩng đầu lên và nhìn vào màn hình. Dù bị ngược sáng nhưng cô vừa xem đã nhận ra ngay, hơn nữa đầu óc cô đang tỉnh táo nên không đến nỗi quên mất tên của người đó.
Cô nheo mắt cười: “Tự vả vào miệng mình được rồi chứ?”. Ồ, tấm hình chụp Diệp Hạo Ninh trông thật điển trai, tay cầm ly rượu, cười cười nói nói, vẻ mặt anh tuấn hơn người. Gây ấn tượng với người xem hơn nữa là hình ảnh một cô gái đẹp tuyệt trần trong bộ sườn xám cách điệu đang đứng cạnh anh, nụ cười dịu dàng, thùy mị. Nếu đây là một bức ảnh đen trắng, hoàn toàn có thể so sánh cô gái này với một kiều nữ Thượng Hải trước đây.
Hứa Nhất Tâm bĩu môi: “Được dịp góp vui ư?”. Thật ra chính cô cũng không tin lắm với những gì mình nói vì thái độ và cử chỉ của hai người trong ảnh hết sức ăn ý. Cô click vào dấu chéo đỏ, đóng website lại. Tiêu Dĩnh bước chân trần xuống sàn, đuổi Nhất Tâm ra khỏi ghế rồi nói như không có chuyện gì: “Để mình chơi game cái nào!”.
Lúc mở QQ game, Tiêu Dĩnh thầm nghĩ: “Cảm giác tội lỗi cái quái gì chứ!”. Xem người ta bộ mặt rạng rỡ đắc ý chưa kìa, doanh nhân thành đạt đã kết hôn sánh vai cùng mĩ nữ rong ruổi khắp nơi thì bị vợ quên tên trong giấc mơ cũng đáng đời lắm!
Đêm đó, cô không còn nằm mơ thấy Diệp Hạo Ninh nữa, ngay cả bóng dáng Trần Diệu cũng chẳng hề xuất hiện. Đó quả là một việc tốt, nhưng đến phút cuối, cô lại gọi tên Diệp Hạo Ninh rồi bừng tỉnh dậy. Xung quanh tối đen như mực, căn phòng rộng lớn như vẫn còn có tiếng vọng lại. Tiêu Dĩnh thấy miệng đắng ngắt, tim đập thình thịch. Cô mơ hồ hồi tưởng lại nội dung cơn ác mộng nhưng chỉ nhớ rõ cảm giác kinh hoàng khi bị bỏ lại một mình trong bóng tối thăm thẳm. Cô cố gắng tìm một điểm tựa, một sự giúp đỡ nhưng lại chẳng có lấy một bóng người trong giấc mơ hãi hùng ấy. Sau khi tìm khắp nơi vẫn không thấy ai, cô nghĩ đến người đàn ông mà cô vừa thấy trên màn hình vi tính hồi sáng rồi bất giác gọi tên…
Sáng dậy, Tiêu Dĩnh ủ rũ, mệt mỏi nói với Hứa Nhất Tâm: “Sau này, mình không muốn nghe bất cứ tin tức nào liên quan đến con người ấy!”.
Chứ còn gì nữa? Đúng là gặp phải ma! Rõ ràng một tháng trước vẫn yên lành, cuộc sống bình lặng trôi đi, đêm ngủ ngon giấc, nhưng kể từ khi con người đó đột ngột xuất hiện, Tiêu Dĩnh gần như không có ngày nào được yên ổn, ác mộng dồn dập vây quanh, khiến cô mỏi mệt không dứt.
Ngay cả lúc cô tranh thủ thư giãn vào dịp cuối tuần, có người vẫn không chịu buông tha. Tiêu Dĩnh đang chăm sóc da mặt ở thẩm mĩ viện, điều hòa trong phòng mát rượi, cô đắp chăn tán chuyện trên trời dưới đất cùng đồng nghiệp, đúng lúc cơn buồn ngủ vừa kéo đến thì điện thoại chợt rung lên làm cô giật nảy mình. Đưa tay lần tìm rồi áp điện thoại vào tai, cô mơ màng trả lời: “Xin chào, xin hỏi là ai vậy?”. Vẫn là giọng điệu thường ngày đi làm mà cô không sao sửa được. Người ở đầu dây bên kia im lặng một lát rồi nói đầy khách khí, lịch sự: “Chào em, anh là Trần Diệu!”.
Tiêu Dĩnh nhướng mày, mở to mắt, đưa điện thoại ra trước mặt, lúc này mới nhận ra anh đã gọi cho cô theo số điện thoại mà cô đã dùng từ hồi còn ở thành phố C. Để khỏi phải báo cho bạn bè biết số mới của mình, khi đến thành phố B làm việc, cô đã mua một chiếc điện thoại có thể sử dụng cả hai sim.
Trần Diệu vẫn còn nhớ số điện thoại ấy. Cô vốn tưởng anh đã sớm quên nên mới khiêu khích, làm khó anh như vậy.
“Em có thể ra ngoài nói chuyện một chút được không?”.
Còn tâm trí nào mà làm đẹp lúc này nữa chứ? Cô đành ngồi dậy rồi đáp: “Được!”.
Tiêu Dĩnh trước nay luôn mù đường. Đến sống ở thành phố B, cô toàn được Hứa Nhất Tâm dẫn đến các khu mua sắm, phải khó khăn lắm cô mới nhớ được loáng thoáng kiến trúc của những con phố tấp nập, nhộn nhịp nơi đây. Lúc phải đi một mình, cô bắt xe điện ngầm hoặc taxi. Đến tận bây giờ, phạm vi hoạt động của Tiêu Dĩnh chỉ gói gọn ở công ty, căn hộ đang thuê và khu phố mua sắm. Địa điểm gặp mặt mà Trần Diệu vừa nói, cô chưa từng nghe qua. Không muốn anh đến đón nên cô đành phải mò mẫm một hồi. Lúc đến nơi, cô đã thấy Trần Diệu ở đó. Căn phòng tràn ngập tiếng nhạc trầm bổng, du dương và mùi trầm hương thoang thoảng.
“Có thể dọn món ăn lên được rồi!”. Trần Diệu rung chuông gọi bồi bàn rồi nói với cô: “Sợ em đói nên anh đã đặt món ăn trước”.
Cô nhoẻn miệng cười: “Sao cũng được!”. Ăn cơm vốn không phải là mục đích chính, hơn nữa, hôm nay cô hoàn toàn không có hứng ăn.
Trước đây cũng thế, tất cả mọi việc đều do Trần Diệu quyết định, còn Tiêu Dĩnh thì chỉ việc vui vẻ, hớn hở nghe theo, việc duy nhất mà cô phải làm là “ngồi mát ăn bát vàng”. Hai người thân thiết đến mức anh biết rõ tất cả những gì cô yêu thích và căm ghét. Bởi vậy, từ trước đến giờ, anh luôn sắp đặt mọi việc rất tốt, cô quả là người may mắn nhất thế gian, chẳng cần bận tâm điều gì. Là anh đã làm hư cô, đã khiến cô quen với cuộc sống đó và tưởng rằng sẽ được sống như thế mãi mãi, sẽ có một người chống đỡ bầu trời cho mình mãi mãi…
Để rồi khi anh ra đi, cô khóc như thể có bao nhiêu nước trong người đều trút ra thành nước mắt, khiến cả nhà và bạn bè bị một phen hú vía. Hứa Nhất Tâm cuối cùng cũng không chịu nổi đã ngồi khóc cùng cô. Đó là lần cuối Tiêu Dĩnh rơi lệ vì chuyện Trần Diệu bỏ đi. Sau đêm đó, khi trời vừa tờ mờ sáng, Tiêu Dĩnh xoa mặt ngồi dậy, vỗ vai Hứa Nhất Tâm như an ủi, giọng cô khàn khàn, vẫn còn chút thổn thức nhưng vô cùng kiên quyết: “Có gì to tát đâu cơ chứ! Chẳng qua chỉ là một người đàn ông thôi mà, thiếu anh ta thì trời cũng chẳng sập được”.
Đó là lần đầu tiên cô gọi Trần Diệu là “đàn ông”, cô nghiến răng nghiến lợi nói ra hai chữ đó như thể chỉ có cách gọi này mới thể hiện hết được suy nghĩ phóng khoáng, thông suốt của mình. Đó cũng là lần đầu tiên Tiêu Dĩnh nhận ra thế giới của mình không thể sụp đổ hoàn toàn, vẫn có rất nhiều người đứng về phía cô, ở bên cạnh cô. Cô chỉ mất đi một mình Trần Diệu mà thôi.
Đúng thế, cô đã thật sự mất anh.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s