Trích Bảo vật giang hồ (6)

Chương 1 (tiếp )

Ngũ Thập Lang đào hôn

Trong khi mọi người chen chúc, lũ lượt kéo nhau tới Tô Châu đệ nhất trang để thưởng kiếm thì thiếu gia nhà mình lại tự nguyện đi đến đó để thưởng “nhân” ư?

Khuôn mặt anh chàng hộ vệ áo xanh mơ màng hồi lâu, trong lòng bất giác phát ra niềm bội phục vô ngần từ tận trái tim, không ngớt lời cảm khái: “Thiếu gia quả thật sâu xa khó lường, ừm, đúng là sâu xa khó lường!”

Tâm tư của thiếu gia xin đừng có tùy tiện suy đoán, càng đoán nhiều lại càng lún sâu trong đó mà thôi…

Ngày hôm sau, Đoạn tiểu thiếu gia cưỡi bạch mã thẳng tiến về hướng Tô Châu đệ nhất trang.

Vẫn như mọi khi, Đoạn thiếu gia lấy khăn trắng che mặt, đôi bạch ngọc bảo kiếm đeo ở phía sau lưng, chỉ hơi động đôi chút là tiếng leng keng liền vang lên. Vừa ra khỏi Đoạn phủ đã khó mà tiến bước được, không biết nô bộc lắm mồm nào trong nhà đã đem hành tung của thiếu gia tiết lộ ra bên ngoài.

Những tin tức kiểu này đều có giá của nó hết, tin tức về việc Đoạn tiểu thiếu gia lộ diện ra đường ít nhất cũng phải hai lạng bạc. Một tháng chỉ cần bán ra ba, bốn tin tức về người đứng trong top 3 của bảng xếp hạng các thiếu hiệp trên giang hồ là có thể kiếm được số tiền bằng người khác làm cả tháng rồi. Cho nên, đã có không biết bao nhiêu thanh niên tráng kiện dù cho có phải gọt nhọn đầu cũng chấp nhận bán thân vào phủ họ Đoạn. Làm một nô bộc bình thường đã là quá ổn, còn nếu như được trở thành hộ vệ tùy thân của Đoạn tiểu thiếu gia thì hàng ngày có thể nhặt nhạnh đôi chút giấy tờ, đồ ăn mà thiếu gia dùng còn thừa lại, đem ra ngoài bán thì cứ gọi là “đắt như tôm tươi”. Và nếu kiếm được chiếc áo lót mình của thiếu gia thì đó chính xác là một bảo vật vô giá!

Lợi ích kinh tế kiếm được là vô cùng to lớn.

Cả con đường tràn ngập các cô nương, đại thẩm, trên tay cầm một chiếc giỏ, trong giỏ đựng đầy các cánh hoa do họ tự mua. Người nào người nấy khuôn mặt rạng rỡ, háo hức đứng hai bên đường, vừa nhìn thấy Đoạn Thủy Tiên cưỡi ngựa bước ra liền hò hét, nhảy loạn lên vì sung sướng, không ngừng tung hoa tán thưởng. Có không ít các bà các cô do tình cảm dâng trào, tâm ý lên cao mà lũ lượt ngã rụp ở hai bên đường.


Đoạn Thủy Tiên nét mặt tỏ rõ vẻ thâm sâu khó đoán, ngồi trên bạch mã, thân người khẽ động, thỉnh thoảng lại đưa tay lên vẫy nhẹ, gật đầu ra ý. Khuôn mặt tựa bạch ngọc, khí chất tựa hoa lan, đôi lúc chàng nhếch khóe miệng lên mỉm cười, mê hoặc hết tất cả các thiếu nữ, khiến họ hét lên sung sướng hoặc ngây người ngẩn ngơ.

“Tiểu Vệ, hôm nay việc buôn bán ở các tiệm hoa thế nào?”. Đoạn Thủy Tiên vừa vẫy tay vừa xua đi rất nhiều cánh hoa đang không ngừng được tung lên đón chào.

“Thưa thiếu gia, vẫn cứ buôn may bán đắt như mọi khi ạ”. Người hộ vệ áo xanh cưỡi trên con ngựa màu đen lùn tỏ rõ vẻ ngưỡng mộ, hai mắt hiển hiện tình cảm đậm sâu, chan chứa với thiếu gia.

Toàn thành có tất cả bốn tiệm bán hoa. Mỗi khi việc buôn bán ở các tiệm hoa này trì trệ là thiếu gia lại đích thân đi dạo phố để củng cố doanh số bán hàng của tiệm hoa nhà mình. Nhờ thế, tất cả hàng tồn quá hạn cùng những bông hoa vừa mới mang về đều được tiêu thụ sạch bách đến không còn một cái lá.

Khỏi phải nói, thiếu gia đích thực là bảng hiệu vàng kim lấp lánh sống của nhà họ Đoạn!

“Ừm, vậy lần sau, khi tiết lộ tin tức ta ra ngoài dạo phố, ngươi nhớ nói thêm một điều rằng: bổn thiếu gia còn thích cả súp tùng tử ngọc mễ ở Thiên Tiên lầu nữa nhé! Đó là món điểm tâm mới ra của Thiên Tiên lầu”. Tay vẫn đang vẫy vẫy, Đoạn Thủy Tiên ôn hòa, nho nhã cúi xuống ghé tai nói với người hộ vệ áo xanh đang cưỡi trên chú ngựa lùn kế bên.

Thực là ánh mắt rực lửa!

Tình cảm ngưỡng mộ chan chứa trong đôi mắt của người hộ vệ áo xanh lại càng trào dâng mạnh mẽ, đôi mắt sáng như sao đêm: Thiếu gia quả đúng là cao thâm khó lường! Không ngờ người còn đoán ra chính mình đã tiết lộ tin tức thiếu gia ra ngoài dạo phố.

Thâm sâu khó lường, đúng thật là thâm sâu khó lường mà!

Cho nên mới nói, đi ra ngoài giang hồ lăn lộn, tìm được một lão đại tốt là điều vô cùng quan trọng. Người hộ vệ áo xanh thậm chí còn cảm động suýt khóc trước sự may mắn của bản thân mình.

Đoạn Thủy Tiên quay đầu sang, nhìn người hộ vệ áo xanh mặt mày đờ đẫn, ngây ngô, ánh mắt long lanh đầy nước, không nhẫn nhịn được mà than thở chán ngán. Thâm sâu khó lường cái mốc ấy! Tùy tùng thân tín bên cạnh có mỗi một người, vốn dĩ chàng định lặng lẽ lên đường nên không nói chuyện này cho bất cứ ai khác cả, bây giờ, tin tức này bị tiết lộ ra ngoài, ngoài người hộ vệ thân tín bên cạnh ra, thực sự chẳng còn bất cứ kẻ tình nghi nào khác nữa.

Đúng thật là ngốc nghếch đến cực điểm!

Đoạn tiểu thiếu gia vừa than ngắn thở dài vừa lấy chiếc quạt phun bụi vàng trong tay áo ra rồi phật quạt “xoẹt” một cái, dáng vẻ vô cùng nho nhã, phiêu linh! Hiệu ứng của cử chỉ đó ngay lập tức tạo nên một trận cao trào hét hò mới lại dâng lên.

Thế mới nói, làm một thiên tài vốn chẳng có gì khó, làm một thiên tài sở hữu cả dung mạo vô song và trí tuệ vượt thế, mới thực sự là quá đỗi khó khăn.

Hầy, thật quá khó đi…

Phía bên này, Đoạn tiểu thiếu gia bạch mã bạch y, phiêu diêu tự tại lên đường.

Còn ngược lại phía bên kia, Tiêu Ngũ Thập Lang chẳng hề vui vẻ, sung sướng gì cho cam.

Đồ ăn đã là thứ bánh màn thầu không chút hương vị gì cả, vậy mà một cái lại còn phải phân thành ba mẩu, mỗi lần chỉ được ăn có một tí chút, một tí chút mà thôi.

Đêm đầu tiên, cô ở trong phòng khách chung của một khách điếm. Chưa nói đến việc tắm rửa, chỉ riêng cái ga trải giường ở đó thôi đã đen đến mức mắt thường không nhận ra được.

Nhân sĩ giang hồ tầm thường có lẽ chính là loại ở dơ nhất trên cuộc đời này, quần áo mặc nguyên, khư khư ôm thanh kiếm mốc đi ngủ.

Thỉnh thoảng hiếu kì quay qua nhìn, cái cô nhận được là một câu mắng thô lỗ, cục cằn: “Nhìn cái đầu mày ấy, còn nhìn nữa là tao móc mắt ra đấy!”

Ngũ Thập Lang làm sao mà chịu được nỗi khổ đó chứ? Ngay trong đêm đầu tiên, cô đã chẳng thể nào chịu nổi, mắt cứ nhìn chằm chằm vào căn phòng đề chữ “Thiên” . Tranh thủ lúc trời nhập nhoạng, tranh tối tranh sáng, cô bèn tay chân bận rộn trèo qua cửa sổ, chui vào căn phòng chữ “Thiên” sang trọng kia.
Trong phòng không hề đốt bất kì loại trầm nào cả, vậy mà mùi hương hoa lan vẫn nhè nhẹ, thoang thoảng khắp nơi.
Căn phòng được sắp xếp vô cùng gọn gàng, ngăn nắp. Yên tĩnh, lặng băng giống như không hề có người vậy.

Tấm rèm trên giường được thả xuống, rủ trên mặt đất, trên bàn có chút điểm tâm và một cốc trà. Món điểm tâm đó tinh tế vô song. Tiêu gia được coi là phú hộ giàu có bậc nhất, chỉ tính riêng đầu bếp chuyên làm điểm tâm đã có đến bốn, năm người rồi, chủng loại điểm tâm nhiều như sao trên trời, nhưng cho dù như vậy thì Ngũ Thập Lang cũng chưa bao giờ nhìn thấy món điểm tâm nào hấp dẫn đến thế này.

Cả ngày trời chỉ gặm màn thầu, bây giờ món điểm tâm tinh tế như vậy lại bày ra trước mắt, Ngũ Thập Lang không khỏi nước miếng dâng trào, vô cùng thèm khát.

Cô nhẹ nhàng nhấc một miếng lên rồi lén lút nhìn xung quanh. Vừa đưa vào miệng, nó đã tan ra, ăn hết một miếng, cô lại muốn ăn thêm miếng thứ hai.

Đột nhiên từ phía chiếc giường truyền đến một tràng ho sặc sụa.
Ngũ Thập Lang bất giác khựng lại, đờ người, từ từ quay đầu sang nhìn.
Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, hồng hào chẳng khác nào một thứ đồ nghệ thuật được điêu khắc tinh tế thò ra từ phía mép giường. Bàn tay từ từ giơ lên, theo đó, tấm rèm dần được kéo ra.
Sau tấm rèm là một chàng trai vô cùng tuấn tú, khôi ngô.

Mái tóc buông xõa trên đôi vai, đen nhánh, sáng bóng, giống hệt như một tấm lụa thượng hạng. Sắc mặt có phần trắng bệch, nhưng đôi mắt sáng vô cùng, lấp lánh như sao Khuê, nổi bật trong căn phòng tối. Sống mũi thanh cao, đôi môi tuy rằng hơi nhợt nhạt nhưng vẫn đáng yêu, gợi cảm.

Chàng trai nghiêng người tựa vào thành giường, lặng lẽ nhìn qua.

“Làm sao mà ngươi vào đây được?”. Giọng nói rất hay, khiến người nghe cảm thấy cực kì dễ chịu, nhưng dường như mệt nhọc tới mức chẳng thể nào thở ra hơi.

“Trèo qua cửa sổ vào”. Tiêu Ngũ Thập Lang thành thật trả lời rồi vội vã, ra sức nhét thêm mấy miếng điểm tâm trên đĩa vào miệng, bất chấp việc bị mắc nghẹn, ho chảy cả nước mắt. Dù gì cũng phải nắm ngay cơ hội, cứ ăn no căng bụng rồi tính sau.

Tiếp đó, cô nhìn thấy cốc trà trên bàn, liền nhanh chóng đưa lên uống. Bên thành cốc trà không ngờ lại thoang thoảng hương thơm hoa lan dịu nhẹ, đã uống hết cả cốc rồi mà Ngũ Thập Lang vẫn lưu luyến chẳng muốn đặt cốc xuống. Mùi hương này thực sự quá đỗi quyến rũ.

Hình như mùi hương ấy còn có thể tự thẩm thấm vào sâu trong lòng người, tuy rằng dịu nhẹ nhưng lại cực kì bá đạo, ngay lập tức khơi dậy tinh thần hứng khởi trong cô.

“Cốc trà mà người vừa uống là ta uống còn thừa lại đấy!”. Người ngồi bên giường không bày tỏ thái độ nào ngoài việc trần thuật lại sự thật.
Hả?
Tiêu Ngũ Thập Lang xoay đi xoay lại chiếc cốc, ngây đờ người. Cùng dùng chung một cốc? Một cảm giác thật nồng thắm, như vậy chẳng phải là đã hôn gián tiếp rồi sao?
“Trong cốc trà đó…”. Người ngồi trên giường bất giác ho thêm vài tiếng nữa, từ từ lấy lại sức rồi chậm rãi nói tiếp: “… có độc…”
Có độc?

Tiêu Ngũ Thập Lang lửa hận bừng bừng, ngay tức khắc ném chiếc cốc trong tay xuống đất đánh “choang” một cái.

“Tại sao ngươi nói chuyện mà cứ hổn hà hổn hển thế hả?”. Ống tay áo đã cuộn lên tới tận cánh tay, Tiêu Ngũ Thập Lang nộ khí xung thiên xông tới, đưa chân đạp lên thành giường, sấn sổ túm cổ áo người đàn ông ốm yếu rồi hét lớn: “Hừm, tại sao người không nói sớm là trong cốc trà đó có độc mà đợi ta uống xong rồi mới nói?”

Người đàn ông trên giường bị kéo đột ngột, co giật tới mức hoa mày chóng mặt.

Chàng nhắm nghiền đôi mắt lại, hàng lông mi dài khẽ lay động, tỏ đúng dáng vẻ “yểu điệu thục nữ”.

“Ta vẫn còn chưa nói hết…”. Lời vừa nói ra, hương lan lập tức tỏa ra ngào ngạt, lúc này, Tiêu Ngũ Thập Lang mới nhận ra, mùi hương khi nãy chính là từ người tên đàn ông trước mặt.

“Hả? Vẫn còn chưa nói hết sao?”

Ngũ Thập Lang không khỏi hoảng hốt, hãi hùng. Tuy rằng cô chưa từng hành tẩu giang hồ, nhưng ít nhất mỗi tháng đều đón đọc Giang hồ chí, mỗi khi tả đến đoạn đại hiệp gặp nạn là “tinh… tinh… tinh…”, Xuân dược lại tưng bừng xuất hiện! Anh ta đẹp trai anh tuấn đến mức này, lẽ nào lại không có một vài hiệp nữ nhìn thấy mà nhịp tim bỗng thình thịch, rộn ràng ý xuân, sau đó nham hiểm, xảo trá hạ ngay Xuân dược vào trong đồ uống sao?

Có thể nào… cốc trà kia ngoại trừ độc ra thì còn có cả Xuân dược?

Tiêu Ngũ Thập Lang hốt hoảng buông ngay cổ áo của người kia ra, nhanh chóng tự nắm lấy cổ áo mình, khuôn mặt bi thương tột độ: “Lẽ nào ngươi còn bỏ cả Xuân dược vào đó?”

“Ha ha ha…”. Người đàn ông tựa bên thành giường ngay lập tức bật cười thành tiếng, bỗng nhiên trong đầu hiện ngay ra cảnh vật “Bất giác gió xuân ồ ạt thổi – Trăm cây ngàn nhánh rộ hoa lê”.

Tiếng cười đó khiến cho Tiêu Ngũ Thập Lang chưng hửng, mất hết cả hứng.

“Ngươi cười cái gì chứ?”

Mĩ nam ốm yếu nghiêng đầu ghé lại gần nhìn Ngũ Thập Lang, ý tình chan chứa. “Ta còn chưa nói hết lời mà ngươi đã hung dữ đến thế rồi.”
Nét mặt đắm đuối đó khiến Ngũ Thập Lang vô cùng kinh ngạc. Một con người tiêu chuẩn anh tuấn đến vậy hóa ra lại có vấn đề về giới, Ngũ Thập Lang không ngờ anh ta còn nũng nịu với một người đàn ông tuấn tú như cô!

Có điều, Tiêu Ngũ Thập Lang đã hoàn toàn quên mất rằng bản thân cô đích thực là một người phụ nữ, cho nên, người đang ngồi trên giường kia hoàn toàn không có chút vấn đề nào về giới tính cả.

“Ngươi đừng có giở trò đó với ta! Lão tử đây yêu thích phụ nữ!”. Ngũ Thập Lang kéo chặt hơn nữa phần thắt lưng, tỏ rõ khí tiết trung trinh bất phục.

“Ừm, ta hoàn toàn có thể nhận ra điều đó. Huynh đài trông ngạo khí ngút thiên, còn anh hào, tuấn tú hơn cả ba vị trí đầu trong bảng xếp hạng mĩ nam trên giang hồ, đương nhiên sẽ không có thú vui kia rồi.”

Ngũ Thập Lang cười đến nỗi mắt híp tịt lại thành một đường cong, hàm răng đều như hạt bắp cũng vì thế mà lộ hết cả ra. Tiện thể cô đưa tay vỗ mấy phát vào mĩ nam bệnh tật trên giường để tỏ ý tán thưởng con mắt tinh đời, vỗ hăng tới mức khiến anh chàng kia bật ho vài tiếng.
“Được rồi, ngươi nói nốt những gì muốn nói đi!”

Mĩ nam bệnh tật gật gật đầu, tiếp tục nói: “Cốc trà đó đích thực có độc, vì thế nên bây giờ, toàn thân ta đang mềm nhũn, không còn chút sức lực nào cả.”

Sau đó thì…? Tiêu Ngũ Thập Lang lắng nghe một cách cực kì, cực kì nghiêm túc.

“Ừm, thế thôi, không có gì khác nữa.”

Mẹ kiếp, Ngũ Thập Lang thực sự sắp bùng nổ rồi! Cô nắm tay đấm mạnh xuống mặt giường, hét lên trong tức giận: “Không còn gì nữa sao?”
“Không còn gì nữa cả”. Mĩ nam bệnh tật lắc đầu.

Không còn gì nữa, vậy lúc vừa xong, là ai đã tỏ ra vô cùng thần bí chứ?

Nắm đấm lại được giơ cao lần nữa, Ngũ Thập Lang mặt mày hung tợn, trông đẹp trai không có nghĩa là được phép trêu chọc người ta, như vậy là hành vi vô đạo đức!

Người trên giường cười tít mắt nhìn qua, chỉ vào nắm đấm của Ngũ Thập Lang, cười nói: “Xem kìa, thứ độc đó chẳng có chút tác dụng gì với ngươi hết.”

Là ý gì đây?

“Chắc hẳn ngươi không có một chút công lực nào đúng không?”

Ừm… Hình như là thế… Mà đích thực là thế rồi. Độc chiêu “khỉ trộm đào” thì đâu cần dùng đến công lực!

“Cho nên mới nói, thứ độc đó chẳng có chút công dụng nào với ngươi cả”. Mĩ nam bệnh tật bật cười rồi nói tiếp: “Nếu công lực càng thâm hậu thì độc tính lại càng phát tác mạnh.”

Ngũ Thập Lang ngay tức khắc mặt mày rộ ý xuân. Huynh đài à, người nên nói sớm một chút chứ!

Thế mới bảo, hành tẩu giang hồ thì phải biết khiêm tốn, nhường nhịn. Ai nói không có võ công thì không ổn nào? Khi vận may tới thì một người không biết võ công có thể địch được cả chục tên cao thủ võ lâm ấy chứ!

3 thoughts on “Trích Bảo vật giang hồ (6)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s