Copy mối tình đầu: C1 _P5

Hàn Tú hoảng hốt nhìn về phía Đường Trạch Tề, chỉ thấy hàng lông mi đen dài của anh cụp xuống, đôi mắt buồn bã, u tối, khuôn mặt trắng bệch không chút biểu cảm.

Cô mím môi, suy nghĩ vài giây rồi dũng cảm nói: “Đường Trạch Tề, rốt cuộc là anh bị người ta truy sát hay là anh đã giết người hả?”

Tiểu Thất vẫn giữ nguyên biểu hiện đó, coi Hàn Tú chẳng khác nào không khí.

Nếu không biết là Đường Trạch Tề nói được thì cô đã tưởng anh bị đầu độc cho câm luôn rồi. Không nói thì thôi! Đợi đến khi cô liên lạc được với cô giáo Đỗ thì mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ, cô cũng coi như hết nợ!

Nghĩ vậy, Hàn Tú bước tới chiếc bàn thấp bên cạnh sô pha và nhấc điện thoại lên, ngón tay vừa hạ xuống nhấn được một nút thì bỗng nhiên có một thứ màu ánh bạc bay về phía cô. Cô không kịp phản ứng gì, chỉ đứng ngây ra nhìn vật thể đó phóng tới. Khi cô lấy lại được hồn phách thì tiếng kim loại đâm lên chiếc giá trang trí đằng sau đã cho cô câu trả lời: đó chính là con dao phẫu thuật mà cô đã ném cho Đường Trạch Tề lúc nãy.

Cô run rẩy cụp điện thoại, hai chân mềm nhũn, không đứng vững được nữa mà ngồi phịch xuống đất. Hoảng sợ liếc Đường Trạch Tề đang nhìn mình với ánh mắt căm thù, lặng lẽ nuốt nước miếng, cô thốt ra những tiếng mà ngay đến bản thân cô cũng chẳng hiểu nổi: “Không phải là tôi muốn gọi điện báo cảnh sát đâu, tôi định gọi cho người bạn làm bác sĩ đấy! Những vết thương trên người anh cần được xử lí kịp thời, nếu để nhiễm trùng thì sẽ nguy mất. Anh muốn chết sao?”

Nghe thấy chữ “chết”, Tiểu Thất sững người. Một hồi lâu sau, anh mới chịu mở miệng: “Cô đã hứa đưa tôi đến một nơi an toàn, nhưng đây là nơi nào chứ?”

“Nhà tôi”. Hàn Tú cảm thấy Đường Trạch Tề có gì đó không bình thường nhưng lại chẳng thể chỉ cụ thể xem anh không bình thường ở chỗ nào.

“Nhà cô?”. Tiểu Thất khẽ nhướng lông mày.

Hàn Tú khó khăn lắm mới lấy đủ dũng khí để nhìn thẳng vào anh, chẳng ngờ anh lại đứng dậy và tiến về phía cô.

Sợ anh lên cơn điên lần nữa, cô vội lùi về phía sau: “Tôi không biết chỗ nào an toàn hơn sở cảnh sát cả. Anh lại không cho tôi báo cảnh sát nên tôi chỉ còn biết lôi anh về nhà thôi. Tôi tốn bao nhiêu công sức mới kéo được anh từ bãi rác về đây không phải để nhìn anh chết trong nhà tôi.”

Tiểu Thất tiến sát đến, dồn Hàn Tú tới mức chẳng còn đường lui, lưng cô chạm vào chiếc giá trang trí ở phía sau. Anh nhìn cô, lẳng lặng rút con dao phẫu thuật đang cắm trên chiếc giá đó xuống.

“Chỉ cần cô không giết tôi thì tôi sẽ không làm gì cô”. Ngữ điệu của anh ôn hòa, dịu nhẹ, nhưng rõ ràng đây là một câu nói uy hiếp.

Hàn Tú cảm thấy toàn thân đã cạn kiệt sức lực, nếu còn bị anh doạ dẫm thêm vài lần nữa, chắc chắn trái tim yếu đuối đáng thương của cô khỏi phải đập thêm vài chục năm nữa mà ngay lập tức ngừng làm việc luôn mất.

Cô mím chặt môi, nhìn anh chằm chằm và nói: “Nếu tôi thực sự muốn giết anh thì ngay từ bốn năm trước, tôi đã cùng mẹ anh cầm roi quật chết anh rồi.”

Tiểu Thất nhìn lướt qua cô, không nói câu nào.

(3)

Cuối cùng tên Đường Trạch Tề đã quyết định ở tạm tại nhà cô. Dù sợ hãi, kinh hoàng đến mấy, dù không bằng lòng chút nào, Hàn Tú vẫn chẳng thể phản đối, bởi vì ngay vào khoảnh khắc bắt đầu diễn vai “thánh mẫu”, cô đã không có bất cứ sự lựa chọn nào khác rồi.

Thương tích đầy mình nhưng Tiểu Thất không cho Hàn Tú gọi bác sĩ đến xử lí vết thương, chỉ viết một loạt tên thuốc bằng tiếng Anh ra giấy rồi sai cô đi kiếm, nhưng lại chẳng để cô ra ngoài mua.

Hàn Tú nhìn tờ giấy, hai hàng lông mày nhíu chặt lại. Viết toàn tiếng Anh thế này, không phải anh ta đang muốn lấy mạng cô đấy chứ? Dưới cặp mắt giám sát của anh, cô gọi điện thoại xuống phòng khám ở tầng dưới, dùng vốn ngoại ngữ kém cỏi phát âm những chữ ghi trên tờ giấy. Kết quả là cô bị bác sĩ mắng cho một hồi, bởi vì những thứ anh yêu cầu đều dùng để ngăn ngừa nhiễm trùng vết thương, hoàn toàn có thể biểu đạt bằng vài chữ tiếng Trung đơn giản như “bông”, “băng”, “gạc”… vậy mà chẳng hiểu tại sao anh cứ nhất nhất phải dùng tiếng Anh để viết.

Ở nước ngoài ăn học mấy năm thì ghê gớm lắm sao? Hừ!

Cô dập điện thoại, mặt tối sầm lại, quay sang lườm anh, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh như băng của người đối diện, cô lập tức thu lại thái độ vừa rồi.

Nhìn cô như thế, Tiểu Thất cảm thấy hình như cô rất sợ anh, sự sợ hãi và hoảng loạn hiển hiện trên khắp khuôn mặt bé nhỏ đó. Ánh mắt anh lộ rõ vẻ khó hiểu. Rồi anh ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, tay vẫn cầm con dao phẫu thuật, mơ màng ngắm ánh hoàng hôn lộng lẫy.

Vầng tịch dương đang lặn dần về phía Tây, quả cầu lửa như nhuộm đỏ cả nền trời.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s