Gần như vậy xa đến thế: C2_P4, C3_P1

Một bữa ăn hết sức nhạt nhẽo và vô vị, hai người trò chuyện quanh những chủ đề an toàn. Thế nhưng, có đến mấy lần Tiêu Dĩnh thất thần lạc đề, thậm chí có lúc còn thảng thốt hỏi: “Paristhú vị chứ?”. Ngước mắt nhìn lên, cô bắt gặp nụ cười dịu dàng của anh, lúc này mới chợt nhớ ra là Trần Diệu đã đi Anh.

Nhưng anh vẫn từ tốn trả lời cô: “Rất tuyệt, đặc biệt là tháp Eiffel về đêm. Mọi người thấy nó bình thường, riêng anh lại thấy nó rất đẹp”.

“Ồ, vậy sao?”. Những ngón tay mảnh khảnh của cô nhẹ nhàng nhấc thìa lên một cách vô thức, ánh sáng bạc lấp lánh phản chiếu càng làm nổi bật làn da trắng nõn như da em bé của cô. Hàng mi dài rủ xuống, khẽ rung động như cánh bướm rung rinh trong làn gió nhẹ. Cô im lặng một lát rồi khẽ nhếch môi, nói tiếp: “Em mới chỉ thấy nó trên tivi thôi, chắc là đẹp lắm!”.

Cô rõ ràng vẫn đang mỉm cười nhưng giọng nói thì đã trầm xuống. Trần Diệu nghe mà thấy lòng xao động. Bàn tay cô đang để ở mép bàn, cách bàn tay anh chỉ vài centimet, chỉ cần nhè nhẹ, một chút thôi… là anh có thể nắm lấy đôi tay mềm mại, ấm áp ấy một lần nữa. Thế nhưng, anh lại lặng lẽ nắm chặt tay, dường như chỉ làm như vậy anh mới có thể ngăn được những rung động đang kìm nén trong lòng.

Anh rất muốn kể cho cô nghe về tòa tháp đồ sộ đối diện ban công khách sạn nơi anh ở. Những đêm không ngủ được, ngước nhìn ánh đèn rực rỡ nơi ấy, đôi lúc anh cứ ngỡ bên mình còn có một người, vẫn tưởng giây phút ấy có thể nghe thấy tiếng reo hò giòn tan vì kinh ngạc của cô. Đã nhiều lần nhấc điện thoại lên, định gọi một cuộc gọi đường dài nhưng cuối cùng, nhấn đến ký tự cuối thì anh dừng lại.

Nghe nói cô vẫn sống rất tốt.

Đã chủ động quay đi, đoạn tuyệt với tất cả thì anh còn trêu chọc cô làm gì khi cô “vẫn sống rất tốt”?

Khi về nước, những tin tức về Tiêu Dĩnh mà anh nghe được qua những người quen cũ là những lời gần xa không rõ ràng, chung quy lại đều là cô đã đột ngột chuyển đến thành phố B làm việc, hình như vừa ly thân với chồng. Quá hiểu tính cách Tiêu Dĩnh nên anh không khỏi lo lắng, nóng lòng muốn biết tình hình hiện nay của cô. Thế nhưng dù có vặn hỏi thế nào, câu trả lời của Tiêu Dĩnh vẫn luôn là “em vẫn sống vui, sống tốt”, trước sau kiên định như một, không nhắc gì đến những việc khác.

Khi Trần Diệu thanh toán tiền xong, Tiêu Dĩnh vội vàng đứng lên rồi nói: “Em phải về đây!”.

Con phố dài tĩnh lặng, đèn hai bên đường sáng lung linh. Biết anh đang đi phía sau nên cô ra sức sải bước.

Trần Diệu dõi theo bóng cô xa dần, chợt nghĩ có lẽ năm đó mọi chuyện cũng như thế này, chỉ có điều hôm nay đảo ngược lại mà thôi. Hóa ra đứng nhìn một người rời xa mình, đầu không ngoảnh lại chính là cảm giác này đây, rõ ràng chỉ cách nhau trong gang tấc mà khi đưa tay ra lại không thể với tới, không cách nào chạm vào được nữa…

Không ai nghĩ rằng họ lại đi đến bước đường này, cũng không ai lường trước được một việc cực kì bình thường ngoài ý muốn trước đây lại sắp đặt cho những xích mích và gắn bó lâu dài sau đó.

 


BA

Khi Tiêu Dĩnh lên năm tuổi, vì cha mẹ bị điều đi công tác nên cả nhà phải rời khỏi quê hương.

Phải xa đám bạn từng quấn quýt bên nhau suốt ngày, thực sự Tiêu Dĩnh không vui chút nào, nhưng dẫu sao ngày ấy vẫn còn nhỏ nên nỗi buồn tan đi rất nhanh, cô làm quen và thích ứng với môi trường mới một cách mau chóng.

Lúc đó, gia đình cô dọn đến sống tại khu nhà trệt của cơ quan, các phòng ở sát cạnh nhau trong một khuôn viên rộng, quan hệ hàng xóm láng giềng rất thân thiết.

Ở khu nhà mới có nhiều bạn nhỏ trạc tuổi Tiêu Dĩnh. Ngay buổi tối hôm đầu tiên chuyển nhà đến, có đứa đã rủ Tiêu Dĩnh ra chơi cùng. Dưới bầu trời ngàn sao lấp lánh mùa hè năm ấy, đám trẻ con ngây thơ vô tư nô đùa vui vẻ. Trong đám ấy ai cũng tốt, duy có một đứa Tiêu Dĩnh không thích. Đó là một cậu con trai chỉ nhỉnh hơn cô một chút, mọi người đều đồng trang lứa như nhau nhưng cậu ta lại có vẻ chững chạc hơn nhiều, thậm chí cả những người bạn lớn tuổi hơn cũng rất nghe lời cậu ta. Đó thực sự là một tên vua con với uy quyền tuyệt đỉnh, nhất hô bá ứng. Tiêu Dĩnh không thích vì cậu ta hay kêu gọi, hô hào đám trẻ đi chu du thám hiểm hoặc làm những việc xuất chúng khác thường. Ban ngày người lớn đi làm hết, sân nhà lại náo loạn một trận long trời lở đất, đến khi trời chạng vạng tối, tiếng quở mắng, răn dạy con cái của các bậc cha mẹ quyện cùng khói bếp trắng cứ thế vang tận đến cả những nơi xa. Con người này thật xấu xa! Là một đứa trẻ ngoan ngoãn, Tiêu Dĩnh luôn nghĩ như thế. Trong khi những người còn lại đều hùa theo cậu ta, thì chỉ có cô là không, thậm chí cô còn tỏ rõ thái độ của mình với kẻ mà trong tận đáy lòng, cô cảm thấy không phải là người tốt.

Người đó cũng chưa bao giờ để mắt tới cô, có lẽ vì cô quá yếu ớt, không nổi bật, cũng có thể vì cậu ta đã sớm nhận ra rằng cô bé mới đến này ghét bỏ và coi thường mình. Thế nên ngày thường, chơi thì vẫn chơi nhưng cậu ta tuyệt nhiên không nói lời nào với cô.

Nhưng chính “kẻ xấu xa” ấy một lần đã giải vây cho Tiêu Dĩnh thoát khỏi tay một con bé hống hách, kiêu căng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s