Trích Bảo vật giang hồ (7)

Chương 1 (tiếp )

Ngũ Thập Lang đào hôn

“Vậy người hạ độc đâu?”. Ngũ Thập Lang thận trọng gặng hỏi, nói cho cùng thì hiện trường xảy ra vụ án vẫn chưa được thu dọn gọn gàng, cũng có nghĩa là kẻ hạ độc vẫn còn đâu đó quanh đây.

“Ở ngay trong gầm giường”. Mĩ nam ho vài tiếng rồi đứng dậy, cố tỏ ra thần bí, khó đoán. “Ta đã dùng nước hủy thây để giải quyết xác hắn rồi.”

Ngay tức khắc, Ngũ Thập Lang dựng hết cả tóc gáy. Cô nhảy ngay ra chỗ cách chiếc giường xa năm bước.

Sau khi đứng vững, cô liền nhìn chăm chăm vào mĩ nam bệnh tật, một lúc lâu sau, Ngũ Thập Lang mới lấy hết can đảm hỏi tiếp: “Xin hỏi…”

“Hả? Có chuyện gì?”. Mĩ nam bệnh tật ôn hòa, dịu dàng, đưa tay hào hiệp: “Ngươi cứ hỏi đi!”

“Đã hủy thây triệt để chưa?”

Im bặt…

Mĩ nam bệnh tật bị hỏi vậy, nhất thời chết lặng, im lìm không nói gì, lẳng lặng nhìn qua, sau đó từ từ vẫy tay, ra hiệu cho Ngũ Thập Lang tiến lại gần.

“Hả? Cái gì thế?”

“Ngươi ấy, lại gần đây!”

Ngũ Thập Lang từ từ tiếp lại gần bên giường, đột nhiên, mĩ nam bệnh tật nhổm dậy, dùng sức ấn mạnh đầu của Ngũ Thập Lang xuống rồi nói: “Ngươi nhìn xem ta đã hủy thây triệt để hay chưa?”

Bởi vì không có chút phòng bị nào nên đôi mắt của Ngũ Thập Lang trợn to ra, nhìn thẳng vào dưới gầm giường.

Chỗ đó sạch sẽ, gọn gàng, không thấy bất cứ cái gì cả.

Ngay cả chút vết tích ướt át cũng không hề lưu lại.

“Không có gì hết!”. Ngũ Thập Lang đứng dậy đầy nghi hoặc, lớn tiếng trả lời: “Không ngờ lại chẳng thấy cái gì cả.”

Theo lí mà nói, đáng lẽ phải có chút máu me đọng lại chứ!

Lẽ nào cuốn Giang hồ chí đã miêu tả hoàn toàn sai?

“Đương nhiên là không có rồi”. Mĩ nam ốm yếu vui như trảy hội, cưới tít cả mắt lại. “Vừa rồi, ta đã lừa ngươi đó!”

Ya!!! Khí huyết đảo ngược… Khuôn mặt của Ngũ Thập Lang vì tức quá mà đỏ như gan lợn.

“Ngươi thật là thú vị!”. Miệng cười nhăn nhăn nhở nhở, mĩ nam bệnh tật không hề cảm thấy hổ thẹn, tức khắc ngồi bật dậy, cuộn gọn tóc lại rồi dùng chiếc trâm bạch ngọc cố định mái tóc.

“Hay là ngươi làm người tùy tùng cho ta đi!”. Những ngón tay thon dài buộc nút chiếc áo khoác ngoài, mĩ nam bệnh tật ngẩng đầu, cười nói tiếp: “Ta đảm bảo rằng ngươi sẽ được ăn ngon, mặc đẹp, hơn nữa lại được vô cùng vui vẻ.”

Ngũ Thập Lang nhếch mép cười lạnh lùng, đưa nắm đấm lên cao rồi nện một cái thật mạnh vào mắt của mĩ nam bệnh tật. Sau một quyền, trên làn da trắng trẻo, nõn nà của mĩ nam lập tức hiện ra một con mắt gấu mèo.

“Ta không làm!”

Mĩ nam bệnh tật ngay tức khắc trút bỏ vẻ yếu ớt, bệnh tật trước đó, toàn thân toát lên khí chất nho nhã, quý phái, khí thế át người: “Ngươi dám đánh ta ư?”

“Bụp”, một quyền nữa được “tái xuất giang hồ” khẳng định nghi hoặc của mĩ nam bệnh tật.

Ngũ Thập Lang đánh cho con mắt còn lại của anh chàng cũng trở thành gấu mèo.

“Ngươi tiêu rồi!”. Mĩ nam bệnh tật nhìn Ngũ Thập Lang với ánh mắt dòm người chết, ngón tay nhanh chóng lướt qua khuôn mặt cô, đầu ngón tay vương chút phấn đỏ.

“Ngươi mới tiêu thì có!”. Ngũ Thập Lang lại càng thêm tức khí hét lên.

“Ngươi thử sờ lên khóe miệng của mình mà xem, ngươi đã trúng độc của ta rồi. Tên nó là Đồng Sinh Cộng Tử độc.”

Ngũ Thập Lang liền nghe theo, sờ lên khóe miệng của mình rồi giơ ngón tay ra, tận dụng tia sáng le lói trong căn phòng tối đen để căng mắt ra nhìn, lập tức trông thấy một màu đỏ chói.

Giang hồ thật quá đỗi đáng sợ, cô vừa bất cẩn đôi chút đã khiến mình bị trúng độc rồi.

“Như vậy thì sẽ thế nào?”. Giọng nói của Ngũ Thập Lang bắt đầu run rẩy.

“Không phải lo lắng, cùng lắm thì sẽ thế này, ta chết, ngươi cũng chết”. Nét mặt nghiêm nghị, ánh mắt của mĩ nam bệnh tật sáng như sao đêm.

“Nếu như ta chết trước thì sao?”

“À, người chết trước hả? Nếu như vậy, ta sẽ tìm một nơi sơn thủy hữu tình rồi an táng cho ngươi”. Mĩ nam bệnh tật cười tít mắt trả lời.

Thật chẳng còn thiên lí gì nữa, trên thế gian này, sao lại có thứ độc kinh khủng như thế chứ? Tiêu Ngũ Thập Lang muốn khóc mà không rặn nổi một giọt nước mắt.

“Cho nên mới nói, ngươi không muốn theo ta cũng khó lắm”. Mĩ nam bệnh tật cười sung sướng, rút ra một chiếc khăn trắng muốt, vừa lau tay cho Ngũ Thập Lang vừa than thở: “Hay là ngươi chấp nhận làm tùy tùng theo ta, ta sẽ giải độc tử  tế cho?”

Tuy chỉ  đơn giản là mấy lời thương lượng nhưng được thốt ra từ miệng của chàng thì chẳng khác nào mệnh lệnh.

Tiêu Ngũ Thập Lang mặt mày ảo não, khổ sở, chẳng cam tâm tình nguyện chút nào lên tiếng. “Vậy thì ít nhất cũng phải cho ta được biết cao danh quý tính của công tử chứ!”. Phen này, ta sẽ làm một tiểu nhân, ngày ngày châm kim vào hình nộm cho ngươi sớm chết, hừ!

Mĩ nam bệnh tật từ từ đứng dậy khỏi giường, hất đuôi áo ra đằng sau một cách oai vệ, nét mặt đắc ý kết hợp cùng đôi mắt gấu mèo, hùng hồn tuyên bố: “Ta chính là thiếu trang chủ của Lạc Hà sơn trang, tên gọi… Lạc… Cẩm… Phong!”

Lạc Cẩm Phong, người đứng thứ hai trong bảng xếp hạng các mĩ nam trên giang hồ, đứng trên Đoạn Thủy Tiên!

Con người lễ độ, nho nhã, biệt hiệu “Quân tử kiếm”!

Ngoại trừ tướng mạo đúng như những gì cuốn Giang hồ chí ca ngợi, còn lại tất cả đều là tầm bậy tầm bạ hết. Hắn ta nào có giống hạng quân tử nho nhã, rõ ràng là phường ngụy quân tử ăn thịt người chẳng chừa lại xương!

Nhân phẩm thì tà ác, cả người chỉ được mỗi khuôn mặt kia mà thôi.

Thôi được, làm tùy tùng cho đại mĩ nam cũng chẳng phải là chuyện gì nhục nhã cho lắm. Tuy rằng đã tự mình vỗ về, huyễn hoặc nhưng trái tim của Ngũ Thập Lang vẫn như tan thành từng mảnh.

Advertisements

2 thoughts on “Trích Bảo vật giang hồ (7)

  1. Vậy là anh thứ 2 Lạc Cẩm Phong đã lên sàn. Liệu trong chương 1 này cả 3 mĩ nam kia có xuất hiện hết k đây????????????????????

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s