Trích Bảo vật giang hồ (8)

Chương 2

Ngự Kiếm sơn trang

Nơi mà Tiêu Ngũ Thập Lang muốn đến thực sự là Tô Châu đệ nhất trang.

Nghe nói ở đó đang tổ chức đại hội thưởng kiếm, còn có hai thanh kiếm cổ vẫn chưa tìm được chủ nhân, nghe đồn hai thanh kiếm này có linh khí, một có linh khí của nam nhân, một có linh khí của nữ nhân, một khi đã nhận chủ thì cả đời nó sẽ đi theo người ấy. Điều thần kì nhất là chủ nhân của hai thanh kiếm đó sau cùng cũng tình cảm sâu đậm, bách niên giai lão bên nhau trọn đời.

Lần đầu tiên đọc được chuyện này trên Giang hồ chí, Ngũ Thập Lang cảm thấy hứng thú đến cực độ, tuy rằng bản thân cô không có chút võ công nào nhưng lại có khát vọng cháy bỏng được sở hữu đôi kiếm cổ kia. Nói cách khác là cô khát khao có được hai thanh kiếm cổ đó từ tận đáy lòng.

“Lạc thiếu gia, hay là chúng ta đi tới đại hội thưởng kiếm ở Tô Châu nhé!”. Ngay lúc lên thuyền ở Trấn Giang, nhìn thấy Lạc Cẩm Phong trầm lặng ưu tư, Ngũ Thập Lang đã không kiềm chế được mà đưa ra lời đề nghị.

“Ta không thích, ở đó thì có gì hay ho chứ?”. Lạc Cẩm Phong đưa mắt nhìn qua. “Lẽ nào ngươi lại giống như những tiểu cô nương lăn lộn trên giang hồ khác, đam mê ham hố hai thanh Linh Tê bảo kiếm, muốn đi thử vận may?”

Sắc mặt của Ngũ Thập Lang sa sầm lại. Đúng là sỉ nhục người ta quá đáng, không ngờ hắn lại dám đem bản thân cô so sánh với lũ đàn bà kia!

“Ta không hề, chỉ là ta cảm thấy hiếu kì với hai thanh kiếm cổ kia mà thôi”. Nộ khí xung thiên, Ngũ Thập Lang đành phải giấu khuôn mặt đằng sau tay áo.

“À…”. Như đang suy ngẫm điều gì đó, Lạc thiếu gia đưa tay vẫy vẫy, ra hiệu cho Ngũ Thập Lang lại gần mình.

“Hả? Có chuyện gì, Lạc thiếu gia?”. Thân người Ngũ Thập Lang hơi ngả về phía trước, ra vẻ một “bảo bối” biết nghe lời. Trên thực tế, vị đại thiếu gia nhà họ Lạc này tính tình độc đoán, khó chiều, nếu như không chịu y theo lời hắn thì mặc dù bề ngoài hắn vẫn ôn hòa, bình thản, tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng trong lòng nhất định sẽ tìm một cơ hội nào đó để trả thù rửa hận cho xem.

Cô cũng chẳng biết làm cách nào mà hắn lại có được cái biệt danh “Quân tử kiếm” kia nữa!

“Mượn tay áo của ngươi dùng một lát!” Lạc thiếu gia đưa tay ra, mười ngón tay thon dài, hồng hào, trắng trẻo, trong tay đang cầm một trái táo đỏ rộm, tóm lấy tay áo của Ngũ Thập Lang, bắt đầu lau quả táo kia như bên cạnh chẳng có ai vậy.

Chàng nhẹ nhàng lau từng chút, từng chút một, giống như đang tỉ mẩn điêu khắc một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mĩ…

Trán bắt đầu nổi gân xanh, mắt nhìn tay áo bị bôi một lớp bụi mỏng, Ngũ Thập Lang chỉ hận không thể chết ngay lập tức.

“Ngũ Thập Lang, chất liệu vải áo của ngươi chẳng tốt gì cả”. Lạc Cẩm Phong chẳng buồn ngước mắt lên nhìn, cầm lấy tay áo của Ngũ Thập Lang rồi than thở: “Làm cho ta lau táo mà chẳng thấy sướng tay chút nào.”

… Im lặng, ta nhịn!

Khóe mắt và khóe miệng của Ngũ Thập Lang không ngừng co giật. Để giải độc trên người, bất cứ điều gì ta cũng có thể nhẫn nhịn được.

Ngũ Thập Lang lập tức đưa tay lên vuốt liên tục trên mặt ba, bốn lần. Khi bàn tay hạ xuống, trên mặt cô đã hiện rõ bộ dạng tiểu nhân hớn hở: “Lạc thiếu gia nói chí phải! Liệu người có cần dùng áo trong của ta hay không? Vải ở đó mềm mại hơn rất nhiều đấy!”

Lạc Cẩm Phong từ từ ngước mắt lên nhìn khuôn mặt của Ngũ Thập Lang rồi thở dài. “Không tốt đâu!”

Tại sao chứ? Bản thân cô đã nỗ lực làm một nô tài tận tụy, chân tình đến vậy rồi, theo lẽ thường tình thì Lạc đại thiếu gia cũng nên cảm động đôi chút mới phải chứ nhỉ!

Hà cớ gì mà hắn lại biểu lộ vẻ mặt ngần ngại một cách đáng ghét thế kia cơ chứ?

“Không tốt đâu, cô quá bẩn thỉu, táo của ta sẽ hôi lắm!”. Lạc thiếu gia thẳng thắn trả lời, hoàn toàn không hề lo nghĩ cho tâm hồn yếu đuối của Ngũ Thập Lang. “Có phải là đã rất lâu rồi, ngươi không tắm rửa không? Ta ngửi thấy hôi lắm.”

Thật chẳng giữ chút thể diện nào cho người ta mà! Suýt chút nữa thì Ngũ Thập Lang ôm mặt khóc lớn.

Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Tiêu, muốn trời được trời, muốn đất được đất, tại sao vừa gia nhập giang hồ thì địa vị của cô đã chẳng bằng một hạt gạo nhỏ nhoi thế này?

Cứ điềm nhiên sỉ nhục một nữ nhi yếu đuối không cách nào tắm rửa tử tế đi, chắc chắn nhà ngươi sẽ bị báo ứng thích đáng đấy!

Lần đầu tiên trong đời, ý thức về thân phận nữ nhi dâng trào trong Ngũ Thập Lang.

Cô đứng chôn chân ở đuôi thuyền, dùng ánh mắt giết chết Lạc Cẩm Phong hàng trăm hàng vạn lần.

 

Đoạn sông dài từ Trấn Giang đến Kim Lăng vừa sâu vừa rộng, còn con thuyền mà Lạc Cẩm Phong và Ngũ Thập Lang thuê lại vừa nhỏ vừa hẹp. Vốn dĩ ở bến sông có rất nhiều con thuyền vừa to vừa đẹp, nhưng Lạc đại thiếu gia lại có hứng thú với những gì đặc biệt khác thường nên vừa nhìn thấy đã lập tức “ưng ý” con thuyền bé nhỏ, mỏng dẹt như chiếc lá liễu này. Thế nên giờ đây, chỉ cần một cơn gió nhẹ trên sông cũng đã đủ để khiến cho chiếc thuyền lắc lư, chao đảo rồi.

Lạc thiếu gia nằm chính giữa chiếc giường, hai tay đưa lên làm gối, dáng vẻ vô cùng đắc ý. Nhìn thấy khuôn mặt của Ngũ Thập Lang xanh như đít nhái, đứng trên thuyền với thái độ vô cùng thận trọng, chàng nở nụ cười tươi rói, hỏi: “Ngũ Thập Lang, ngươi có biết bơi không?”

Giọng nói nho nhã, thái độ vô cùng chân thành, trong mắt còn biểu hiện tình cảm thân thiết giữa bằng hữu với nhau, những điều này đã khiến Ngũ Thập Lang ngây người trong giây lát rồi thành thật trả lời: “Ta có biết bơi.”

“À, vậy thì rất tốt!”. Lạc thiếu gia ngồi thẳng dậy, dịu dàng mỉm cười rồi nói tiếp: “Thực mất mặt quá, Ngũ Thập Lang à, thiếu gia của ngươi chính là ta không hề biết bơi.”

Ngũ Thập Lang hoàn toàn câm lặng. Cái này thì có quan hệ gì với nhau nhỉ? Đang ngồi trên thuyền chứ đâu phải so bì bơi lội!

Mà cho dù không biết bơi thì cũng chẳng sao cả, dù gì thì bến sông ở Kim Lăng cũng đã hiện ngay trước mặt rồi, chỉ còn một khoảng cách ngắn nữa là cập bến thôi.

Người chèo thuyền quay đầu lại nhìn với ánh mắt nghi ngại.

Lạc Cẩm Phong đứng dậy, nhìn người chèo thuyền rồi xua xua tay, tỏ thái độ vô cùng bình tĩnh, nho nhã. Sau đó, chàng phủi phủi tà áo, mỉm cười thân thiện, nhìn Ngũ Thập Lang với ánh mắt cực kì dịu dàng và nói: “Quần áo của ngươi bẩn thỉu, rách nát quá, đã đến lúc phải tắm rửa một trận tử tế rồi. Cho nên sau khi thuyền cập bến, thiếu gia của ngươi là ta sẽ chọn một khách điếm sang trọng, rộng rãi rồi sai người chuẩn bị nước non đầy đủ để ngươi tắm thật thoải mái.”

Khách điếm sang trọng, rộng rãi, nước tắm ấp áp, chỉ nghĩ đến đây thôi, Ngũ Thập Lang đã trào lệ vì mừng vui rồi.

Căn cứ vào đó, có thể thấy rằng nhân phẩm của Lạc thiếu gia cũng đâu đến nỗi xấu xa quá, coi như hắn cũng biết yêu thương, chăm sóc cho thuộc hạ của mình.

Ngũ Thập Lang khóe mắt long lanh ầng ậc nước nhìn về phía Lạc thiếu gia đang bước đến mạn thuyền, miệng khẽ run lên, chuẩn bị thốt ra những lời chân thành tự đáy lòng để thể hiện sự cảm kích trước ưu ái của chủ nhân dành cho mình.

Đột nhiên Lạc Cẩm Phong quay phắt người sang, cười tươi roi rói rồi nháy mắt, thân thiết vỗ vỗ lên vai cô, miệng bảo: “Ngũ Thập Lang, người có biết không, ở phía đuôi thuyền có một lỗ thủng nho nhỏ đấy!”

Hả? Tại sao lại có chuyện đó? Ngũ Thập Lang nhanh chóng nhìn xuống dưới chân mình, quả nhiên nước sông đã bắt đầu tràn vào trong lòng thuyền.

“Thiếu gia của ngươi là ta lại không biết bơi”. Vừa dịu dàng nói, chàng vừa nắm vai của Ngũ Thập Lang kéo sang phía bên mép thuyền. “Ngươi cho bổn thiếu gia mượn đầu ngươi dùng đôi chút, thiếu gia ta tựa Đạt Ma qua sông, khinh công vô cùng lợi hại, lên được đến bờ sông, ta sẽ quay lại cứu ngươi.”

Không phải chứ? Tiêu Ngũ Thập Lang bi phẫn nhìn sang.

Advertisements

9 thoughts on “Trích Bảo vật giang hồ (8)

  1. Truyện này hay quá, 2 a nam chính xuất hiện rùi, mỗi a một chín một mười, không biết a Lãnh Vô Tình thế nào nữa đây ^^, hồi họp chờ đợi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s