Copy mối tình đầu: C1 _P6

Một lúc sau, phòng khám cho người mang thuốc và bông băng lên. Hàn Tú ngậm ngùi trả người ta mấy trăm đồng, trái tim đau đớn như bị ai đó cứa vào rồi cắt thành từng miếng một vậy! Cô đưa bọc thuốc cho anh, trong lòng thầm nghĩ: Nếu anh nhờ cô bôi thuốc, liệu cô có nên nhân cơ hội đó mà ấn mạnh vào vết thương của anh mấy phát không nhỉ? Đằng nào cô cũng không thể đòi lại được số tiền kia mà, trút giận lên anh đôi chút xem ra không phải là một ý kiến quá tệ.
Ai ngờ sau khi nhận được bọc thuốc, anh chẳng nói lời nào, lẳng lặng đi vào phòng tắm, ở trong đó tự mình băng bó. Cô đành ngồi nguyên tại chỗ, ngốc nghếch nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng kín, một hồi lâu sau mà vẫn chưa lấy lại được hồn vía.
Dọn dẹp vệ sinh vốn đã là một công việc mệt nhọc, lại phải lo thêm chuyện của Đường Trạch Tề nên bây giờ, Hàn Tú đã chẳng còn chút sức lực nào. Nhưng không chịu được căn phòng bẩn thỉu trước mặt, cô đành gượng dậy, đi quét dọn nhà cửa và những vật dụng đã bị anh “hỏi thăm”.
Hàn Tú đang lau bàn trà thì bị doạ cho một trận. Không biết từ lúc nào, Tiểu Thất đã xử lí đâu vào đấy các vết thương trên người, mình đầy bông băng, lù lù xuất hiện ngay trước mặt Hàn Tú.
Cô chỉ đứng đến cằm của anh, riêng chiều cao đó đã đủ khiến cô cảm thấy bị áp lực. Ngang tầm mắt Hàn Tú là xương quai xanh của anh, trên đó có một vài vết sẹo không lớn cũng không nhỏ, không hiểu sao cô lại thấy chúng vô cùng gợi cảm, chỉ muốn tiến tới và…
Đúng là đầy mê hoặc…
Có điều, chỉ vài giây sau, đầu óc cô liền sáng suốt trở lại, cô lùi ngay về phía sau hai bước.
Hàn Tú nhìn khắp người anh. Điều khiến cô ngạc nhiên hết sức chính là anh đã băng bó vết thương vô cùng cẩn thận và đúng cách, như thể có y tá xử lí cho vậy.
Tiểu Thất chẳng nói lời nào, cũng chẳng thèm nhìn Hàn Tú lấy vài giây, anh chỉ nhẹ nhàng đi về phía cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó, tay vẫn nắm chặt con dao phẫu thuật.
Có lẽ vừa rồi, anh chỉ chờ cô tránh đường để đi tiếp mà thôi.
Hàn Tú đau khổ bừng tỉnh.
Tại sao sau mấy năm sang Mỹ, lúc quay về, con người ta lại trở nên ngốc nghếch đến thế chứ?
Căn phòng cuối cùng đã lấy lại được vẻ sạch sẽ, tinh tươm vốn có, còn Hàn Tú thì mệt đến mức chẳng buồn động đậy nữa. Bụng sôi réo nãy giờ, cô tiến lại chỗ để điện thoại, định gọi người mang đồ ăn đến. Đột nhiên nhớ tới con dao phi tới lúc nãy, Hàn Tú rụt ngay tay về, ảo não cúi đầu, cô quay người gọi anh chàng đang thất thần bên cửa sổ: “Này, Đường Trạch Tề!”
Tiểu Thất vẫn ngồi thừ ở đó, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra bên ngoài.
“Đường Trạch Tề! Đường Trạch Tề! Đường Trạch Tề!”. Hàn Tú hét tên anh mấy lần nhưng chẳng thấy anh quay lại. Cô đành liều mình đi đến trước mặt anh, lấy tay ra hiệu rồi lùi về phía sau vài bước, sau đó mới dám gọi tiếp: “Đường Trạch Tề!!!”
Tiểu Thất cuối cùng cũng có phản ứng, đầu mày nhíu chặt, nhìn cô chăm chú, vẻ mặt vô cùng khó chịu, lạnh lùng hỏi: “Cô đang gọi tôi sao?”
Bắt gặp nét nghi hoặc trong đôi mắt băng giá của anh, Hàn Tú đột nhiên im bặt, không trả lời.
Không gọi anh thì gọi ai chứ? Lẽ nào ở đây còn có một tên gây hoạ “Đường Trạch Tề” khác nữa hay sao?
“Có chuyện gì?”. Tiểu Thất vẫn hỏi một cách lạnh nhạt.
Hàn Tú há hốc miệng rồi bàng hoàng ngậm lại. Xem ra cô gặp quỷ rồi, hai lần Đường Trạch Tề suýt giết chết cô, cả nét mặt lẫn hành động của anh đều đáng sợ như một con mãnh thú bị nhốt lâu ngày vậy, thế mà lúc này, kì lạ thay, ngữ điệu của anh lại ôn hoà, nhẹ nhàng y như một chú mèo, không những thế, còn là một chú mèo rất “cool” nữa. Anh đang chơi trò gì vậy, biến đổi nhân cách sao?
Có điều, sức mạnh tưởng như mãnh thú cuồng bạo của anh trước đó, cô đã lĩnh giáo đủ rồi. Để cho an toàn, cô cẩn thận vẫn hơn.
“À, tôi… muốn gọi người mang thức ăn đến đây”. Hàn Tú thấy mình thật vô dụng, ngay cả việc gọi một cú điện thoại đặt đồ ăn sẵn cũng phải bẩm báo với anh ta.
Nhưng ai bảo cô sợ anh đến thế chứ?
“Thế nào là “gọi thức ăn đến”?”
Anh ta không biết thế nào là “gọi thức ăn đến” sao?
Ngay từ lúc gặp lại Đường Trạch Tề, Hàn Tú đã cảm thấy hình như đầu óc anh có chút vấn đề, phán đoán đó đã được khẳng định là đúng ngay sau khi anh đưa ra câu hỏi ngớ ngẩn trên.
Cơ miệng giật giật, một lát sau, cô mới hắng giọng nói: “Khi anh muốn ăn cái gì thì gọi điện thoại, bảo người ta trực tiếp mang tới nhà, đó chính là “gọi thức ăn đến”. Cũng giống như lúc nãy, anh bắt tôi phải kiếm thuốc và bông băng cho anh mà lại không cho phép tôi ra khỏi cửa, thế nên tôi buộc phải gọi cho phòng khám, nhờ người ta mang tới. Bây giờ, tôi đang cảm thấy đói nên muốn gọi điện, bảo người ta mang thức ăn đến thôi”. Sau một hồi bình tĩnh giải thích tường tận, cặn kẽ, cô bất giác quên mất sự nguy hiểm của anh, không kìm nổi mà buông lời mỉa mai: “Đường Trạch Tề, có phải hôm nay, khi ra khỏi nhà, đầu anh bị cánh cửa kẹp vào không? Nếu không thì tại sao anh có thể hỏi “gọi thức ăn đến” là gì? Ngay đến mấy đứa nhỏ ở vườn trẻ cũng biết điều đó, vậy mà anh lại hỏi tôi. Trêu chọc người khác thú vị lắm sao?”
Nghe những lời như thế, Tiểu Thất không hề kích động mà ngược lại, còn trả lời một cách hết sức nghiêm túc: “Đầu tôi không hề bị cửa kẹp phải mà là tôi đã đâm vào tấm thuỷ tinh dày.”
Anh nói gì thế? Đâm đầu vào thuỷ tinh nên anh ta thành ra ngốc nghếch rồi chăng? Đúng là “bó tay toàn tập” với tên này mà!
“Nếu đói thì gọi điện thoại đi! Sao lại phải hỏi tôi?”. Trước sau anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt đó.
Hàn Tú trợn trừng mắt vì tức giận, chỉ còn thiếu nước hộc máu ra mà chết thôi.
Anh tưởng cô ăn no rồi rửng mỡ sao? Nếu không phải sợ anh phi dao lần nữa thì liệu cô có thiếu dũng khí đến mức chẳng dám gọi một cuộc điện thoại không chứ? Nực cười nhất là anh ta còn trưng ra bộ mặt ngây thơ vô số tội và hỏi cô tại sao phải nói với anh.
Hàn Tú cảm thấy hai bên thái dương của mình không ngừng giật giật, trong đầu văng vẳng toàn những lời nói không đỡ nổi của anh. Bây giờ, cô đã có đủ cơ sở để khẳng định rằng não bộ của Đường Trạch Tề chắc chắn có vấn đề, mấy năm sống bên Mỹ, không những nước da trắng ra mà ngay đến bộ não của anh cũng “trắng”  mất rồi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s