Gần như vậy xa đến thế: C3_P2

Lúc đó, cô đã bị đối phương đẩy ngã, đất cát văng lên tung tóe làm bẩn đôi tất trắng như tuyết cùng chiếc váy búp bê mới tinh. Cặp mắt tròn đen lay láy mở to, cô cố gắng không chớp mắt, vì chỉ sợ nếu chớp mắt một cái thôi thì ngay lập tức giọt lệ như hạt đậu sẽ rơi xuống. Bàn tay Tiêu Dĩnh vẫn ôm chặt túi đồ ăn trước ngực, không cam lòng để đối phương cướp đi.
“Đưa cho tao!”. Con bé kia tiến sát lại gần.
“Không đưa!”.
Hai đứa lại tiếp tục giằng co với nhau. Tiêu Dĩnh cảm thấy đau ở cánh tay liền hét to: “Đồ đáng ghét!…”.. Miệng cô chu lại, nước mắt chực trào ra.
Vào giây phút đó, đột nhiên có một tiếng nói vang lên: “Này, không được bắt nạt bạn ấy!”. Giọng nói ngây ngô nhưng vẫn thể hiện được sự uy nghiêm. Mắt cô đã ngân ngấn nước, chẳng nhìn rõ cái gì, chỉ thấy đâu đâu cũng là những mảng trắng trắng mờ ảo, cảnh vật xung quanh trở nên nhòe nhoẹt, biến dạng.
Đứa bé gái dã man rốt cuộc cũng chịu dừng lại. Tiêu Dĩnh tóc tai bù xù, thở hổn hển, ngẩng mặt lên, thấy một người đứng chặn giữa mình và “kẻ thù”. Ánh mặt trời gay gắt chiếu vào làm người ấy như đang phát sáng, khiến cô không tài nào mở mắt ra được.
Đúng thế, như từ trên trời rơi xuống, hoàng tử đã đến giải cứu công chúa, tuy rằng tay không cầm bảo kiếm, cũng không cưỡi bạch mã, tuy rằng nàng công chúa toàn thân bẩn thỉu, càng nhìn càng thấy giống cô bé Lọ Lem, nhưng chính giây phút này, địa vị của người đó trong lòng cô không ai có thể sánh bằng.
Cũng giống như tên gọi của mình , nho nhã, tuấn tú, sáng lòa, rực rỡ… người ấy đứng trước mặt Tiêu Dĩnh.
Từ đó về sau, cô cam tâm tình nguyện “bám đuôi” Trần Diệu, coi anh như “chân mệnh thiên tử” của cuộc đời mình.
Chẳng phải trong truyện cổ tích, hoàng tử và công chúa sẽ sống hạnh phúc bên nhau trọn đời ư?

Khi taxi chạy được một đoạn, Tiêu Dĩnh mới nhận ra vừa đi qua một ngã tư sầm uất, hai bên đường, đèn neon sáng choang, náo nhiệt vô cùng.
Vừa rồi cô muốn đi đâu nhỉ? Nhìn sang khu mua sắm quen thuộc, cô liền trả tiền rồi nhảy ngay xuống xe, tiến thẳng về phía những chiếc bảng hiệu sáng loáng của các cửa hàng đồ hiệu.
Ai đó đã nói mua sắm là giải pháp xả stress hữu hiệu nhất. Lúc đưa thẻ thanh toán, tâm trạng của Tiêu Dĩnh quả nhiên đã khá lên ít nhiều, những buồn bực, chán chường trong lòng dường như đã bị quét sạch. Cô dừng lại trong giây lát, mỉm cười với nhân viên bán hàng.
“Chị ơi, ở đây có kiểu dáng mới nhất đấy, chị có muốn xem thử không ạ?”
“Để lần sau vậy!”. Dưới ánh đèn, chiếc đồng hồ ngoại đính kim cương sáng lấp lánh, làm chói mắt cả người đang nhìn ngắm nó. Nhận lấy túi hàng tinh xảo, cô mỉm cười: “Thật ra chị không biết nhiều về đồng hồ, chỉ thích kiểu dáng đơn giản thôi!”
Quả thật, cô không biết nhiều, trước đây, những suy nghĩ của cô đều bị Diệp Hạo Ninh coi là lệch lạc, thậm chí còn chế nhạo, xem thường nữa. Kì thực sưu tầm đồng hồ đắt tiền là một trong những sở thích của Diệp Hạo Ninh. Lần đầu tiên biết việc này, cô líu cả lưỡi, thẳng thừng gọi anh là “đồ phá sản”. Anh nói: “Cái này là hàng hiệu, ngốc à!” rồi liếc cô, ánh mắt như thầm bảo rằng kiến thức nông cạn của cô là vô phương cứu chữa.
Thực sự lúc đó cô chẳng tài nào hiểu nổi, bỏ ra nhiều tiền như thế để mua rồi cất giữ ở nhà thì có tác dụng gì chứ. Trên cổ tay Diệp Hạo Ninh quanh năm suốt tháng chỉ đeo độc một chiếc đồng hồ, chưa bao giờ thấy anh thay đổi. Nó có dây đeo màu đen, mặt cực kì đơn giản nên Tiêu Dĩnh không thể biết được giá tiền trên trời của nó. Bởi vậy, có một thời gian, cô luôn cho anh là kẻ xa xỉ hoang phí. Cô không mấy tán đồng với niềm đam mê này của anh, mà Diệp Hạo Ninh cũng chẳng để tâm về điều đó, anh coi sự phản đối của cô như không. Tóm lại là hai người không có chung sở thích.
Nhưng lúc này, tâm trạng Tiêu Dĩnh đang vô cùng khoan khoái. Hóa ra tiêu tiền như nước lại vui đến vậy, đặc biệt là tiêu tiền của Diệp Hạo Ninh.
Cô vào một cửa hàng tên tuổi, chọn hai chiếc đồng hồ nữ rồi cà thẻ, ký liền một mạch, không chút e sợ tấm thẻ sẽ bị cô làm cho nổ tung. Thật ra, nổ thẻ cũng chẳng sao, cô nghĩ, cứ cho là báo thù Diệp Hạo Ninh đi, để anh thổ huyết một lần cho biết! Còn về phần lý do trả thù, đúng, trả thù vì điều gì, quả thực Tiêu Dĩnh cũng chẳng rõ nữa.

Nhưng khi tiêu một lèo số tiền lớn vậy mà mấy ngày sau, Diệp Hạo Ninh không có phản ứng gì, cô lại thấy ân hận. Đúng là không cần thiết vì kích động mà hành xử quá khích như thế, xa xỉ vốn không phải là bản tính của cô.
Biết chuyện, Hứa Nhất Tâm quát y chang cô ngày trước: “Đồ phá sản!”. Nhưng đồng thời, vẻ mặt cô ấy lại vô cùng thích thú, lật đi lật lại, săm soi mê mẩn hai chiếc đồng hồ.
Tiêu Dĩnh cãi bướng: “Do bị kích động quá thôi!”.
“Ai kích động cậu chứ?”.
Tiêu Dĩnh không nói lời nào. Bắt đầu là Diệp Hạo Ninh, sau đó tới Trần Diệu, từng người từng người một, người sau đột ngột hơn người trước, khiến cô không kịp phòng bị, làm đảo lộn cuộc sống vốn đang vô cùng hỗn loạn của cô. Cô thích sống đơn giản nhưng bọn họ lại không muốn cho cô được toại nguyện.
Cuối cùng cô hỏi: “Thế bây giờ tính sao?”.
“Tính sao cái gì? Mua rồi cũng không trả lại được”. Hứa Nhất Tâm độc địa nói tiếp: “Tốt nhất là cậu mau mau gửi cho Diệp Hạo Ninh đi, coi như tặng anh ta làm giàu thêm bộ sưu tập, nói không chừng có thể làm dịu lại mối quan hệ vợ chồng ấy chứ!”.
Tiêu Dĩnh thuận miệng mắng luôn: “Đi chết đi!”.
Nào ngờ Hứa Nhất Tâm thu lại nụ cười, chợt hỏi: “Trần Diệu trở về, cậu nghĩ sao? Làm thế nào đây?”.
Tiêu Dĩnh ngây người rồi quả quyết: “Chẳng nghĩ gì, cũng chẳng làm thế nào cả!”. Giọng cô như đang hờn dỗi. Nhưng trong lòng cô hiểu rõ là không phải như vậy, cũng chẳng phải là đứa trẻ đang trong cơn giận, qua cơn lại thôi. Giờ đây nhắc đến anh, cô vẫn không kìm được nỗi đau. Đó là sự dồn nén, tích tụ của hai mươi năm ròng, bất luận là yêu hay hận thì đều khắc sâu đến tận xương tủy, muốn cắt bỏ cũng chẳng thể làm được.
Thế nhưng, từ lâu đã chẳng thể quay lại được nữa rồi. Dù rằng cô từng rất yêu anh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s