Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ: C12 _P5: Đừng có tiếp tục nữa, nếu không hậu quả tự mình gánh chịu!

“Em nằm trên giường, anh nằm dưới sàn?”. Người nào đó đang giả vờ tỏ ra lo âu, tự mình nêu ra cách sắp đặt hợp lí nhất.
Cô nên nói gì lúc này đây? Có thể nói được gì nữa? Nói “được đó” rồi tỏ ra bản thân cũng vô cùng tiếc thương sao? Hay là nói “không được”, nếu vậy chi bằng cô tự cởi bỏ hết quần áo rồi dâng ngay tận miệng anh còn hơn, đỡ mất thời gian.
“Ồ, chăn không đủ cho hai chúng ta. Thôi bỏ đi, mình ngủ chung trên giường nhé!”. Còn chưa để cho Mỹ Mãn kịp suy nghĩ, Thiên Hạ đã độc đoán thay cô ra quyết định rồi.
Mỹ Mãn há hốc miệng, bây giờ dường như mới cảm nhận được mình đã bị mắc lừa. Cô chu miệng, vén gọn váy ngủ, đường hoàng bước lên giường, cố gắng hết sức biến chiếc chăn thành một phòng tuyến vững chắc chặn ở giữa. Sau một hồi dùng thân mình nén chặt chăn lại, cô mãn nguyện vỗ tay rồi nói: “Cứ như vậy nhé, để chiếc chăn này làm vạch giới hạn, không được vượt qua đấy. Đi ngủ thôi!”.
“Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi mấy trò con trẻ nhạt nhẽo đó nữa? Trên người em có chỗ nào mà anh chưa động tới chứ?”. Giả Thiên Hạ thản nhiên đứng ngoài nhìn cô bận rộn sắp xếp, cuối cùng đành cau mày nhăn nhó, giọng nói tỏ rõ sự bực bội. Người phụ nữ này liệu có phải đã thay đổi quá nhanh không? Lúc nãy khi còn trên máy bay gần như suýt chút nữa là chủ động kéo anh lên giường rồi, làm anh còn tưởng rằng “cách mạng” sắp thắng lợi, nông nô sắp được giải phóng ra khỏi ách nô lệ đến nơi rồi. Bây giờ làm vậy là có ý gì? Đột nhiên lại bày ra bộ mặt phòng vệ ghê gớm thế làm gì?
“Đương nhiên là có chỗ trên người em mà anh chưa từng động tới”. Mỹ Mãn phát biểu đầy kiêu hãnh. Một niềm kiêu hãnh chẳng biết bắt nguồn từ đâu!
“Vậy bây giờ em đang định mời anh đúng không?”. Câu nói của cô qua tai anh thì thành ra ý nghĩa khác: Trên người cô vẫn còn những vùng chưa được khai phá, cần được quan tâm và đầu tư thêm!
“Mời cái đầu anh ấy! Đi ngủ đi!”. Nói xong, cô tức giận đùng đùng ném chiếc gối về phía anh, mặt mày ửng đỏ lên.
Kì thực thì cũng không cần thiết phải tỏ ra õng ẹo như thế, nhưng là một người phụ nữ có tư tưởng tự tôn, Đinh Mỹ Mãn không cách nào từ bỏ được sự e thẹn, đằm thắm vốn có của người phụ nữ. Chiếc chăn ngăn cách giữa hai người lúc này giống như niềm kiêu hãnh mà cô sống chết cũng phải giữ bằng được. Nếu như đánh mất nó thì chắc chắn cô sẽ lại thảm bại như trước kia mà thôi! Thế nhưng tuy là phòng tuyến cuối cùng vẫn còn đó, cô cũng không thể nào giả bộ không nhận thấy Giả Thiên Hạ đang nằm cạnh bên mình. Cô chỉ còn cách bắt ép mình phải nhắm chặt mắt lại, nằm thẳng đờ như thi thể trên giường.
Cảm giác được anh vừa tắt đèn và nằm cách cô chỉ khoảng 30 phân, cô nghe thấy rõ từng nhịp thở của anh.
Cứ như vậy, mọi thứ yên tĩnh một hồi lâu, Mỹ Mãn căng thẳng đến mức chẳng dám xoay người, cứ nằm đó bất động. Giả Thiên Hạ thì không nhịn nổi nữa đành phá vỡ sự im lặng: “Này!”.
“Hả?”. Cô giống như bị điện giật vậy, cả người bỗng run bật, mắt mở lớn.
“Cái thứ đó mặc mãi không tốt đâu”. Anh hạ thấp giọng nói, tỏ rõ mình đang không mấy thoải mái với chủ đề này.
“Thứ gì cơ?”. Mỹ Mãn mơ màng chớp mắt.
“Thì đồ lót đó.”
“… Em có mặc đâu, mấy năm trước anh chẳng từng bảo mặc đồ lót nhiều có khả năng bị ung thư tuyến vú, từ đó mỗi lần đi ngủ em chẳng dám mặc đồ lót nữa”.
“Ồ, thật không?”. Thiên Hạ có đôi phần kinh ngạc, rồi quay sang phía cô, sau khi điều chỉnh khoảng cách thật hợp lí, anh lại tiếp tục hỏi nghiêm túc: “Em có cảm thấy gì đó khác lạ không? Đừng cho rằng đó không phải là bệnh, cần phải nhanh chóng phát hiện, nhanh chóng điều trị đấy”.
“Chắc là không bị đâu”. Mỹ Mãn cũng bị nhiễm ngữ khí nghiêm trọng của anh, cô cẩn thận sờ nắn trên đó mấy lần, nhưng không hề cảm thấy đau nhói, tất cả chỉ có con tim là loạn nhịp trong lồng ngực cô lúc này.
“Bỏ ngay tay ra.” Thiên Hạ một tay chống đầu, nằm nghiêng người, mặt mũi hết sức vui vẻ, bàn tay còn lại thì chẳng chút lễ phép nào đưa sang sờ soạng bầu vú của cô: “Để anh kiểm tra giúp cho”.
… Kiểm tra?
Anh đang kiểm tra hộ cô rồi. Nhân tiện có luồng ánh sáng yếu ớt truyền từ bên ngoài vào, Mỹ Mãn nhận thấy khuôn mặt anh đang rất nghiêm túc, không hề có chút tà niệm nào hết. Cho nên, có phải cô đã nghĩ quá nhiều không? Anh thực sự quan tâm đến sức khoẻ của cô ư? Vậy thì tại sao bàn tay mang theo hơi ấm đó lại hết đi lên rồi lại đi xuống thế? Lúc tìm trước lúc tìm sau, mãi cho tới khi tay anh chạm đến phần nhạy cảm trên người, cô mới nói: “Này, Giả Thiên Hạ… anh, anh dừng ngay lại… quá đủ rồi đấy… đừng có tiếp tục nữa, nếu không hậu quả tự mình gánh chịu đó!”.
Cô nghiến răng nghiến lợi đưa ra lời cảnh báo, khiến cho người ta không khỏi tò mò với cụm từ “hậu quả” mà cô nhắc tới.
“Hả? Hậu quả gì thế?”. Câu nói của cô khiến anh nhoẻn miệng cười, giọng nói và nụ cười gần như cùng phát ra một lúc, anh thì thầm bên tai cô: “Anh chỉ muốn kiểm tra thật kĩ xem em có khoẻ mạnh như trước đây hay không thôi!”.
Khuôn mặt ra dáng một vị bác sĩ chuyên nghiệp, nhưng anh lại làm chuyện hoàn toàn trái với “lương tâm, y đức” của ngành. Đôi tay tinh nghịch từ từ kéo chiếc váy ngủ của cô ra. Còn chưa kịp lấy chăn che, Mỹ Mãn đã bị anh kéo mạnh vào lòng. Vốn dĩ định cất tiếng phản kháng yếu ớt, ai ngờ bị miệng anh chặn lại, nuốt chửng mất. Nụ hôn say đắm, nồng nàn, chất chứa bao tình cảm khiến cho đầu óc cô xáo trộn, quay cuồng. Chiếc lưỡi đến mang theo mùi vị ấm áp quen thuộc, không ngừng dạo quanh miệng, tai và cổ của cô…
“Ừ…”. Âm thanh thốt ra khỏi miệng Mỹ Mãn liền bị chặn mất.
Người đàn ông này rõ ràng là cố ý, từng cử chỉ hành động, lời ăn tiếng nói đều ẩn chứa ý đồ đen tối. Anh cố tình khiến cho đầu óc cô hỗn loạn, mê man, thậm chí chẳng còn đủ lí trí để suy nghĩ xem liệu có nên từ chối hay không nữa. Sự việc cứ thế tiếp tục thì cũng coi như thuận theo quy trình tự nhiên, cô không ghét bỏ khi anh âu yếm, lại còn có chút đợi chờ trong bất an. Và anh cũng đang phát ra tín hiệu tình yêu chưa hề xoay chuyển trong tim mình.
Nếu đã như vậy thì dùng những từ kiểu như hai bên tình nguyện, linh hồn, thể xác cùng hoà quyện vào nhau chẳng có gì là quá đáng cả!
Nghĩ vậy, Đinh Mỹ Mãn đột nhiên đẩy Giả Thiên Hạ ra, ngồi bật dậy, nhanh chóng lột bỏ chiếc váy ngủ đang ngăn cản Giả Thiên Hạ nối dõi tông đường, rồi quay người lại áp sát vào người anh: “Em đã cởi hết rồi, anh cứ tuỳ ý!”.
Hơi thở cô bắt đầu gấp gáp, khuôn mặt đỏ bừng lên nhưng lại tỏ ra khí thế oai phong của một nữ vương, cho dù là chuyện này thì cô cũng quyết không trao quyền định đoạt cho Giả Thiên Hạ.
“Ha ha…”. Sau một vài giây ngạc nhiên ngắn ngủi, Thiên Hạ quay sang phía cô, mãn nguyện nhìn ngắm người phụ nữ mà làm việc gì cũng khiến anh không thể đoán nổi. Thì ra đây chính là hậu quả mà cô nhắc tới! Thật đúng là quá so đo tính toán.
Khi chạm vào phần ngực của cô, anh hơi mạnh tay, áp người cô xuống, quyết chiếm cho được cái miệng đáng ghét thích so đo tính toán kia.
Khi hai cái miệng đã hoà thành một thể, bàn tay anh chẳng hề yên phận một chỗ mà dạo chơi khắp vùng da trắng ngần của cô, mỗi lần chạm vào anh lại lưu lại đó sự ấm áp dịu dàng khiến trái tim cô thổn thức, hạnh phúc. Nếu như người phụ nữ anh yêu thích được chủ động đến thế vậy thì anh cũng sẽ vui vẻ nhường cho cô, đợi cho tới khi cô phải mở miệng xin tha mới thôi.
Cuối cùng cô không chỉ đơn thuần là ôm ấp hôn môi nữa, sau mấy lần ra sức tác chiến mà không thấy đối phương hồi âm, Mỹ Mãn đành chịu thua. Cô thả lỏng bờ môi, đưa lời trách móc: “Yêu em nhiều hơn chút thì sẽ chết hay sao…”.
Mục đích cũng đã đạt được, Thiên Hạ gần như mất hết sự nhẫn nại. Đêm vẫn còn dài, cô nam quả nữ, đối mặt trước sự quyến rũ, mê hoặc này, nếu như anh không tái diễn được một cảnh giường chiếu hoành tráng thì có còn xứng làm đàn ông nữa không?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s