Copy mối tình đầu: C1 _P7

Chương1 ( tiếp )

Người đàn ông lõa thể trong đống rác

Thức ăn cuối cùng cũng được mang đến. Hàn Tú gọi những món mà cô yêu thích nhất: canh cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay.

Cô vào bếp lấy một chiếc bát nhỏ, xới cơm vào đó rồi ăn lấy ăn để, suýt thì mắc nghẹn. Cô vội uống một ngụm nước, mãi mới thở được. Lúc ngẩng đầu lên, Hàn Tú bất giác đưa mắt nhìn Tiểu Thất đang lặng lẽ ngồi trước cửa sổ. Khuôn mặt gày gò, hàng lông mày rậm nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt, ở anh toát lên một vẻ cô đơn, cao ngạo khiến người ta có cảm giác cách xa đến vạn dặm.

Nhớ lại lúc cô bước đến gần và gọi tên anh, không biết do ảo giác hay mắt bị hoa mà khi ấy, Hàn Tú cảm thấy đôi mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ kia chất chứa nỗi bi thương và sự cô liêu khôn tả. Cô càng nhìn lại càng thấy anh thật xa lạ, chẳng giống tên đàn ông khốn kiếp, đê tiện Đường Trạch Tề mà cô từng quen biết trước đây chút nào. Sự lãnh đạm, cô độc của anh khiến cô bất giác nổi lòng xót thương.

Xót thương sao? Khi ý thức được bản thân đã nghĩ như thế, Hàn Tú giật mình, ho khan một tiếng rồi cắm cúi ăn tiếp.

Trước vẻ mặt lạnh lùng, muốn người khác tránh xa ba tấc của Tiểu Thất, Hàn Tú chẳng dám hỏi han gì. Nhưng ngộ nhỡ vì cô không gọi vào ăn cơm mà anh lại lên cơn, trút giận lên đầu cô thì Hàn Tú biết làm thế nào?

Cô đành bỏ đôi đũa trong tay xuống, hạ giọng gọi anh: “Đường Trạch Tề!”

Cô gọi thêm một tiếng nữa, vẫn như ban nãy, anh không hề có ý định đáp trả.

Trong đầu Hàn Tú lúc này là một mớ bòng bong. Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nghe thấy vợ chồng cô giáo Đỗ nhắc tới việc Đường Trạch Tề có anh em gì hết, đừng nói là anh em sinh đôi. Hơn nữa, không thể có chuyện hai người không cùng huyết thống mà giống nhau như hai giọt nước như vậy. Cô càng không tin rằng trên đời có con người vô vị và điên rồ đến mức không phẫu thuật thẩm mỹ thành khuôn mặt của ai khác mà cứ nhất thiết phải là Đường Trạch Tề.

Nghĩ đi nghĩ lại, xem ra khả năng duy nhất chỉ có thể là Đường Trạch Tề đã bị tổn thương não bộ nên phản ứng có phần chậm chạp. Rốt cuộc là chuyện gì khủng khiếp đã xảy ra với anh? Tại sao Trạch Tề lại biến đổi thành một người hoàn toàn khác như thế?

Có điều, Hàn Tú không mấy ghét bỏ một Đường Trạch Tề im lặng, không nói năng nhiều thế này!

Đợi ăn cơm xong, cô sẽ gọi điện thoại hỏi cô giáo Đỗ xem chuyện gì đã xảy ra.

Trái tim phụ nữ đúng là làm bằng đậu phụ, dù mạnh miệng nói cứng đến đâu thì vẫn chẳng thể nào nhẫn tâm nổi. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch, thất thần chẳng khác nào một chú cừu non lạc đường của Đường Trạch Tề, Hàn Tú lại thấy mềm lòng. Quả nhiên là giao du với Sam Sam chừng ấy năm, cô đã nhiễm bệnh làm “thánh mẫu” của cô ấy mất rồi.

Nhưng thôi, bỏ đi, việc quan trọng trước mắt là phải ăn cơm! Người đàn ông này nếu đói quá hoá liều, đêm hôm canh ba chạy tới cắn xé, ngấu nghiến cô thì thật đáng sợ, chẳng bằng bây giờ, cô làm “thánh mẫu” thêm một lần nữa vậy.

Lần này, cô hắng giọng gọi, nhấn từng chữ trong tên anh lên: “ĐƯỜNG – TRẠCH – TỀ!”

Rất nhanh sau đó, người ngồi bên cửa sổ đã có phản ứng.

Tiểu Thất nhướng mày, quay lại nhìn Hàn Tú, đôi mắt đen láy, u buồn thể hiện rõ rằng anh không hề thích âm thanh vừa xong chút nào, nhưng rất nhanh sau đó, anh lại biểu lộ vẻ nghi hoặc.

Hàn Tú dùng đũa gõ vào bát như kiểu gọi chó con về ăn cơm: “Này, anh có muốn ăn cơm không? Ở đây có canh cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay, mùi vị cũng ngon lắm”. Sau đó, cô còn tốt bụng đứng dậy, đi vào bếp, lấy thêm bát đũa, xới cơm cho anh rồi đặt lên bàn: “Này, nếu bằng này chưa đủ thì anh tự xới thêm trong nồi nhé!”. Nói xong, cô tiếp tục thưởng thức món canh cá chua cay hằng yêu thích.

Tiểu Thất từ từ đứng dậy, đi về phía bàn ăn, mắt nhìn lướt qua món canh cá chua cay đầy dầu mỡ và ớt rồi nhìn sang đĩa rau bắp cải trộn chua cay cũng toàn ớt và hạt tiêu, cuối cùng hướng ánh mắt về phía bát cơm có màu sắc không ổn mấy, xem ra còn nửa sống nửa chín đang đặt trên bàn.

Khảo sát một hồi, anh mới mở miệng, giọng nói hết sức nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng lãnh đạm: “Nồng độ chất béo quá cao sẽ phá hoại cân bằng axit béo trong cơ thể, gây ra thiếu Omega-3, dư thừa axit béo, tích trữ mỡ trong máu, dẫn đến béo phì, dễ mắc một số chứng bệnh mãn tính nguy hiểm như cao huyết áp, đột quỵ, đái tháo đường, các bệnh về tim mạch, nhồi máu não…”

“Phụt!”. Hàn Tú phun cả nửa miếng cá trong miệng ra ngoài rồi không ngừng ho: “Khụ khụ…”

Từ khi nào đồng hồ hiệu Omega lại có dây mơ rễ má với axit béo? Những gì anh nói rõ ràng là từ ngữ chuyên môn thuộc lĩnh vực cơ khí, sao nghe giống như bàn về vấn đề dinh dưỡng thế nhỉ? Mà trước đây, chính anh cũng từng thường xuyên ăn những món này, bây giờ còn bày đặt nói với cô mấy vấn đề axit béo nọ kia. Chắc là vì ở Mỹ bốn năm nên anh phải biến mình thành con người sành điệu như tầng lớp thượng lưu đúng không?

Cô kinh ngạc đưa mắt nhìn anh, chỉ thấy anh quay người đi vào nhà bếp, mở vòi nước rồi ghé miệng vào uống. Cô lại ho một hồi lâu, ánh mắt ngạc nhiên vẫn hướng về phía anh. Đã biết rằng ăn nhiều dầu mỡ thì sẽ gặp vấn đề về axit béo, chắc anh không đến mức không biết là uống nước lạnh không tốt cho dạ dày chứ?

Hàn Tú vừa nhìn anh vừa liên tục và cơm, đợi chốc nữa ăn cơm xong, việc đầu tiên cô làm sẽ là gọi điện cho cô giáo Đỗ để hỏi cho rõ xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Đường Trạch Tề. Tên khốn này dù nhìn từ góc độ nào thì cũng thấy hắn có khuynh hướng thần kinh bất bình thường. Nếu anh thực sự mắc bệnh đó thì phải nhanh chóng chuyển đến viện để điều trị. Nếu cứ để anh ở đây, lại còn phải cung phụng tiền bạc cho anh thì có các vàng, cô cũng không chịu làm “thánh mẫu” lần nữa đâu!

Uống nước xong, Tiểu Thất bước ra khỏi bếp.

Đến lúc này, Hàn Tú mới để ý thấy anh vẫn mặc chiếc quần sịp dính máu, cảnh này kinh khủng quá, khiến cô chẳng còn hứng thú nào mà ăn uống nữa. Chẳng suy nghĩ nhiều, cô chỉ vào quần anh và nói: “Đợi… đợi chút nữa, tôi sẽ đi siêu thị mua cho anh chiếc quần sịp khác. Anh không thể đi lại trong nhà tôi với bộ dạng đó được, nhìn khiếp lắm.”

Tiểu Thất sững người rồi cúi đầu nhìn, quả thật anh chỉ mặc đúng một chiếc quần sịp trên người, không những bẩn thỉu mà còn vương máu nữa.

“Ừ”. Một từ gọn lỏn thoát ra khỏi miệng anh, chẳng biểu lộ chút tình cảm nào, chỉ thấy đôi mắt anh long lanh như nước.

Hàn Tú lườm anh rồi thu dọn bát đũa, xong xuôi tất cả thì cầm tiền, chuẩn bị ra ngoài. Tay vừa mới chạm vào nắm đấm cửa, đột nhiên cô cảm thấy có chút kỳ lạ. Quay lại nhìn anh chàng thích ngồi ngây người bên cửa sổ, cô ấp úng hỏi: “Này, Đường Trạch Tề, con người anh thật kì lạ. Tại sao lúc đầu, khi tôi gọi điện thoại, anh lại phi dao về phía tôi, bây giờ, tôi sắp sửa ra ngoài mua quần sịp cho anh thì anh lại có thể yên tâm để tôi đi như vậy? Lẽ nào anh không sợ tôi ra ngoài báo cảnh sát hay gọi kẻ thù của anh đến giết anh sao?”

Tiểu Thất quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt lạnh lẽo có phần ngạc nhiên. Vài giây sau, anh trịnh trọng tuyên bố: “Tôi tin tưởng cô.”

“Tôi – tin – tưởng – cô”, chỉ bốn chữ đơn giản như vậy thôi mà có sức mạnh như một câu bùa chú kì diệu, khiến cho Hàn Tú kinh ngạc tới mức chẳng thể thốt nên lời, đầu óc rối bời, hỗn loạn.

Cô nhún vai rồi nhanh chóng bước ra khỏi cửa, không hiểu sao cứ cảm thấy đằng sau như có oan hồn truy đuổi theo mình vậy.

(4)

Suốt đường đi, Hàn Tú đắn đo mãi về việc có nên báo cảnh sát hay không. Nhưng cứ nghĩ tới cô giáo Đỗ thì cô lại chùn bước. Cô không ngừng nhắc đi nhắc lại với mình rằng bốn chữ đơn giản đó hoàn toàn chỉ mang ý uy hiếp, nếu không làm theo lời anh, cô nhất định sẽ phải trả giá. Nghĩ vậy, cô bèn coi như lúc này, mình đang bị “thánh mẫu” nhập thân, thấy anh đáng thương nên mới đại phát từ bi mà giúp anh mua chiếc quần sịp. Các cụ chả bảo: “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp” còn gì! Món nợ này cô sẽ ghi lại cẩn thận, đợi liên hệ được với cô giáo Đỗ rồi cô sẽ từ từ tính sổ với anh ta.

Hàn Tú vừa vào siêu thị đã đi thẳng tới khu vực bán quần áo. Tay cô lướt qua một loạt áo phông và quần bò treo trên giá, không ngừng lật xem giá bán.

Khiếp! Định cắt cổ người ta hay sao? Chiếc áo phông loại bình thường giá bảy mươi chín Nhân dân tệ, cái quần soóc ngắn cũng mất tám mươi chín tệ, loại tốt hơn chút thì những một trăm năm mươi tệ, cộng thêm quần sịp nữa, cô chắc chắn phải chi mất mấy trăm tệ rồi. Có nhầm không chứ? Từ lúc nào siêu thị bán loại hàng vẫn bày ở đầu đường xó chợ này đắt đến vậy?

Mắt Hàn Tú bỗng sáng lên khi nhìn thấy một quầy hàng ở ngay gần đấy có mấy bà cô đang ngắm nghía những chiếc quần đùi bãi biển xanh, đỏ, tím, vàng. Cô nhìn vào tấm biển khuyến mại: “Áo phông 20 tệ/chiếc, quần đùi bãi biển 10 tệ/chiếc”, lập tức bỏ mớ hàng “cao cấp” trong tay xuống và tiến thẳng tới quầy giảm giá.

Cô lục tìm trong đống hàng khổng lồ đó được một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi bãi biển màu xanh lá cây. Xanh, xanh, xanh, tất cả đều là màu xanh lá cây, cô có nên mua thêm một chiếc mũ cũng màu ấy nữa không nhỉ? Màu xanh lá cây là thích hợp với anh ta nhất[1]. Đường Trạch Tề phải nếm thử cảm giác bị người khác cắm sừng thì mới thấu hiểu được nỗi thống khổ của cô trước đây.

Cô còn mua cho anh một ít đồ tắm rửa vệ sinh rẻ tiền và thức ăn vặt cho mình rồi mới xách túi to túi nhỏ về nhà.

Khi về đến nhà, Hàn Tú thấy Tiểu Thất cuối cùng cũng đã chịu thay đổi vị trí, anh đang nằm trên chiếc ghế sô pha, mắt nhắm nghiền, lông mày vẫn nhíu chặt, trên má xuất hiện một vết đỏ kì lạ.

Cô lặng lẽ bước tới gần rồi nhẹ nhàng gọi: “Này!”. Anh từ từ mở mắt, đôi mắt đẹp không còn vẻ tinh tường như lúc nãy mà thay vào đó là sự mơ hồ không thể lý giải.

“Tôi đã mua quần áo về rồi”. Nói xong, cô liền vứt túi đựng quần áo qua phía anh.

Tiểu Thất bắt lấy cái túi, thần trí xem chừng đã tỉnh táo hơn đôi chút, rồi đứng dậy, đi vào phòng tắm. Anh loay hoay trong đó một lúc lâu, cuối cùng cũng thay chiếc quần sịp và bước ra, cau mày trả lại chiếc áo phông và quần đùi cho Hàn Tú.

Những người bình thường đều biết một điều là tắm xong thì phải mặc quần áo tử tế rồi hẵng ra ngoài, trừ phi là người một nhà hoặc những người yêu đương thắm thiết thì mới mặc mỗi chiếc quần sịp lượn qua lượn lại như thế. Còn Tiểu Thất thì… Nếu anh vẫn mặc chiếc quần sịp hình tứ giác bị dính đôi chút vệt máu như lúc nãy thì cô cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, vì như thế sẽ không khiến người khác phải nhìn chằm chằm rồi suy nghĩ lung tung. Còn đằng này, trớ trêu thay, bây giờ, thứ anh đang mặc lại là cái mà Hàn Tú vớ bừa trong đống đồ nam khổng lồ, còn chẳng kịp bóc bao bì xem bên trong thế nào. Đó là một chiếc quần bó sát, cạp trễ. Nó nằm chễm chệ trên chiếc mông trắng trẻo gợi cảm của anh, trước lồi sau cong, khiến cho nét quyến rũ đặc trưng của người đàn ông càng lộ ra rõ ràng hơn.

Nói Hàn Tú chưa bao giờ nhìn thấy thân thể đàn ông là dối trá. Dù cô thực sự chưa có cơ hội nhìn ngắm người thật thì chí ít cô đã từng xem không ít những hình ảnh đó trên phim ảnh, từ da trắng, da đen cho tới da vàng, phải nói là nhiều vô kể. Nhưng lúc này, khi đã được “tận mục sở thị” bộ dạng khiêu khích của người đã suýt giết chết mình cách đây một tiếng, đột nhiên Hàn Tú cảm thấy ớn lạnh đến tận xương tuỷ.

Cô quay ngay người lại, vừa ngượng ngùng vừa tức giận nói: “Đường Trạch Tề! Anh đúng là đồ biến thái! Không phải tôi đã mua cho anh cả áo phông và quần đùi đấy à? Tại sao anh không mặc vào chứ? Anh bị chập dây thần kinh nào rồi hả?”

Tiểu Thất lại càng nhíu chặt lông mày hơn, cơn sốt khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ khẽ rên lên một tiếng rồi trả lời một cách lạnh nhạt: “Hai thứ ấy tạm thời tôi chưa cần dùng tới. Còn nữa, tại sao chiếc quần sịp này lại tiết kiệm vải đến thế chứ?”

“Này, Đường Trạch Tề, đã đành là tôi thu nhận anh về đây, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cho phép anh tự do ăn mặc thiếu vải rồi đi lông nhông trong nhà mà giở trò lưu manh đâu nhé! Như thế nào là áo phông và quần đùi tạm thời không dùng đến? Làm gì có ai dở hơi đến mức mặc quần sịp rồi đi qua đi lại lung tung hay không? Từ khi nào anh học được cái thói giả vờ đứng đắn mà chê bai quần sịp ít vải thế? Tôi đâu phải nhà sản xuất quần sịp! Có quỷ mới biết tại sao tôi lại hồ đồ vớ phải chiếc quần sịp này cho anh. Nếu anh muốn làm mấy trò mèo thì phiền anh cút ra ngoài cho tôi!”. Hàn Tú phẫn uất quay về phía anh hét lớn.

Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, nhìn Hàn Tú đầy nghi hoặc rồi lẩm bẩm hai chữ “lưu manh”, sau đó nghiêm túc trả lời cô: “Trước đây, chỉ có lúc đi bộ và vận động ngoài ban công, tôi mới mặc áo khoác ngoài, còn trong phòng, tôi luôn mặc như vậy, mọi người đều mặc như tôi, chẳng có gì là không đúng cả.”

Nghe xong câu nói ấy, máu ở toàn thân Hàn Tú lại bắt đầu dồn hết lên não, nếu vì không chịu nổi mà phun ra ngoài thì nhất định dòng huyết ấy sẽ phải bắn xa tới sáu thước.


[1] Ở Trung Quốc, cho ai đội mũ xanh là ngầm ám chỉ việc ngoại tình.

Advertisements

2 thoughts on “Copy mối tình đầu: C1 _P7

  1. Pingback: Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần – Chương 1.7 | Nani

  2. Pingback: [Copy mối tình đầu] Chương 1.5 | Lavender

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s