Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ: C13_P1

Chương 13

Muốn bỏ đi phải nhân lúc còn sớm

Ánh nắng, cảnh biển, rừng cọ sớm mai, những cảnh vật tuyệt đẹp ngoài cửa sổ khách sạn dần lọt vào trong mắt Mỹ Mãn. Cô ngồi bên cạnh cửa sổ, lặng lẽ ngắm bãi biển sớm tinh mơ vắng lặng, nhưng lại hoàn toàn chẳng có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp ngay lúc này. Đôi mắt đã đỏ ngầu lên vì nhìn mãi vào chiếc di động đang rung liên tục ở đầu giường, tất nhiên chủ nhân của chiếc di động đó không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ.

Liệu có nên giúp anh nghe máy không?

Cô đứng dậy, tiến lại gần chỗ đặt di dộng, nhìn nó với tâm trạng vô cùng giằng xé.

Tên người gọi hiển thị trên màn hình rất lạ, nhưng vừa nhìn là biết ngay đó là phụ nữ, nếu như nghe máy hộ nói không chừng lại tự chuốc bực mình vào thân. Mỹ Mãn nhiều lúc rất ngốc nghếch, cho dù một số việc đã tồn tại rất lâu rồi, vậy mà đến tận giờ phút này cô vẫn chẳng muốn tìm hiểu sâu xa thêm.

Chỉ có tên Giả Thiên Hạ đáng ghét nằm ngủ say như chết, mặc cho chiếc di động réo ầm ĩ, vẫn tiếp tục ngủ ngon lành như không có chuyện gì.

Cuối cùng chiếc di động cũng ngừng đổ chuông, ngay đúng lúc Đinh Mỹ Mãn thấy hết bực bội thì di động lại báo có tin nhắn thoại. Cho nên người ta mới nói nhiều khi công nghệ quá hiện đại thì sẽ hại chết con người! Chẳng hạn như lúc này, sắc mặt Mỹ Mãn đang trắng bệch, toàn thân cứng đờ lại vì sững sờ, ngây người ra nghe giọng nói eo éo của người phụ nữ ở đầu dây bên kia.

“Giả Thiên Hạ, có phải hôm qua anh đã tới rồi không? Đừng tưởng là em không biết nhé, người ở khách sạn nói anh đã làm thủ tục đăng ký rồi. Anh định chơi đùa với em đúng không? Nửa năm trước chúng mình đã hẹn nhau cùng tổ chức một party “đồng phục” mà, đừng nói với em là anh quên rồi nhé, tuần trước em còn gửi tin nhắn nhắc nhở anh cơ đấy. Hơn nữa tối qua em gọi không biết bao cuộc điện thoại cho anh, vậy mà anh lại từ chối không nghe. Làm cho em thấy chán hết sức, không có anh thì chơi cái gì nữa chứ? Thôi không nói nữa, nghe xong lời nhắn này của em thì tự viết bản kiểm điểm đi nhé, nếu không thì đừng tới gặp em, anh chết chắc rồi…”.

Đúng vậy! Đây cũng chính là tiếng lòng của Mỹ Mãn lúc này: “Giả Thiên Hạ, anh chết chắc rồi!”.

Còn chưa để cho người kia nói tiếp, Mỹ Mãn không thể nào kìm nén được nữa, liền vơ lấy chiếc di động, hét lên trong tức giận: “Khốn kiếp, tất cả bọn mày hãy tránh xa anh ấy ra! Đồng phục? Cẩn thận không tao cho các đồng chí công an mặc sắc phục đến tóm hết lũ chúng mày, cho các công tố viên cũng mặc sắc phục kiện chúng mày ra toà đấy! Alô, này này, có bản lĩnh thì đừng có mà cúp máp, có bản lĩnh thì báo danh tính ra đây, tao sẽ cùng mày chơi trò “đồng phục”…”.

“Cái thứ gì thế chứ, đồ hồ li tinh chết giẫm không dám nhìn thẳng ánh mặt trời, đừng có để cho bà đây bắt gặp, nếu không thì đừng có trách bà đây thay trời hành đạo, gặp mày lần nào sẽ tẩn cho lần đó”. Người ta đã biết thân biết phận dập điện thoại rồi, nhưng Mỹ Mãn càng nghĩ lại càng cảm thấy không nuốt được nỗi hận này, cho nên vẫn tiếp tục mắng chửi om sòm, tỏ ra khí thế hận thù cao ngút!

Mãi cho tới khi quay đầu nhìn lại cảnh tượng trên giường cô mới hết la hét, mắng chửi, sau đó dần dần nghĩ tới câu nói người xưa thường dạy: “Người khôn không đâm đầu vào vật đã có chủ”.

“Vật đã có chủ” đó lúc này đang nằm khểnh trên giường, dáng ngủ hết sức vô tư, thản nhiên cùng với tiếng thở đều đặn, trên miệng còn ẩn một nụ cười như đang tận hưởng niềm hạnh phúc tươi đẹp vậy. Bộ dạng đó khiến người ta dễ dàng tưởng tượng đến cảnh tượng bình thản nhẹ nhàng. Chiếc chăn mà tối qua đích thân cô gấp gọn lại, đặt giữa giường để làm vạch phân cách bây giờ thành một đống hỗn độn, mang tính tượng trưng đắp lên giữa thân anh. Phần thân hình còn lại khiến cho Mỹ Mãn không ngừng nuốt nước miếng kiềm chế.

Cô chu miệng, đá hai phát vào người anh, người đàn ông trên giường kêu lên mấy tiếng, tỏ rõ là mình vẫn chưa muốn dậy, lật người sang một bên, tiếp tục ngủ ngon lành.

Anh dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà có thể ngủ ngon lành đến thế?

Càng nghĩ lại càng thấy thiệt thòi, uất ức, Mỹ Mãn liền đưa tay véo mạnh lên mặt anh, lại còn kéo má anh thành những hình dạng kì quái. Đến lúc cảm thấy tâm trạng tốt hơn một cách “quái dị”, bàn tay cô mới buông ra một chút. Có lẽ là cô đã quá mẫn cảm, chính “con hồ li tinh” đó cũng nói là đã hẹn với nhau từ nửa năm trước. Là nửa năm trước cơ mà! Lúc đó cô vẫn còn đang vi vu dạo chơi ở nước ngoài, ai mà biết được hai người đó lại có thể quay lại với nhau chứ? Cô cũng chẳng có lí do gì yêu cầu anh phải giữ “sắc giới” như hoà thượng được!

Sau khi chịu phải hình phạt như vậy mà vẫn có thể nằm lăn ra ngủ như chết thì cũng thật không nể mặt người ngược đãi mình một chút nào hết! Anh có thể tiếp tục giả vờ ngủ, không quan tâm gì nữa, tin chắc đôi tay của cái người tỉnh táo kia cũng sẽ buông tha thôi. Nhưng nếu như người ấy là bà xã của anh thì Thiên Hạ cũng đành phải nể mặt dụi dụi mắt, sau đó tìm kiếm cô trong ánh nắng chói chang buổi sáng.

“Em có thể đổi cách dịu dàng, nhẹ nhàng hơn để đánh thức anh không?”. Vừa mới mở mắt, anh liền bắt gặp ngay khuôn mặt người phụ nữ còn vui vẻ, thẹn thùng tối hôm qua đã đổi sang bộ mặt nặng như chì, đang giận sôi đùng đùng. Đây đúng là một cách thức chào buổi sáng vô cùng khác lạ, sáng tạo và đầy ấn tượng.

“Tỉnh rồi hả?”. Sau một hồi ngây người ra, Mỹ Mãn liền chau mày suy nghĩ, liệu có nên lôi cuộc điện thoại lúc nãy ra hỏi tội anh hay không? Hay là sẽ giả vờ như không có bất cứ chuyện gì đã xảy ra, tiếp tục kì nghỉ ân ái khó lòng có được này!

“Ừm, mấy giờ rồi nhỉ?”. Anh đưa tay ôm lấy cô, đồng thời lợi dụng động tác vươn người lấy di động để hôn trộm cô một cái.

“Đáng ghét quá.” Những lời lẽ trách yêu giữa các đôi vợ chồng khiến Mỹ Mãn quên hết tất cả những lời mà cô vừa định nói. Như thế này cũng hay, anh hình như chẳng hề nhớ đã hẹn với người ta, dù sao thì sự việc cũng đã trôi qua, cũng không cần thiết phải so đo nhiều. Đổi ngay tâm trạng, cô ngẩng đầu lên, cười ngốc nghếch nói: “Vẫn còn sớm mà, cùng em đi ra ngoài dạo mát đi”.

“Em không sợ bị phóng viện chụp ảnh sao?”. Tối nay, sẽ diễn ra lễ trao giải thưởng, tụ hội biết bao minh tinh nổi tiếng, chắc chắn các khách sạn năm sao ở gần đây có không ít giới săn tin mai phục. Thiên Hạ cúi đầu nhìn người phụ đang gục đầu trên vai anh, hỏi một câu với ngữ khí tỏ ra bình thản, nhưng lại vô cùng mong chờ câu trả lời từ cô.

Mỹ Mãn sững người, không trả lời mà hỏi vặn lại: “Anh sợ sao?”.

Câu hỏi của anh khiến cô chợt nhớ lại những ngày tháng trước đây, cảm giác buồn bã khiến cô chẳng muốn tiến lên tiếp. Giấu tất cả mọi người việc kết hôn, lúc đầu đích thực mang lại cảm giác khoái trá. Trước mặt mọi người, cả hai đều tỏ ra chỉ có quan hệ công việc, và thường xuyên nhận được tín hiệu ngầm nào đó của người kia truyền đạt qua ánh mắt. Tuy nhiên chuyện này dần dần khiến cô trở nên phiền muộn, chán nản. Nhìn thấy anh thường xuyên có mặt trên các tạp chí lá cải, xảy ra tin đồn thất thiệt với vô số các nữ minh tinh, cô chỉ đành bất lực chạy ra trước gương hét toáng lên: “Tên đàn ông đó đã có chủ rồi, các người đừng có tơ tưởng đến nữa.” Mỗi lần bị các phóng viên không rõ chân tướng sự việc hỏi về cuộc sống tình cảm của anh, Mỹ Mãn mới thấu hiểu được cảm giác muốn nói mà khó thốt thành lời là như thế nào.

“Chỉ cần em gật đầu, muốn anh ngay tối nay tuyên bố tin tức chúng ta chuẩn bị kết hôn, anh sẽ làm ngay”. Chỉ một cái ôm đơn giản, mọi tâm sự của cô gần như được truyền qua cơ thể, xuất hiện ngay trước mặt anh, Thiên Hạ hoàn toàn có thể cảm nhận được cô đang rất sợ hãi, đang chờ đợi anh nói một điều gì đó để cô tiếp tục giữ vững niềm tin của mình.

Thì ra cho dù có là thanh mai trúc mã thì vẫn có rất nhiều điểm không thể hiểu nổi nhau. Trước đây, anh chỉ cảm nhận được hình như sở thích của cô là đấu khẩu với anh, không mang bất cứ ý nghĩa sâu xa nào hết, dù chuyện lớn hay chuyện nhỏ đều châm chọc, cãi cọ đôi câu ba lời là xong mà thôi. Bây giờ anh mới chợt nhận ra, muốn một người phụ nữ mạnh mẽ, hiếu thắng chịu mềm mỏng là một điều hoàn toàn không tưởng. Cô có thói quen dùng những lời lẽ sắc bén che giấu đi nỗi lo lắng, sợ hãi trong lòng.

“Có thật không?”. Dù nhếch mày nghi hoặc, thế nhưng sau khi bày tỏ mối nghi ngờ theo quán tính, Mỹ Mãn vẫn lựa chọn tin tưởng anh như trước kia: “Cũng không cần phải khoa trương thanh thế như vậy, chỉ cần hai chúng ta vui vẻ là được, không cần thiết phải phô ra hết cho mọi người chiêm ngưỡng”.

Con đường theo đuổi vợ cũ thật sự là trường kì mà. Tuy rằng rất gian khổ, nhưng ngay sau khi Đinh Mỹ Mãn thẳng thừng đưa ra tuyên bố trên, Thiên Hạ có chút cảm giác là anh đã bắt đầu có hy vọng. Nếu mọi việc diễn ra thuận buồm xuôi gió giống như những gì anh đã tính toán trong lòng thì bây giờ chỉ còn đợi ngày về nhà “dâng tặng” cô một buổi hôn lễ hành tráng là có thể từ từ thực hiện mấy câu thành gia lập thất, động phòng hoa trúc, sớm sinh quý tử… theo đúng trình tự rồi.

Những giây phút nào trong cuộc sống mà người phụ nữ cảm thấy hạnh phúc nhất? Với câu hỏi này ta có thể nhận được vô số các câu trả lời, muôn màu muôn vẻ, đa dạng, phong phú, nhiều chủng loại. Đối với Đinh Mỹ Mãn mà nói, niềm hạnh phúc nhất chính là có thể tự tay chọn lựa cho người đàn ông mình yêu quần áo, trang phục khi ra khỏi nhà, nhìn anh từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài đều diện những thứ do đích thân mình lựa chọn, chẳng cần biết có đẹp trai, bảnh bao hay không, anh đều không oán trách, chê bai gì mà mặc vào và cùng cô ra ngoài đi dạo.

Rất giản đơn và cũng quá đỗi bình thường, nhưng nếu là trước kia thì điều này hoàn toàn là không tưởng. Giả Thiên Hạ không phải là người đàn ông cam chịu sự sắp xếp, an bài của người khác, từ những chuyện lớn như quyết định trong công việc đến những việc nhỏ như những chuyện vặt vãnh kiểu tất gì phối hợp với đôi giày nào… Thậm chí ngay cả việc Đinh Mỹ Mãn nên ăn mặc theo phong cách nào để dẫn chương trình, anh cũng không để cho cô có bất cứ cơ hội phát biểu ý kiến cá nhân nào hết.

Cho nên khi Đinh Mỹ Mãn ngồi trong nhà hàng của khách sạn, cô hoàn toàn phớt lờ, lãng quên đồ ăn thịnh soạn, hấp dẫn trước mặt, mà chỉ chú ý ngắm nhìn Giả Thiên Hạ đang ngồi trước mặt mình. Nghĩ tới việc ngay chiếc khuy nhỏ trên áo của anh cũng do cô tự tay cài vào, thật lòng Mỹ Mãn cảm thấy được yêu thương, sủng ái tới mức đáng ngạc nhiên.

“Nhìn cái gì thế? Không lẽ anh đẹp trai tới mức em không thể rời mắt được sao?”. Thấy ánh mắt nhìn chăm chú của cô, anh nở nụ cười mãn nguyện, cảm thấy hài lòng trước tình cảm dào dạt hiện lên trong đôi mắt cô. Anh vừa ngồi tận tình giúp cô gắp hành hoa ra khỏi thức ăn, lại vừa buông lời châm chọc.

Hoàn toác khác mọi khi, lần này câu nói châm chọc của anh không hề khiến cô tức giận, bực bội, Mỹ Mãn vẫn tiếp tục chìm đắm trong lí luận hạnh phúc khác thường của mình: “Anh không thấy bộ quần áo mà em đích thân lựa chọn cho anh xấu sao?”.

“Cũng tạm ổn, con mắt thẩm mỹ của em đã tiến bộ hơn rất nhiều”. Ha ha, tại sao cô lại dám hỏi câu này cơ chứ? Chiếc áo vest khoác ngoài màu tím nhạt, chỉ có mình cô mới có thể chọn ra chiếc áo rực mắt thế này!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s