Trích Bảo vật giang hồ (10)

Chương 2 (tiếp )

Ngự Kiếm sơn trang

Làn môi mềm mại của cô vừa đặt xuống thì đôi mắt của Lạc Cẩm Phong liền mở ngay ra, trợn tròn mắt nhìn vào Ngũ Thập Lang đang áp trên người mình. Cảm giác lạ lùng, mềm mại, ngọt ngào, đê mê từ miệng chàng bắt đầu lan ra khắp người. Cảm hứng dâng trào, không kiềm chế được, chàng liền đưa tay ra ôm chặt Ngũ Thập Lang vào lòng.

Cảm giác môi chạm môi chưa đủ khiến Lạc thiếu gia mãn nguyện, có cái gì đó lạ lẫm trong người bỗng thôi thúc anh muốn có được nhiều hơn thế.

Chàng dũng cảm đưa lưỡi nhẹ nhàng tách hai hàm răng của Ngũ Thập Lang ra rồi từ từ tiến sâu vào trong.

Đôi lưỡi quấn quýt khiến Ngũ Thập Lang hoàn toàn kinh ngạc, đờ người ra, còn quần chúng xung quanh thì im lặng không nói gì, mặt đỏ ửng nhìn hai con người đang biểu diễn chuyện phòng the ngay bên bờ sông.

Một lát sau, khi đã lấy lại được thần trí, Ngũ Thập Lang lập tức đẩy mạnh Lạc Cẩm Phong đang lưỡi quấn quýt lưỡi của mình sang một bên. Sắc mặt cô lúc thì trắng bệch lúc lại xanh tím, ngồi đờ người nhìn Lạc Cẩm Phong vẫn còn nằm trên mặt đất.

Đột nhiên cô đứng bật dậy, nhấc chân lên đạp mạnh một cước vào bụng của Lạc Cẩm Phong, sau đó quay người bỏ chạy. Mái tóc dài bay bay trong gió, y phục ướt đẫm dính chặt vào người, làm lộ rõ ra thân hình mảnh mai, thon gọn của cô, tạo cảm giác đáng thương, đáng quý vô ngần.

Lạc Cẩm Phong nằm trên mặt đất, mãi mà không động đậy được. Tuy Ngũ Thập Lang không biết võ công nhưng khi nãy, cô thực sự đã vận toàn lực mà đạp thẳng chân lên bụng khiến chàng đau quặn cả người.

Thế nhưng chút đau đớn này chẳng khiến chàng bận tâm, bây giờ, điều Lạc thiếu gia lo lắng nhất chính là Ngũ Thập Lang đã phẫn uất mà bỏ chạy.

Dáng vẻ vừa thẹn thùng vừa phẫn nộ, trong đôi mắt to tròn hiện rõ sự bất lực, không biết phải làm gì khiến cho trái tim chàng bỗng nhiên rung động.

Lạc Cẩm Phong run run đứng dậy, chỉnh đốn lại trang phục ướt đẫm nước của mình rồi phi thân về hướng mà Ngũ Thập Lang vụt chạy mất. Nhanh chóng bay qua mấy cây đại thụ, đến cái cây cuối cùng, chàng nhìn thấy Ngũ Thập Lang đang ngồi thu lu dưới gốc cây, đôi mắt thẫn thờ, vô hồn.

“Ngũ Thập Lang!”. Lạc Cẩm Phong ngây ngô đi đến đứng trước mặt cô, trên người hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo như trước kia nữa. Tiếp đó, chàng từ từ ngồi xuống. “Cô ngồi đây với y phục ướt thế này, coi chừng cảm lạnh đó!”

Giọng nói ấm áp, dịu dàng, ánh mắt Lạc thiếu gia long lanh như đong đầy những nước. Nếu để cho những người trong sơn trang biết được thiếu gia nhà họ cũng có lúc đối đãi dịu dàng với phụ nữ thì chắc chắn họ sẽ vô cùng kinh ngạc.

“Ta muốn được tắm!”. Ngũ Thập Lang cúi gằm mặt xuống, giọng nói từ từ truyền ra từ bên đầu gối. “Ta muốn được ở khách điếm sang trọng, rộng lớn, muốn được ngâm người trong nước tắm ấm áp, dễ chịu!”

Lạc Cẩm Phong nhất thời khựng người lại, không biết nên khóc hay nên cười nữa.

Trên đường đuổi theo đến đây, chàng đã tưởng tượng ra cảnh Ngũ Thập Lang sẽ ăn vạ thế nào, bắt đền ra sao, yêu cầu làm gì… Chắc hẳn cô sẽ bắt chàng phải chịu trách nhiệm, bắt chàng phải lấy mình làm vợ.

Bởi vì từ khi bắt đầu có ý thức, bên cạnh Lạc Cẩm Phong đều là những người con gái như vậy cả, họ toàn nghĩ trăm phương ngàn kế để trở nên thật xinh đẹp, quyến rũ rồi giở đủ loại chiêu trò với hi vọng rằng sẽ có một ngày chàng phải lòng họ. Cho nên, lúc tưởng tượng về phản ứng của Ngũ Thập Lang, chàng ngay lập tức quy cô vào cùng một giuộc với những người phụ nữ khác, mặc dù chàng đã biết rõ rằng Ngũ Thập Lang hoàn toàn không giống bất cứ một người phụ nữ nào bên cạnh mình trước kia. Thậm chí, cô còn chẳng hề ý thức rằng mình là phận nữ nhi.

Có điều, vào lúc nghĩ rằng mình sẽ phải chịu trách nhiệm với cô ấy, không ngờ trong lòng chàng lại dâng lên cảm giác ngọt ngào, vô cùng chờ mong, hi vọng. Những cảm xúc chân thật lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời Lạc Cẩm Phong.

Bản thân chàng không hề tỏ ra chán ghét việc phải chịu trách nhiệm với cô chút nào.

Một chút cũng không!

“Được thôi, bổn thiếu gia sẽ đưa cô đến một khách điếm sang trọng, rộng lớn, ngâm mình trong nước tắm ấm áp!”. Ra sức đè nén cảm giác thất vọng trong lòng, Lạc Cẩm Phong nhếch miệng nở nụ cười hiền hòa, dịu dàng, đưa tay ra phía trước mặt Ngũ Thập Lang đang ngồi dưới gốc cây.

Hừm! Ngươi cho rằng tỏ ra vẻ quân tử lịch lãm thì ta sẽ lại mắc lừa ngươi lần nữa sao? Chắc chắn là như vậy, hắn ta đang giả vờ giả vịt đưa tay ra, sau đó lại rụt ngay lại để cho mình ngã sõng soài lần nữa đấy mà! Ừm, nhất định là như vậy!

Ngũ Thập Lang đứng bật dậy, đưa tay đập mạnh vào bàn tay của Lạc Cẩm Phong rồi ngẩng đầu nói: “Đi trước dẫn dường đi, thiếu gia của ta!”

Nha đầu chiết tiệt, lòng tự tôn của Lạc Cẩm Phong bị tổn thương một cách cực kì nghiêm trọng trước cái phẩy tay vô tình của Ngũ Thập Lang. Có điều, ngay sau khi Ngũ Thập Lang mở miệng nói mấy chữ “thiếu gia của ta”, chàng lại không kiềm chế được mà nhoẻn cười mãn nguyện, nỗi hân hoan xuất phát từ tận đáy lòng.

Không tệ chút nào, “thiếu gia… của ta” đấy nhé!

Cách xưng hô này thật không tệ chút nào! Vừa đi vừa ngoái đầu lại, ánh mắt của Lạc thiếu gia lộ rõ vẻ hớn hở, vui mừng, đem theo chút tình cảm khó cắt nghĩa, nhìn Ngũ Thập Lang đang càu nhàu một cách đắm đuối.

Không hay rồi, tên đáng ghét này vốn dĩ đã luôn thần kinh, thần bí, không ngờ sau khi sặc nước gần chết lại càng thêm bất bình thường. Thử nhìn mà coi, ngay ánh mắt cũng bắt đầu trở nên dâm đãng! Ngũ Thập Lang thắt thật chặt tấm đai lưng của mình lại, khuôn mặt nghiêm nghị đi theo đằng sau Lạc Cẩm Phong. Đôi mắt đại bàng, tinh tường của cô bắt đầu tìm kiếm cái “khách điếm sang trọng, rộng lớn” mà Lạc thiếu gia vẫn nói.

Đích thực cũng có một khách điếm sang trọng, rộng lớn.

Đó chính là khách điếm lớn nhất, tốt nhất ở thành Kim Lăng này, có tên là Phụng Lai Nghi. Tiền sảnh có bốn cây cột to lớn, sừng sững, nước sơn đỏ rực rỡ, trên thân cột còn chạm hình một chú phượng hoàng lửa đang diễm lệ tung cánh, chút bột vàng được phun phía trên càng khiến cho hình ảnh thêm tráng lệ.

Trên tấm biển có khắc dòng chữ như rồng bay phượng múa: “Hữu Phụng Lai Nghi”.

Tiểu nhị trong khách điếm mặt mày niềm nở, nhanh chóng chạy lại gần, hân hoan tiếp đón: “Tới ngay đây… Xin hỏi khách quan có mấy người ạ?”

“Cho hai gian phòng thượng hạng!”

Mệnh lệnh đơn giản, dễ hiểu, không lôi thôi lằng nhằng. “Bộp”, chàng đập ngay lên bàn một thỏi bạc vuông vắn, sáng chói.

Tiểu nhị nhìn họ với ánh mắt ngần ngại, mỉm cười hỏi lại: “Khách quan, chỗ chúng tôi chỉ có một gian phòng thượng hạng thôi, có được không vậy?”

Những nhân sĩ giang hồ ở vùng Tô Bắc trên đường đi tới Tô Châu tham dự đại hội thưởng kiếm đều phải đi qua Kim Lăng, và chỉ cần là người có chút dang tiếng thì đều chọn khách điếm Phụng Lai Nghi để nghỉ lại. Vì thế mà hiện tại phòng ít, người nhiều, những căn phòng thượng hạng cũng trở nên khan hiếm.

Lạc Cẩm Phong và Ngũ Thập Lang bất giác quay đầu sang nhìn nhau, ngay khi bốn mắt vừa chạm là họ liền lảng tránh, khuôn mặt dần dần đỏ ửng lên.

Sau chiếc hôn đắm đuối bên bờ sông kia, cả hai đều không tránh khỏi thẹn thùng, khuôn mặt cứ vậy mà đỏ ửng một lúc lâu.

Ngoại trừ chỗ này, tất cả những khách điếm còn lại chất lượng đều thấp hơn rất nhiều, hơn nữa, khoảng cách cũng khá xa, trong khi trời đã bắt đầu nhập nhoạng tối.

Lạc Cẩm Phong suy đi nghĩ lại rồi quả quyết đáp: “Được, vậy thì một căn phòng thượng hạng!”. Đôi mắt chàng không dám nhìn sang Ngũ Thập Lang, sợ rằng cô sẽ gào thét lớn tiếng.

May mắn là Ngũ Thập Lang đã kiềm chế được ý muốn gào thét của mình.

Lặng lẽ đi theo sau tiểu nhị, Ngũ Thập Lang chân vừa đặt vào trong đã nhanh chóng đóng cửa phòng lại, để Lạc Cẩm Phong không chút phòng bị nào đứng bên ngoài.

“Ngũ Thập Lang, cô làm cái gì thế hả?”. Giọng nói của Lạc thiếu gia bộc lộ rõ nỗi tức giận đùng đùng. Từ trước đến nay, người khác đều dính lấy chàng không chịu buông, không ngờ hôm nay, Lạc thiếu gia lại có ngày bị nhốt ngoài cửa.

“Ta muốn thay quần áo, sao ngươi có thể vào được chứ?”. Ngũ Thập Lang ghì lưng vào cửa, kiên quyết không chịu mở cửa ra. Tên họ Lạc kia vô cùng nhỏ nhen, để hắn ở cùng một phòng với cô, không biết hắn ta sẽ trêu ghẹo, chọc phá cô đến mức độ nào.

Phía bên ngoài cửa bỗng nhiên tĩnh lặng một cách kì lạ.

Ngũ Thập Lang hoàn toàn không tin Lạc Cẩm Phong là người dễ khuất phục và chịu nghe lời như thế nên sau khoảng thời gian một tuần hương, cô liền quay người lại, lén nhìn qua khe cửa, thấy phía ngoài qủa thực trống rỗng, không có ai hết.

Đang cảm thấy vô cùng kì lạ, bỗng cô nghe thấy tiếng “cộc cộc” vang lên từ phía cửa sổ. Rồi một cánh tay thò vào, bàn tay cầm một chiếc tay nải, lắc qua lắc lại.

“Ngũ Thập Lang, hãy thay bộ quần áo ướt ra!”. Lạc Cẩm Phong không hề ló mặt vào mà đứng khá xa bên ngoài cửa sổ, cất tiếng nói vọng vào.

Vì kế hoạch mang đồ theo vỡ lở nên suốt dọc đường đi Ngũ Thập Lang không có hành trang gì cả, đương nhiên sẽ chẳng có quần áo để thay.

Thì ra trong thời gian một tuần hương khi nãy, Lạc thiếu gia đã đích thân ra ngoài mua trang phục cho cô.

Hắn ta thực sự tốt vậy sao?

Ngũ Thập Lang tiến lại gần cửa sổ, đưa tay giật lấy tay nải rồi mở ra, không ngờ trong đó là một bộ trang phục nữ nhi màu tím nhạt may bằng lụa thượng hạng, vừa mềm vừa trơn, trên tà áo còn thêu chìm hình bông hoa lan.

“Ta không mặc đồ này!”

Từ bé đến lớn, chỉ những lúc tết đến xuân về hay phải gặp thân thích họ hàng thì Ngũ Thập Lang mới chiếu cố mà mặc trang phục nữ nhi. Hơn nữa, bộ trang phục này còn có cả dải lụa lướt tha lướt thướt phía sau, thật không thích hợp để hành tẩu giang hồ chút nào.

“Không còn trang phục khác đâu, hay là…”. Bên ngoài cửa sổ, Lạc Cẩm Phong đang cười hết sức gian tà. “… bổn thiếu gia sẽ đại phát từ bi, ở cùng phòng với cô, để cô nằm gọn trong chăn chờ quần áo khô nhé?”

Vừa nói, chàng vừa cười tươi rói, tay đẩy cánh cửa sổ ra, xem tình hình như chuẩn bị phi thân vào trong vậy.

Ngũ Thập Lang chết lặng, chẳng nói lời nào, lẳng lặng nhấc cốc trà trên bàn lên rồi ném mạnh về phía người đứng ngoài cửa sổ.

Cả cốc lẫn trà bay vèo vèo chẳng khác nào một ám khí hiểm độc phi thẳng về phía Lạc đại thiếu gia.

Chàng chẳng buồn nhấc chân tránh né, chỉ khẽ nghiêng đầu, chiếc cốc bay “xoẹt” qua mặt. Tay phải Lạc đại thiếu gia cầm lấy tấm rèm bên cửa sổ, chàng dịu dàng nói: “Ngoan nào, thay trang phục đi! Lát nữa, ta sẽ đưa cô đi thăm cảnh đẹp Kim Lăng thành về đêm.”

Hai chữ “ngoan nào” thốt ra từ miệng Lạc Cẩm Phong vô cùng tình cảm, khiến cho Ngũ Thập Lang lập tức nổi hết cả da gà.

“Vụt!”, cô tức khí ném luôn cả cái ấm trà về phía cửa sổ.

Lần này, Lạc đại thiếu gia đành phải xoay người tránh né rồi lại cười toe toét quay về vị trí cũ. Sau đó, chàng hài lòng mãn nguyện đứng nhìn cửa sổ đã được đóng chặt lại, lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc quạt rồi phe qua phẩy lại, cố tỏ vẻ phong lưu, hào hoa.

Sau một tuần hương nữa, cửa phòng mới từ từ mở ra.

Ngũ Thập Lang ngẩng đầu ưỡn ngực, tay cầm vạt váy nhấc lên đến tận đầu gối, nhí nhảnh nhảy ra khỏi thềm cửa rồi hét lớn: “Lạc thiếu gia, bộ trang phục này quá nhiều phụ kiện thừa thãi.”

Lạc Cẩm Phong quay đầu qua nhìn, sắc mặt nhanh chóng sa sầm lại.

Advertisements

12 thoughts on “Trích Bảo vật giang hồ (10)

  1. Nếu thế thì chắc em chỉ được xếp vào hàng phụ tá thôi ^^
    Em đã gửi bài cho SV rồi. Em edit tính đến giờ cũng mới chỉ gần được một năm thôi. Đến giờ thì cũng có thể nói bản edit của mình là dễ đọc và khá mượt. Nhưng ai thì cũng có lỗi cả, và lần nào em đọc lại bản edit của mình em cũng thấy có chỗ không ổn. T_T
    A! Nhưng mà em chỉ chuyên edit truyện cổ trang thôi ạ, em không thích thể loại hiện đại lắm.
    SV có giới hạn số người tuyển chọn không ạ? Và cuộc thi này kỳ hạn kéo dài trong bao lâu?

  2. Có phải chương trình “Làm biên tập viên cùng SV” không ạ? Thật ra thì em không hề biết tiếng Trung mà chỉ edit dựa trên bản convert thôi ạ. Em thấy mình chả biết tí gì mà lại đi biên tập cho một dịch giả thì thấy … khó nói lắm. Em chỉ dám góp ý với bản dịch thôi chứ cũng không thể nói là biên tập được. Nhưng em cũng sẽ thử sức một lần xem sao.

    • Nói thế nào nhỉ? Người dịch cho dù có giỏi ngôn ngữ nhưng chuyên ngành của họ là tiếng, không thể giỏi bằng người học văn và học ngôn ngữ ra được. Nên những người làm biên tập là những người chuốt lại câu, trau chuốt nó để nó hay hơn, mượt mà mà mà không làm biến dạng, sai nghĩa của câu. Nếu như biên tập mà phải biết tiếng và phải giỏi hơn người dịch thì họ gọi là hiệu đính gia rồi em. Nhưng dù có hiệu đính xong vẫn mất một khâu biên tập. Những người biên tập là những người có vốn từ, khả năng linh hoạt trong vận dụng ngôn ngữ, họ học trong trường và còn phải thực tế nhiều mới giỏi được. Nếu em edit tốt và làm nhiều thì thử sức xem sao.

  3. Rất vui nếu được góp sức cùng SV! Về vấn đề xưng hô thì chỉ là em đọc và thấy hơi sượng thôi, em cũng biết việc thay đổi xưng hô tùy theo mạch truyện và từng trường hợp, nhưng ở bản dịch này thì em cảm thấy nó không được tự nhiên lắm.

    • Hi…. Cảm ơn nàng đã nhiệt tình góp ý, Cơ mà còn rất nhiều cuốn cổ trang ở phía sau. Nàng tham gia chương trình edit truyện của SV đi.

  4. Gửi SV, em xin có một vài ý kiến nho nhỏ về bản dịch truyện “Bảo vật giang hồ”. Nhìn chung thì bản dịch này khá sát và trôi chảy, chỉ có điều xưng hô của các nhân vật chưa được nhất quán: lúc thì cô – anh, lúc lại nàng – chàng. Em thấy nếu đã là truyện cổ đại thì mình để nàng – chàng hẳn cũng được, nhưng lời thoại của nhân vật thì có thể để ta – ngươi tùy theo quan hệ và tình cảm. Đây là ý kiến cá nhân của em thôi, mong SV xem xét. Em rất hy vọng sẽ được cầm trên tay một cuốn truyện cổ đại với bản dịch tốt.
    Thân gửi SV!

    • Vì chuyện này là chuyện hài hước, các nhân vật vô cùng biến thái và bất ngờ trong tất cả các tình huống xảy ra nên không thể ta – ngươi hay nàng – chàng thống nhất được em ạ. Tùy từng bản cổ trang sắp ra mà sẽ có cách xưng hô phù hợp nhất. Hi… đa tạ sự góp ý của Nguyetj Lâm Quân. Chắc chắn sẽ phải nhờ Nguyệt Lâm Quyên giúp đỡ sau này. Mong nàng đồng ý.

    • Chúng ta mới đi một quãng đường rất ngắn để biết được bao điều thú vị trước mắt mà các tình yêu. Cùng chờ đón những trích đoạn tiếp theo nhé!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s