Copy mối tình đầu: C1 _P8

Chương 1

Người đàn ông lõa thể trong đống rác

“Trước đây luôn mặc như vậy”? Trong phòng chỉ mặc mỗi chiếc quần sịp, phải chăng để cởi ra cho dễ khi làm “chuyện ấy” với phụ nữ? Lại còn “mọi người đều mặc như tôi” nữa chứ! Tên đàn ông đáng chết này, lúc nãy, cô còn tưởng hắn đã thay tâm đổi tính, trở nên thuần khiết vô ngần, ai dè…, đúng là “miệng chó không mọc được ngà voi”! Tại sao anh ta đến chết cũng không gột bỏ được cái tính xấu đó? Sang Mỹ rồi, có vẻ như hắn càng ngày càng lợi hại, càng ngày càng dâm đãng!

“Đường Trạch Tề, thích “khoe của” là việc của anh, nhưng đây là nhà tôi chứ không phải nhà anh. Tôi không nằm trong đàn “oanh oanh yến yến” kia của anh, chỉ thích suốt ngày nhìn anh “khoe của” một cách sỗ sàng như thế! Bây giờ, tôi trịnh trọng tuyên bố, nếu anh vẫn có ý đồ ăn mặc như vậy để giở trò lưu manh trong nhà tôi thì tôi sẽ dùng chổi “quét” anh ra ngoài đấy!”. Hoàn toàn quên mất sự nguy hiểm của người đàn ông trước mặt, Hàn Tú nói càng lúc càng lớn.

Tiểu Thất tiếp tục nhếch mày cao hơn, mím chặt đôi môi mỏng, chờ Hàn Tú “sư tử rống” xong, anh mới nói: “Môi trường giao tiếp lý tưởng có tạp âm nằm trong khoảng từ 45 ~ 60 đề xi ben, vừa rồi, giọng nói của cô lên tới chín mươi đề xi ben, đã quá giới hạn cho phép rất nhiều”. Nói xong, anh lấy lại chiếc áo phông và quần đùi bãi biển rồi bước vào phòng tắm.

Sao anh dám mắng cô như thế chứ?

Hàn Tú đang định xả cơn thịnh nộ lần nữa, ai ngờ chỉ có tiếng cửa phòng tắm sập nhẹ đáp lại cô.

So với tạp âm lên tới chín mươi đề xi ben của cô, rõ ràng tiếng sập cửa đó đã tạo nên một sự đối lập gay gắt.

Hàn Tú đứng trong phòng khách, tức điên lên, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống ai đó mà thôi.

Tại sao bây giờ, mỗi lần nói chuyện với cô, tên đàn ông đáng ghét kia đều ra vẻ thản nhiên như thể đã thoát khỏi cõi đời bụi bặm phàm tục này vậy chứ?

“Đường Trạch Tề, anh thay xong quần áo thì yên phận ngồi ở phòng khách này cho tôi! Nếu anh còn dám giở trò biến thái thì đừng trách tôi…”. Đang xả một tràng thì chợt nhớ ra sự khủng bố của Đường Trạch Tề, nỗi tức giận trong lòng Hàn Tú bỗng dưng tan biến hết, cô không dám nói gì nữa.

“Đừng trách cô làm sao cơ?”. Đột nhiên cửa phòng tắm mở ra, Tiểu Thất đã thay xong quần áo, bước ra ngoài. Anh thấy người nóng bừng bừng, đầu óc mơ màng, chân tay bủn rủn. Việc mặc quần áo đã gần như cướp mất toàn bộ sức lực còn lại trong anh.

Hàn Tú mở to mắt nhìn bộ dạng run rẩy, yếu ớt của anh, nhất thời chưa biết trả lời ra sao.

Lúc cô đang định mở miệng nói thì bất ngờ thấy trước mắt tối sầm lại, cả người anh ngã về phía cô lần nữa. Có điều lần này tư thế của cô đã thay đổi, đúng theo tiêu chuẩn yêu đương “nam trên nữ dưới”!

Hàn Tú cảm thấy toàn bộ không khí trong ngực mình đều bị ép hết ra ngoài, đau đến nhăn nhó mặt mũi, cô vừa xấu hổ vừa tức tối nói: “Này, anh cố ý phải không?”

Một lúc lâu sau, tên Đường Trạch Tề kia vẫn chẳng đáp trả. Làn da nóng như lửa đang áp chặt vào người khiến Hàn Tú cảm thấy có gì đó không ổn. Má anh đang đặt trên mặt cô. Khó khăn lắm cô mới rút được cánh tay bị đè ra, sờ lên trán anh. Thì ra anh đã bị sốt cao tới mức ngất đi.

Cô thầm than, thật đen đủi quá! Trên đời này làm gì có ai xui xẻo như cô chứ? Bị một người đàn ông đè lên người đến hai lần trong cùng một ngày. Hơn nữa, anh còn rất nặng.

Hàn Tú nghiến chặt răng, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra khỏi người mình rồi cố kéo anh ra ngoài phòng khách. Chẳng còn hơi đâu mà đỡ anh lên ghế sô pha nữa, Hàn Tú đành phải trải một chiếc chăn mỏng lên sàn, để anh ngủ trên đó.

Cô sờ trán anh lần nữa, thật sự là rất nóng! Hàn Tú mím chặt môi, lo lắng. Liệu anh có chết không? Anh vốn đã bị thương rất nặng rồi, nếu chẳng may anh chết thật thì mọi việc cô làm trước đó đều là công cốc sao?

Cô bèn chạy đi lấy một chiếc khăn mặt, vò qua nước rồi vắt khô, đắp lên trán anh, sau đó gọi điện cho phòng khám ở lầu dưới. Một lúc sau, bác sĩ Lưu mới lên. Hàn Tú kể qua tình hình của anh cho bác sĩ nghe, cô không biết vì sao anh bị thương, chỉ nhớ lúc trước, toàn thân anh găm vô số mảnh vụn thuỷ tinh nên nói bừa: “Anh ấy không cẩn thận nên ngã từ trên cao xuống, không may bị rơi trúng tấm kính người ta đem vứt đi.”

Bác sĩ Lưu định xem lại vết thương nhưng thấy Tiểu Thất đã băng bó cẩn thận, không còn gì để chê trách, bèn quay ra nhìn Hàn Tú với ánh mắt khó hiểu. Cô đành giải thích thêm: “Trước đây, anh ấy đã từng học qua lớp y tá.”

Sau một hồi kiểm tra kĩ càng, bác sĩ Lưu nói: “Này, Tiểu Hàn, lúc nãy, cô mua thuốc của tôi, có phải là để cho bạn trai mình dùng không?”

“Hả?”. Bạn trai? Hàn Tú chẳng biết thanh minh thế nào, nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Đúng vậy, đó là do anh ấy bảo tôi mua.”

“Cô mang thuốc ra đây cho tôi xem lại lần nữa!”

Hàn Tú đem bọc thuốc ra. Bác sĩ Lưu xem từng thứ một, sau đó nhẹ nhàng nói: “Tiểu Hàn, cô không cần phải lo lắng quá đâu, số thuốc bạn trai cô dùng không hề sai. Đêm nay, cô chú ý cậu ấy một chút, xem xem sau hai giờ nữa có hạ sốt không. Nếu cậu ấy hạ sốt thì không còn gì đáng lo ngại nữa. Còn nếu nhiệt độ không giảm thì cô phải nhanh chóng đưa cậu ấy đến bệnh viện. Chút nữa, cô đi theo tôi xuống lấy thêm một số thuốc hạ sốt nữa về!”

“Dạ vâng.”

(5)

Lúc dán miếng hạ sốt cho Tiểu Thất, chạm tay vào vầng trán nóng như lửa của anh, Hàn Tú không khỏi hoảng hốt. Cô không thể ngờ rằng sau bốn năm xa cách, họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.

Cô đã phải mất rất nhiều thời gian để chữa lành trái tim bị thương, nỗ lực quên đi tình yêu đã dành cho anh, thế mà giờ đây, một lần nữa, anh lại làm đảo lộn cuộc sống của cô.

Rốt cuộc anh đã gặp phải chuyện gì?

Cô chạy đi lấy chiếc máy tính xách tay rồi mang ra ngoài phòng khách, ngồi lên ghế sô pha và vào mạng. Cô nhấn vào nick của tất cả những người bạn chung của hai người, lặp đi lặp lại câu hỏi: “Các cậu có biết Đường Trạch Tề đã về nước không?”

Bạn nữ A: “Đường Trạch Tề đã về nước rồi sao? Mình không hề biết, anh ấy không đến gặp mình, thực sự mình rất nhớ anh ấy. Tú, cậu không thấy khó chịu khi mình nói thế chứ?”

Bạn nữ B: “Hả? Cậu với Đường Trạch Tề đã chia tay nhiều năm thế rồi, mình cứ tưởng cậu sẽ chẳng thèm hỏi han gì đến anh ấy nữa cơ! Thì ra cậu vẫn còn thích anh ấy à? Chỉ tiếc là sau khi anh ấy ra nước ngoài, mình chẳng mấy khi liên lạc với anh ấy, anh ấy đúng là một người đàn ông tồi tệ, không tim không phổi.”

Hàn Tú: “Ai nói mình còn thích anh ta chứ? Mình thà thích một tên đầu heo còn hơn yêu hắn.”

Hắc Bì: “Hả? Lâu lắm rồi mình mới nghe thấy cậu nhắc tới Tiểu Tề đấy! Thỉnh thoảng mình gặp cậu ấy trên mạng, Tiểu Tề vẫn như trước kia, miệng ngọt như đường. Có điều gần đây, bọn mình không liên lạc với nhau nữa.”

Hàn Tú: “Miệng ngọt như đường ư? Không phải bây giờ, anh ta đã ngốc nghếch từ đầu đến cuối, thuần khiết hơn trước kia rất nhiều sao?”

Hắc Bì: “Ha ha, Đường Trạch Tề mà trở nên thuần khiết thì chi bằng cậu nói mặt trời mọc ở phía Tây còn có lí hơn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuy Tiểu Tề có hơi lăng nhăng nhưng kì thực, người cậu ta yêu nhất là cậu đấy!”

Yêu cô nhất sao? Đây là chuyện hài hước nhất mà cô đã từng được nghe.

Hàn Tú: “Đừng nói những chuyện không tưởng nữa! Gần đây, mình có gặp hắn ta, hắn bị người ta đánh cho thành ra ngớ ngẩn rồi, chắc là hắn đã đắc tội với nhân vật máu mặt nào đó.”

Phát Tài: “Không phải chứ? Nửa năm trước, cậu ấy có về nước một lần, sau đó lại bay sang Mỹ rồi, mình đích thân ra sân bay tiễn mà. Lần này, mình không hề nghe cậu ấy thông báo là đã về nước.”

Hắc Bì: “Tiểu Tề mà về thì toàn đi chơi bời với bọn này, cùng lắm là tán gái, uống rượu vui vẻ, sao có thể đắc tội với nhân vật máu mặt nào chứ? Nửa tháng trước, mình thấy cậu ấy nói trên mạng rằng phải bay qua Tây Ban Nha gặp bạn gái mới. Bây giờ, cậu ấy ở đâu thì làm sao mình biết được? Cậu gặp Tiểu Tề ở đâu thế?”

Khoé miệng Hàn Tú hơi giật giật. Đường Trạch Tề ở Tây Ban Nha ư? Tây Ban Nha chứ đâu phải là Tây An, từ Châu Âu sang Châu Á nhanh đến thế sao hả trời? Hay hắn ta đã xuyên không về?

Hàn Tú: “Có thể mình đã nhận nhầm người. Các cậu có cách nào khác liên hệ với cô giáo Đỗ không? Số điện thoại cô cho trước đây mình gọi không được.”

Phát Tài: “Số điện thoại mới của cô giáo Đỗ hả? Mình không có đâu! Mọi thứ đều vi tính hoá cả rồi, thời này, còn ai dùng điện thoại nữa?”

Hàn Tú: “Vi tính hoá thì người ta vẫn phải gọi điện chứ! Mà mạng cũng đâu phải là vạn năng, nếu không thì điện thoại có cần thiết phải tồn tại nữa không hả?”

Hàn Tú nói thêm vài câu nữa rồi offline luôn.

Để nghe ngóng chuyện của Đường Trạch Tề, Hàn Tú đã liên lạc với gần hết bạn bè. Ai cũng hiếu kì khi cô đột nhiên quan tâm đến anh nên gặng hỏi cô một hồi lâu. Hàn Tú thực sự không hiểu tại sao đã bốn năm rồi mà mọi người vẫn còn hào hứng với chuyện này như vậy.

Hỏi thăm một vòng, những gì mà cô nhận được chỉ là sự thất vọng. Từ những người phụ nữ từng có quan hệ yêu đương với Đường Trạch Tề cho đến các bạn nối khố của anh, không một ai nghe được bất cứ thông tin gì về việc anh về nước, cũng chẳng biết chút gì về chuyện anh gặp nạn cả.

Từ trước đến nay, Hàn Tú vẫn trao đổi với cô giáo Đỗ đang ở bên Mỹ qua mạng, bây giờ, muốn tìm cô giáo gấp thì mới phát hiện ra số điện thoại mà năm đó cô giáo để lại không thể liên lạc được. Hàn Tú viết email cho cô giáo, trong đó, cô không hề nhắc tới việc Đường Trạch Tề bị thương mà chỉ hỏi thăm tình hình của cô, sau đó mới hỏi xem dạo này, Đường Trạch Tề có khoẻ không, có chịu ấm ức gì không, có bị chấn động gì về tinh thần không…

Gửi xong email, Hàn Tú ngồi bệt trên sàn nhà, ngây người nhìn anh nằm ngủ, trong đầu không ngừng nhớ lại những chuyện đã xảy ra giữa hai người trước đây. Mãi cho tới khi có tiếng mèo kêu ngoài cửa, cô mới lấy lại thần trí, đưa tay sờ lên trán anh. Anh đã hạ sốt. Hàn Tú thở phào nhẹ nhõm, điều đó có nghĩa là anh sẽ không bị sao nữa.

Ngày mai, cô phải gạ Sam Sam tới “thẩm vấn” anh cùng cô mới được. Phải một mình đối mặt với anh, cô luôn có cảm giác như sắp sửa suy sụp tinh thần đến nơi.

Hàn Tú dựa người lên sô pha, đúng là một ngày mệt mỏi, nặng nề. Cô liếc qua chiếc di động ở trên bàn trà, đã hai giờ sáng rồi. Vẫn chưa thể yên tâm về Đường Trạch Tề, lo anh sẽ xảy ra chuyện gì bất trắc nên cô quyết định ở lại phòng khách để trông chừng anh. Cô úp mặt vào lưng ghế sô pha, không lâu sau thì ngủ thiếp đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s