Gần như vậy xa đến thế C4_P1

Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, hình như rất nhiều người đều có chung suy nghĩ này nhưng Tiêu Dĩnh lúc đó lại không đồng tình, thậm chí trước đây, cô thực sự háo hức mong chờ giây phút cùng người mình yêu đi vào lễ đường. Trước sau cô luôn nghĩ người đó là Trần Diệu, nhưng cuối cùng thì anh vẫn rời xa cô.

Chia tay anh vào tiết đầu thu, bầu không khí vẫn còn sót lại chút oi bức của một mùa hè dài đằng đẵng, chỉ khẽ vận động mà đã vã hết mồ hôi, nhưng giây phút đó, cô lại cảm thấy rất lạnh, lạnh đến mức phải ôm chặt hai cánh tay mới có thể kiểm soát được cơ thể đang không ngừng run rẩy. Tiêu Dĩnh ngồi ở băng ghế dài trong công viên, khóc đến kiệt sức. Những người xung quanh đều giật mình, dừng lại vì tiếng khóc thê thảm rồi tò mò nhìn cô nhưng không ai dám tiến đến hỏi. Rốt cuộc, dù có bi thảm đến nhường nào thì tất cả đều thành vô nghĩa. Người thanh niên vóc dáng mảnh khảnh trong chiếc áo trắng dừng chân một chút nhưng không quay đầu lại, rồi quả quyết đi thẳng, biến mất ngay ngã rẽ ở lối vào công viên. Trong làn nước mắt đang không ngừng tuôn rơi, cô nhìn thấy từng chiếc, từng chiếc ô tô xuôi ngược tấp nập, huyên náo. Bên cạnh cô vẫn còn những cặp mắt và lời bàn tán xôn xao, nhưng tất thảy đều trở thành hư vô, không âm thanh, không màu sắc. Mất đi Trần Diệu, làm sao có thể gọi đó là thế giới nữa?

Phải mất một thời gian dài, Tiêu Dĩnh mới trở lại bình thường, nhưng không thể hồi phục hoàn toàn. Vết thương bên ngoài có thể liền miệng nhưng nỗi đau trong lòng vĩnh viễn không bao giờ có thể xóa nhòa đi được. Cô e ngại cả ánh mặt trời, sợ ánh sáng ấy sẽ làm lộ nguyên hình nỗi đau cô đang cố che giấu, đẩy cô trở về thời kì đen tối nhất.

Cô bắt đầu cuộc sống ăn uống vui chơi như trước, rảnh rỗi là lại hẹn bạn bè dạo phố, có khi còn đi hát karaoke thâu đêm, sau đó mua đồ ăn sáng bên vỉa hè. Cái lạnh của buổi sớm mai thấu đến tận xương tủy khiến sắc mặt của cả đám tái xám, chỉ có cô vẫn vui vẻ cười nói, nhẫn nại xếp hàng trên vỉa hè, lát sau cầm trong tay cái bánh bao nhân thịt nóng hôi hổi và ăn một cách ngon lành.

Có lần, khi cô đang đi kiếm cái gì đó để ăn sau một đêm vui chơi thì một người trong đám bạn vẫy lại: “Tiêu Dĩnh, lại đây, mình mời cậu!”.

Tiêu Dĩnh vừa chạm vào thứ mới vớt ra từ chảo dầu liền rụt tay lại. Hoảng hốt, cô nhìn trân trân vào cái túi giấy thấm dầu đựng chiếc bánh gạo vàng óng rơi “bịch” xuống đất, tiếng động cực nhỏ nhưng trầm buồn. Anh bạn dường như cũng giật mình, nhìn cô hồi lâu rồi cẩn thận hỏi dò: “Tiêu Dĩnh, cậu sao thế?”.

Một lúc sau, cô mới ngẩng đầu lên, cười nhẹ: “Mình không nghĩ nó lại nóng như vậy, bất ngờ quá nên cầm không chắc tay”. Tiêu Dĩnh không biết rằng khuôn mặt cô lúc này quái dị tới mức khiến người khác không khỏi nghi ngờ.

Làm sao có thể quên được cơ chứ? Đó là món ăn vặt mà cô thích nhất, trước đây đã bao lần, Trần Diệu đem đến ký túc xá cho cô. Thường là vào mùa đông, khi đầu tóc còn rối bù, cô lao xuống dưới, lúc nào cũng thấy anh đã đứng đợi cô trong tiết trời rét cắt da cắt thịt, trên mái tóc vẫn còn đọng lại những giọt sương li ti. Anh nhìn cô, ánh mắt long lanh, dịu dàng. Những lúc ấy, anh thường xoa xoa má Tiêu Dĩnh, nhíu mày: “Hay ăn đồ chiên nóng mà sao da vẫn đẹp thế này nhỉ?”. Thực ra, anh chỉ muốn chạm vào mặt cô, bởi lẽ dáng vẻ cô vừa ngủ dậy thật sự rất đáng yêu, ngây thơ, ấm áp đến tan chảy cả băng giá.

Tiêu Dĩnh của ngày ấy hạnh phúc ngập tràn, khiến cho nhiều người phải ngưỡng mộ, thậm chí đố kỵ. Cuộc sống của cô tựa như mật ngọt, ngọt ngào hơn cả lớp đường phủ trên chiếc bánh gạo. Chính vì vậy, khi Trần Diệu ra đi, tất cả những điều tuyệt vời và hạnh phúc cũng theo anh mà rời xa cô mãi mãi.

Giờ đây, nhìn chằm chằm vào cái bánh nho nhỏ đó, thứ đồ ngọt đã bị bụi đất vấy vào, Tiêu Dĩnh mới giật mình nhận ra từ trước đến nay, cô luôn trốn tránh những thứ liên quan đến anh, đến cả sở thích bình thường cũng vô tình rũ bỏ. Cô thậm chí đã sắp quên đi mùi vị của nó. Nhưng cũng như mọi lần, nỗi đau bị đào sâu chôn chặt trong lòng, còn ngoài mặt cô vẫn tươi cười. Thế nên, không ai có thể biết được Trần Diệu đã ảnh hưởng đến cuộc sống của cô như thế nào.

 

Cũng chính vào thời gian này, cô tình cờ gặp được Diệp Hạo Ninh.

Thật sự chỉ là tình cờ thôi, bởi vì hôm ấy, Tiêu Dĩnh chủ tâm đi gặp một người khác.

Lúc đó, Tiêu Dĩnh mới tìm được việc làm tại thành phố C, cùng công ty có một chị rất nhiệt tình, nghe nói cô hiện giờ vẫn chưa có người yêu bèn hứng chí nảy sinh ý định làm ông tơ bà nguyệt. Trước mặt cô, chị ấy không ngừng ca ngợi “đối tượng”, khẳng định cả hai thật sự xứng đôi, không gặp nhau một lần sẽ phải hối tiếc cả đời… Thái độ sốt sắng và “bất khuất” như vậy khiến Tiêu Dĩnh đau đầu khôn xiết. Vừa đi làm không lâu, chưa biết làm thế nào cho phải phép, sau vài lần từ chối khéo thì cũng hết lý do, cô đành đồng ý gặp mặt. Tiêu Dĩnh nghĩ bụng, gặp mặt rồi mới nói không ưng ý, cả hai tự khắc sẽ chẳng có gì ràng buộc, một lần là xong.

Ngày hẹn, Tiêu Dĩnh ngồi ở chỗ khách hàng hết cả buổi chiều, đến khi ra khỏi đó thì lại đúng giờ cao điểm. Bà chị đó gọi đến, nói từ tốn: “Tiểu Dĩnh à, chị vẫn còn một số việc chưa giải quyết xong, có thể đến muộn một chút…”, lại còn giả vờ như không nghe thấy tiếng Tiêu Dĩnh thở dài, chị nói tiếp: “Dù sao thì em cũng biết địa điểm rồi, cứ đến đó trước đi, đối tượng đã đợi ở đó rồi, phòng cũng đặt rồi. Chị sẽ làm thật nhanh việc ở đây, nếu đói thì bọn em cứ ăn trước, chị sẽ đến sau…”. Đường truyền hình như không được tốt, cô nghe tiếng rè rè, chị ấy còn nói gì đó nữa nhưng Tiêu Dĩnh chẳng còn tâm trí nào để nghe. Vốn dĩ trong lòng cô đã chẳng phấn chấn, háo hức gì, nay được dịp thì liền tụt dốc không phanh.

Xem mặt đã đủ ngượng rồi, giờ ngay cả người giới thiệu cũng lặn mất, lẽ nào lại để cô và một người xa lạ bốn mắt nhìn nhau? Cô muốn bỏ cuộc giữa chừng nhưng anh tài xế taxi lại nhiệt tình quá mức, chỉ vì lúc lên xe, cô đã thúc giục anh ta chạy nhanh hơn nên nhân lúc cô gọi điện thoại, chẳng hiểu bằng cách nào mà đã lách được vào một con đường nhỏ, nhiều khúc quanh co nhưng xe lại cực kì ít, thế nên chẳng mấy chốc đã đến nơi, không cho cô lấy một cơ hội để mà do dự, ân hận.

Cô nhân viên lễ tân trẻ tuổi xinh đẹp nhanh nhẹn chào cô: “Chị đã đặt phòng trước chưa ạ?”.

“Tôi đặt rồi”. Cô vẫn chưa hoàn hồn, cố gắng nhớ lại rốt cuộc là phòng số bảy hay số một. Cuối cùng cô nói: “Phòng một!”.

“Hướng này, mời chị!”. Cô lễ tân chỉ sang hành lang bên phải.

Sau này Tiêu Dĩnh mới biết ở nhà hàng này có tổng cộng mười hai phòng VIP, được phân bố ở hai bên trái phải, nhưng do trí nhớ cô quá kém nên đã đi ngược lại với hướng phải đến. Đó cũng là lần đầu cô biết trên đời còn có người phong lưu đến vậy, một mình dùng cơm cũng phải bao cả phòng hạng tốt nhất, thật là biết hưởng thụ!

Khi cô đẩy cửa vào, người đàn ông đang ngồi nói chuyện điện thoại tỏ vẻ kinh ngạc, sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt tuấn tú. Anh bỏ điện thoại xuống, đôi mắt đen dài nhìn chằm chằm vào người vừa xuất hiện, im lặng chờ đợi lời giải thích.

Tiêu Dĩnh chỉ nghĩ anh là đối tượng xem mặt, cảm thấy ngượng ngùng, nhưng dù gì cũng đã đụng mặt rồi, chẳng thể bỏ của chạy lấy người được nữa. Thế là cô khẽ nhếch mép, nặn ra một nụ cười thân thiện tự nhiên nhất có thể, kì thực vẻ mặt vẫn rất gượng gạo: “Lý tiên sinh, xin chào, tôi là Tiêu Dĩnh”.

Cô chỉ biết đối tượng họ Lý, còn danh tính đầy đủ dù đã được nhắc nhưng cô quên khuấy mất rồi.

Người kia ngơ ngác trong giây lát nhưng nhanh chóng đứng dậy, cử chỉ vô cùng lịch thiệp, anh cười mà như không cười, nhìn cô nói: “Cô Tiêu, xin chào”. Giọng nói có chút thờ ơ nhưng lại cực kì dễ nghe.

Tiêu Dĩnh thất thần, không phải là bị hớp hồn bởi sự điển trai và dáng vẻ phong độ của người đối diện mà chính là vì cô cảm nhận được vẻ hứng thú hiển hiện trên gương mặt anh lúc đó. Anh khẽ nhướng mày nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm với những tia sáng lấp lánh thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh đèn pha lê khiến cô ngỡ tất cả đều là ảo giác của mình mà thôi.

Trước thái độ mập mờ của anh, Tiêu Dĩnh mất hết kiên nhẫn, tức giận hỏi: “Hình như anh không phải là anh chàng họ Lý gì gì đó, sao lại giả vờ để làm gì, đã thế còn ra vẻ đứng đắn chào hỏi tôi nữa chứ?”.

Anh cười cười, giọng nửa đùa nửa thật: “Vì cô rất thú vị!”.

Cô nghiến răng, quả là bị anh ta làm cho tức chết đây mà!

Để xua đi bầu không khí ngượng ngùng trong lúc chờ đợi người “trung gian tốt bụng” đến, Tiêu Dĩnh miễn cưỡng nói qua qua về bản thân.

Cô có cảm giác như mình đang trình bày sơ yếu lý lịch trong một buổi phỏng vấn tuyển dụng khi ngồi đối diện với người đàn ông trẻ tuổi này, khoảng cách không gần cũng chẳng quá xa, anh lặng lẽ ngồi đó, chăm chú lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm, kiên định khiến cô cảm thấy vô cùng căng thẳng, bối rối. Đúng thế thật, Tiêu Dĩnh nhớ khi cô vừa tốt nghiệp, kinh nghiệm chưa nhiều, tay cầm CV[1], ngồi trước mặt nhân viên HR[2] của những doanh nghiệp lớn, chỉ thấy lòng dạ rối bời. Một số nhân viên tuyển dụng khá thân thiện, thoải mái, nhưng cũng có người mặt mày nghiêm nghị, ánh nhìn sắc bén đến mức có thể đâm xuyên qua thép.

Rõ ràng người này chẳng phải là một trong số đó, vậy mà ngồi trước anh, cô vẫn cảm thấy bất an. Tâm tư của anh ta quá đỗi sâu sắc và khó đoán. Để tạo ra bầu không khí vui vẻ, cô đã nói rát cả miệng, còn anh cùng lắm chỉ khẽ nhướng mày, thờ ơ góp vui vài câu mà cô chẳng biết anh có thật sự hứng thú không hay chỉ đơn thuần vì phép lịch sự.

Tiêu Dĩnh giận điên người, không hiểu cái quái gì đang diễn ra. Có phải là cô cố tình hay thích thú gì mà đến đây đâu, cô cũng cảm thấy gượng gạo chứ! Người ngoài nhìn vào hẳn sẽ tưởng là cô khoái trá lắm vì được gặp mặt một người như thế. Đúng là chết tiệt mà!

Tiêu Dĩnh cứ thế độc thoại đến mười mấy phút, đã tự biên tự diễn lại còn dốc toàn tâm toàn ý thực hiện, trong khi đó anh ta lại như một vị khán giả ung dung tự tại, chẳng hề có chút ngượng ngùng khi lần đầu gặp mặt. Thế nhưng anh lại có vẻ tôn trọng cô, từ đầu đến cuối đều rất nghiêm túc, chăm chú lắng nghe cô thao thao bất tuyệt.

Dù đã hết sức nỗ lực nhưng cuộc nói chuyện chẳng thể tránh khỏi sự tẻ nhạt. May mắn sao, điện thoại của cô đổ chuông ngay lúc đó, Tiêu Dĩnh như trút được gánh nặng. Vừa mở máy, người ở đầu dây bên kia liền vồn vã hỏi: “Em đã đến chưa? Bọn chị đợi em rất lâu rồi!”.

Lúc này, cô mới ngớ ra: “Em ở đây mà! Hai người đang ở đâu?”.

Chị đồng nghiệp ngưng một lát rồi nói: “Phòng bảy!”.

Kinh hoàng như sét đánh giữa trời quang, đầu Tiêu Dĩnh lập tức trở nên trống rỗng. Gây ra sự hiểu lầm lớn thế này, chi bằng đào một cái lỗ mà chui xuống cho rồi!

Tiêu Dĩnh vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy vẻ bình tĩnh, điềm đạm của người đối diện.

Gương mặt ấy thật điển trai nhưng cô chẳng muốn nhìn lần thứ hai nữa, thầm ước giá như anh ta biến mất ngay lập tức, hoặc bản thân cô mất hút luôn thì tốt biết bao.

Người đó tủm tỉm nhìn cô một hồi lâu, cuối cùng cũng đứng dậy, đưa tay ra trước mặt cô, miệng nở nụ cười nho nhã: “Chào cô, tôi là Diệp Hạo Ninh”. Tiêu Dĩnh ngẩng đầu lên, lập tức hóa đá. Một lúc sau, khi đã hoàn hồn, cô đột nhiên cảm thấy nụ cười của anh ta thật vô cùng đáng ghét  .


[1] Curriculum vitae: Lý lịch tự thuật.

[2] Human Resources: Nguồn nhân lực (nhân sự).

Advertisements

One thought on “Gần như vậy xa đến thế C4_P1

  1. Pingback: [GNVXĐT] Chương 4 « Tiểu Yến

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s