Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ: C13 _ P2

Chương 13

Muốn bỏ đi phải nhân lúc còn sớm

“Chà, anh cũng cảm thấy như vậy hả?”. Hoàn toàn không hiểu lời lẽ ẩn chứa ý châm chọc của anh, Đinh Mỹ Mãn hứng khởi múa may quay cuồng, thao thao bất tuyệt giảng giải về lí do tại sao cô lại phối hợp như vậy: “Lúc em còn ở nước ngoài, em nghe người ta nói chỉ có người đàn ông đích thực mới dám mặc màu tím. Theo kinh nghiệm nghiên cứu lâu năm và nhiều lần so sánh, đối chiếu của em, thì anh rõ ràng là một người đàn ông đích thực không sai chút nào, nên rất hợp, rất hợp…”.

Anh có nên vui mừng hay không? Liệu có thể hiểu lời khen “đàn ông đích thực” của cô theo ý đen tối, như một lời khẳng định về kĩ thuật giường chiếu của anh hay không nhỉ? Vậy xin hỏi cụm từ “nhiều lần so sánh và đối chiếu” nghĩa là như thế nào chứ? Sau một hồi đắn đo, lo lắng, vui vẻ lẫn lộn, Thiên Hạ quyết định không che giấu ý nghĩ của mình nữa, cần phải kìm chế sự phấn khích tột độ của cô xuống: “Anh không còn cách nào khác, đối với những người phụ nữ có thể gây sự vô lí bất cứ lúc nào thì lúc cần thiết cũng phải nói dối vài câu để dỗ dành”.

Đương nhiên ngay sau khi nhận được lời phúc đáp dạng này, ngay lập tức cô chuyển giọng mắng nhiếc: “Giả Thiên Hạ, anh có ý gì đây? Muốn chứng minh anh thông minh, lanh lợi, hoàn toàn có khả năng đối phó với tất cả các loại phụ nữ đúng không?”.

“Thì ý giống như cái “nhiều lần so sánh và đối chiếu” của em đó!”.

“Hả…” Đinh Mỹ Mãn gần như bị chặn họng, khí thế chuẩn bị sẵn để cãi nhau dần dần lắng xuống, cô bật cười ngược lại: “Anh đang ghen hả?”.

“Điều đó là quá hiển nhiên rồi còn gì!”. Riêng về điểm này thì anh hoàn toàn thừa nhận, bao nhiêu chuyện phân li, tái hợp, cãi cọ, giận hờn bấy lâu khiến anh hiểu được rằng, niềm kiêu hãnh và khí thế là thứ vô cùng quan trọng, nhưng khi đối mặt với tình yêu thì có thể vứt bỏ cả hai thứ cũng được. Thỉnh thoảng cũng nên bỏ qua sự kiêu hãnh vớ vẩn của đàn ông mà chiều theo sở thích của nàng.

“Anh đúng là thích so đo tính toán, chẳng qua người ta kích động quá dùng sai từ thôi mà”. Nghe ra thì có vẻ như đang càu nhàu, nhưng trên mặt Mỹ Mãn hiện rõ nét vui mừng, đủ để chứng minh cô rất thích dáng ghen tuông vớ vẩn theo kiểu trẻ con này của anh. “Tối nay chúng ta đi đâu để chúc mừng đây?”.

“Chúc mừng cái gì cơ?”. Chủ đề nói chuyện chuyển đổi quá nhanh, anh hình như không bắt kịp theo tiết tấu câu chuyện của cô.

“À, tất nhiên chúc mừng giải nhà chế tác xuất sắc nhất rồi, đoạt được giải đó chẳng khác nào dát vàng hào quang bên ngoài mình, đương nhiên là phải đi đâu đó ăn mừng chứ”.

“Em tin chắc anh đoạt giải như vậy sao?”.

Mỹ Mãn nở một nụ cười chắc thắng đầy tự tin: “Đương nhiên là anh đoạt giải rồi, ai gặp cũng nói em có tướng vượng phu đó”.

“Vậy thì tối nay ngoan ngoãn ở trong phòng khách sạn đợi anh về, chúng ta sẽ đi đâu đó làm một chuyện đặc biệt hơn rất nhiều.” Chỉ mấy chữ “tướng vượng phu” giản dị, đơn thuần đó thôi, cộng thêm vẻ mặt thản nhiên của cô đã khiến trái tim anh ấm áp, hạnh phúc hơn bao giờ hết.

“Chuyện gì thế?”

“Những chuyện đại loại như cầu hôn gì đó”.

Anh vẫy tay ra hiệu gọi nhân viên phục vụ thanh toán hóa đơn, vừa lấy tiền ra trả, vừa thản nhiên trả lời. Tuy chỉ có mấy chữ đơn giản, nhưng đã làm cho trái tim của Mỹ Mãn thổn thức, xốn xang, tâm trạng đan xen, trộn lẫn giữa biết bao cảm xúc phức tạp. Sau khi những cảm động ban đầu qua đi, những ám ảnh trước kia bỗng chốc lại hiện về khiến cô bất an, lo lắng. Cô lí nhí trả lời, định trốn tránh theo bản năng: “Liệu… liệu có quá đột ngột không? Cứ tiếp tục như bây giờ cũng rất tuyệt mà!”.

“Tuyệt ở chỗ nào chứ?”. Cô đã bao giờ nhìn thấy có người ngư dân nào sau khi giăng lưới và có cá vào lưới mà không kéo lưới lên luôn chưa? Không lẽ cứ để mặc con cá đó để nó tìm cơ hội trốn thoát, sau đó lại cười hả hê mà than thở: “Như vậy cũng rất tuyệt” sao?

“Không có phiền phức”. Cô nói một cách mơ hồ không rõ ràng, thực tế thì cô cũng chỉ có thể dùng mấy chứ đó để hình dung ra mà thôi.

Đối với cô mà nói, hôn nhân lại càng giống như một chiến trường. Đợi ngay sau khi quan hệ vợ chồng của họ chính thức được thiết lập thì cũng đồng nghĩa với việc phải nhe nanh giương vuốt đi chiến đấu với bố của anh, với nào các yến oanh thỉnh thoảng lại tụ hội bên cạnh anh. Cho dù có cam chịu là lính đào ngũ thì cũng đã thương tích đầy mình, nói không chừng còn thê thảm tới mức phải dùng nửa đời còn lại để dưỡng thương nữa.

“Em đang trốn tránh điều gì thế?”. Nếu như ngay cả biểu hiện muốn trốn tránh rõ ràng đến mức này mà cũng không nhận ra thì anh thực sự phải đi đo lại chỉ số IQ của mình xem thế nào. Thế nhưng, cho dù nhận ra thì cũng đã sao chứ, anh vẫn chẳng tìm ra được nguyên do, lẽ nào anh làm đến mức độ này rồi mà vẫn còn chưa đủ hay sao?

Cô có thể nói ra không chứ? Cô sợ phải thành thật thừa nhận mình sợ bố anh, sợ những kí ức đau khổ mà cô cố gắng vùi sâu chôn giấu lại tái diễn lần nữa, cho nên cô thà chọn lựa lững lờ giữa chừng như vậy thôi! Không có những lời hẹn thề quá nặng nề, cùng những ngọt ngào quá đáng, thì lúc chịu tổn thương có lẽ cũng không đau đớn như trước nữa. Thế nhưng làm như thế liệu có lo lắng dư thừa quá không? Cho dù là kết hôn hay yêu đương đơn thuần, thì đều là việc của hai người, anh đã thay đổi ngoạn mục, rõ ràng đến vậy để thoả hiệp với những mong muốn của cô, thì chẳng có lí do gì để cô tiếp tục đắn đo không dám bước lên phía trước: “Em …”.

Cô vừa mở miệng, mới nói được có một tiếng thì tiếng chuông di động của Giả Thiên Hạ bỗng reo lên chặn lời.

Hai người mặt đối mặt nhìn nhau hồi lâu, Thiên Hạ chẳng buồn nhìn đến chiếc di động lấy một lần, ở anh toát ra khí thế coi trời bằng vung, cho dù chuyện to tát đến đâu cũng gác sang một bên, anh phải nghe được câu trả lời của cô đã. Than dài một tiếng, Mỹ Mãn đành phải thoả hiệp với anh: “Anh cứ nghe điện thoại đi, nghe xong rồi mình nói chuyện tiếp.”

“Nói chuyện xong rồi mới nghe.” Anh tỏ ra nghiêm túc, lạnh lùng đáp lại, ngầm ngụ ý rằng anh chỉ có thể nhường nhịn cô đến mức này thôi, những việc cần phải kiên quyết thì đừng mong có cơ hội nhượng bộ nào.

“Được, em sẽ lấy anh, về đến nhà là sẽ lấy luôn”. Đáng ghét, đành phải liều mình thôi! Làm gì có ai bàn bạc thoả thuận chuyện hôn nhân đại sự theo kiểu này chứ? Không có bất cứ một đáp án nào khác có thể chọn lựa, bị người ta thúc ép quá đáng, cô không còn chỗ thoái lui nữa.

Rất tốt, tuy rằng quá trình tiến hành không mấy thuận lợi, nhưng kết cục thế này cũng có thể coi là tốt đẹp. Thiên Hạ nở nụ cười mãn nguyện, “thu quân ăn mừng chiến thắng, đưa tay với lấy chiếc di động. Khuôn mặt anh vẫn tiếp tục nở nụ cười đắc ý, ánh mắt bám sát theo cô, chẳng mấy để tâm đến người trợ lí đang dần suy sụp tinh thần vì đợi một hồi lâu mà chẳng thấy anh quay lại khách sạn.

Đã đến giờ phải tham dự lễ trao giải thưởng hàng năm, sau khi Giả Thiên Hạ đưa Mỹ Mãn về tới khách sạn liền nhanh chóng thay đồ tới tham dự cái lễ trao giải chết tiệt đó.

Cô chẳng có danh cũng chẳng có phận nên chỉ có thể đơn độc chấn giữ căn phòng, vô cùng chán nản nhìn chăm chăm vào chiếc ti vi. Những gì mà cô nhìn thấy chỉ là vô số các cô minh tinh thi nhau tranh tài khoe sắc, cô tự hỏi bản thân liệu có phải cô không có duyên với những buổi lễ long trọng kiểu này không? Không lẽ khí chất của cô thực sự không đáng được lên màn hình hay sao? Trước kia khi còn làm người dẫn chương trình, Mỹ Mãn suy nghĩ nát óc cũng chỉ mong muốn được trở thành người dẫn chương trình cho các lễ trao giải kiểu này, nhưng người ta chê cô phàm tục, thà chọn một bình hoa di động đứng đó làm dáng còn hơn. Còn bây giờ, cô tự nhận thấy bản thân đã trở nên rất xinh đẹp, lại đang làm nhà chế tác nữa, nghe ra cũng rất sang trọng, chẳng ngờ kết cục càng thê thảm hơn. Những vị giám khảo bình xét kia chẳng buồn để tâm đến chương trình do cô chế tác, thời gian thẩm định chương trình cũng rất ngắn, cuối cùng đưa ra lời nhận xét thậm chí còn “hạn chế” hơn trước.

Càng nghĩ lại càng thấy phát hoả, cô tức giận nhét cả đống khoai tây chiên vào miệng, rồi nhai ngấu nghiến. Lúc quay đầu lại nhìn vào hình dáng của mình trong gương, Mỹ Mãn bỗng nhiên sựng lại rồi ngây người ra buồn bã.

Người phụ nữ trong gương buộc mái tóc rối bời sau lưng, dáng ngồi khó coi, miệng thì thật sự quá thảm thương, còn về quần áo thì… Hic, trông có đôi phần giống với bà chủ Bao trong phim Tuyệt đỉnh công phu do Châu Tinh Trì đóng vai chính, mái tóc được buộc tuỳ tiện sau lưng, hơi rối và có vài lọn tóc xõa ra xung quanh, và để cảm thấy thoải mái nên cô chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi của Giả Thiên Hạ. Vạt áo vừa hay che khuất được từ phần mông trở lên, có thể coi là một cách ăn mặc gợi cảm, thế nhưng chẳng hiểu sao khi tổng hợp tất cả lại, trông cô lại đáng thương, thê thảm đến vậy?

Chẳng phải Giả Thiên Hạ cũng đã nói, tối nay sẽ đưa cô đi làm chuyện gì đó đặc biệt, ví dụ như cầu hôn sao?

Không lẽ cô lại ăn vận, trang điểm kiểu này nhận lời cầu hôn của anh ư?

Nghĩ vậy cô liền vứt ngay gói khoai tây chiên trong tay đi, bỏ qua mọi tiếng reo hò cổ vũ trong ti vi truyền ra. Những thứ đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cô hết, Mỹ Mãn tiến sát lại gương soi kỹ khuôn mặt mình. Lỗ chân lông không hề to, làn da cũng có thể coi là mịn màng trắng nõn, không có quầng thâm ở dưới mắt, không tồi chút nào, chỉ cần trang điểm vào là hoàn toàn có thể “xoay chuyển càn khôn”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s