Copy mối tình đầu: C2_P1: Chạy trốn

(1)
Trong phòng hội nghị rộng lớn, hai người đàn ông mặc áo blouse trắng đang tranh cãi kịch liệt.
“Giáo sư Trương Đồng Ân yêu quý của tôi, tôi trịnh trọng tuyên bố một lần nữa với ông, từ trước đến giờ, tôi không hề yêu cầu ông tiến hành nghiên cứu khoa học một cách cá nhân. Cái chúng ta cần là tiền! Là tiền, ông hiểu không?”. Giọng người đàn ông đeo chiếc kính gọng vàng gần như run lên vì giận dữ.
Giáo sư Trương Đồng Ân không kiềm chế được, nổi đoá: “Tiền? Lúc đầu, ông đâu có nói như vậy với tôi. Ông đã lừa gạt tôi bao nhiêu năm nay rồi. Cũng bằng ấy năm, tôi đã làm trái lương tâm, giúp ông kiếm biết bao đồng tiền vấy máu, như vậy còn ít sao? Trước giờ, tôi chưa từng can thiệp vào mấy vụ làm ăn bẩn thỉu của ông. Ông muốn tôi làm cái gì, tôi đều đáp ứng hết. Nhưng lần này, tôi không có yêu cầu nào khác, chỉ muốn giữ lại 074 thôi!”
Bức tường bằng kính sáng choang phản chiếu bóng dáng già nua của giáo sư Trương Đồng Ân, mái tóc muối tiêu dưới ánh đèn điện càng trở nên chói mắt.
“Giữ lại? Giữ lại 074 thì có thể kiếm tiền sao? Hắn ta chỉ làm cho chúng ta tốn kém tiền bạc nhiều hơn mà thôi. Hắn ta còn sống thêm ngày nào thì chúng ta sẽ chẳng kiếm được cái gì từ hắn. Chẳng kiếm được một đồng xu nào hết! Bây giờ, ông còn làm bộ làm tịch, ra vẻ không quan tâm đến chuyện tiền nong. Ông có dám chắc rằng lúc đầu, ông không hề động chút lòng tham nào không? Không muốn có số tiền bẩn thỉu đó để thực hiện các thí nghiệm của ông sao? Bây giờ, ông còn nói với tôi những lời đó, đúng là khốn kiếp, nực cười! Giữ lại hắn ta, ông định để tất cả chúng ta phải chết sao? Ông muốn người nhà ông cũng phải chết theo à? Ông có nhớ tôi đã từng nói gì với ông không? Chỉ cần bước chân lên chiếc thuyền này thì ông đã chẳng còn lựa chọn nào khác rồi! Cho nên, chúng ta nhất định phải huỷ diệt số 074 và kiếm tiền từ hắn ta, ông có hiểu không, giáo sư Trương thân ái của tôi?”
Người đàn ông đeo kính cởi chiếc khuy ở cổ áo, trợn mắt nhìn giáo sư Trương Đồng Ân. Ông thực sự không hiểu, 074 có gì đặc biệt? Đối với ông, mọi sinh vật trong phòng thí nghiệm này đều chỉ là những công cụ kiếm tiền mà thôi. Có tình cảm với một vật thí nghiệm là điều không nên tồn tại, lão già Trương Đồng Ân khốn kiếp kia đúng là điên rồi.
“074 chẳng khác nào con trai tôi, tôi không thể nào giương mắt nhìn con trai mình đi vào chỗ chết được. Có thật là… các ông… không thể… giữ 074 lại… không?”. Đôi mắt của giáo sư Trương Đồng Ân đỏ lên, giọng nói ngắt quãng.
“Con trai sao? Có sinh vật nào ở trong này không phải là con của ông không? Sao tôi không thấy ông đau lòng khi bọn chúng chết nhỉ? Hừ!”. Người đàn ông đeo kính quyết định không phí thêm lời nói nào nữa với lão già lẩm cẩm này, quay người đi ra ngoài luôn.
Trương Đồng Ân nắm chặt bàn tay lại, đắn đo vài giây rồi thả lỏng tay ra, chạy theo người vừa ra khỏi phòng: “Cổ tiên sinh, xin hãy đợi một chút, nếu nhất định phải giải quyết 074, hãy để tôi trực tiếp ra tay!”
Câu nói gần như cầu xin của giáo sư Trương Đồng Ân đã thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
Người được gọi là Cổ tiên sinh dừng bước lại, quay đầu nhìn giáo sư Trương Đồng Ân rồi hài lòng cười, bảo: “Được thôi, vậy ông nhanh chân lên! Còn bao nhiêu thứ phải dọn đi nữa, không còn nhiều thời gian đâu!”
Trương Đồng Ân không nói gì, trở lại bục làm việc của mình, dặn dò trợ lí chuẩn bị thêm mấy ống thuốc gây mê.
Trước nay, giáo sư Trương Đồng Ân chưa bao giờ nghĩ rằng con đường đã bước qua ngàn vạn lần này lại dài đến vậy, chân ông dường như đang đeo những tảng chì nặng trình trịch. Lúc đi qua đoạn ngoặt, ông dừng lại, ngước nhìn bầu trời xanh biếc bên ngoài bức tường trong suốt, bất giác thất thần. Nếu 074 được sống dưới bầu trời kia như những đứa trẻ bình thường khác, phải chăng tội lỗi của ông có thể giảm bớt được phần nào?
“Giáo sư!”. Người trợ lí phải gọi rất lâu, ông mới chợt tỉnh, lấy lại thần trí rồi tiếp tục bước đi.
Lúc nhìn thấy trên cửa treo tấm biển 074, ông liền quay lại, nói với người trợ lí: “Tôi muốn nói chuyện một mình với 074, sau này sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa. Cậu đứng ngoài cửa đợi tôi một chút nhé!”
Người trợ lí gật đầu.
Ông run run đỡ lấy chiếc khay đặt thuốc gây mê và thuốc tẩy trùng rồi đẩy chiếc cửa kim loại dày nặng trước mặt.
Căn phòng rộng lớn chỉ có một chiếc giường đơn trải khăn trắng, một thanh niên cởi trần nằm trên đó và đang xem một cuốn sách rất dày, có vẻ hết sức tập trung, mái tóc hơi dài rủ trước trán khiến người khác không biết được nét mặt anh lúc này thế nào.
Đó là 074 – đứa con mà giáo sư Trương Đồng Ân đích thân tạo ra.
“Tiểu Thất!”. Giáo sư Trương Đồng Ân hắng giọng gọi cái tên mà ông đặt cho 074.
074 quay đầu lại, để lộ gương mặt tuyệt mĩ như được khắc chạm một cách tỉ mỉ, tinh tế bởi các nhà điêu khắc tài hoa, làn da anh rất trắng, dưới ánh đèn sáng loá nhìn tinh khiết như loại bạch ngọc vô giá.
Tiểu Thất gấp sách lại, mỉm cười và nói: “Xin chào, giáo sư.”
“Hôm nay, cậu không ra ngoài vận động sao?”. Trương Đồng Ân đặt ống tiêm gây mê xuống.
“Có, tôi vừa vận động xong.”
Trương Đồng Ân khẽ gật đầu, nhìn vào đôi mắt tuyệt đẹp của Tiểu Thất. Đôi mắt đó trong sáng vô ngần, không vướng chút tham lam, tàn khốc và bẩn thỉu nào của nhân loại. Ông rơi vào im lặng.
074 cảm nhận được giáo sư Trương hôm nay có gì đó khác thường liền cất tiếng hỏi: “Giáo sư, hôm nay có việc gì khiến ông phiền lòng sao?”
Giáo sư Trương giật mình. Đột nhiên ông cởi chiếc áo blouse trắng khoác lên người 074, cầm tay anh và nói: “Con à, con phải nghe ta nói, con nhất định phải sống tiếp! Đợi chút nữa, con hãy xông ra ngoài, đi theo đường thoát số năm. Có còn nhớ con đường số năm mà ta đã từng dẫn con qua không? Cửa ra ở cuối con đường đó, hôm nay chỉ có hai người bảo vệ. Cái này là thuốc gây mê, cái này là dao phẫu thuật, con hãy cầm lấy! Nhìn vào chỗ này, ta đã từng bảo con, động mạch chủ ở cổ, nhớ kĩ rằng, nếu có người chặn đường con, con hãy đâm vào chỗ này! Đâm vào chỗ này, có hiểu không? Không cần biết phải dùng cách gì, hãy lấy hết sức lực của con mà đánh ngã họ. Sau đó, dù có chuyện gì xảy ra, con cũng không được quay đầu lại! Chỉ cần thoát ra khỏi đường số năm là con sẽ được an toàn. Sau đó, con có thể chạy được bao xa thì cố sức mà chạy. Nhớ kĩ là phải đi tới chỗ càng ít người càng tốt!”
074 do dự nhìn vào mắt giáo sư Trương, sau đó gật đầu đồng ý.
“Thời khắc quyết định sống chết chính là lúc này. Con à, hãy nhớ kĩ, với người muốn con chết, con phải bắt hắn chết trước! Nhìn đây, con trai!”. Trương Đồng Ân rút ra một ống tiêm gây mê đi ra phía cửa, gọi người trợ lí vào trong, nhân lúc anh ta không để ý, ông liền đâm mũi tiêm đó vào người trợ lí.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh ta lảo đảo rồi ngã xuống đất.
074 trợn mắt, kinh ngạc nhìn sự việc vừa xảy ra trước mắt, dựng hết cả tóc gáy, không dám tin đó là sự thật.
“Mau chạy ra đường số năm!”. Giáo sư Trương Đồng Ân đẩy anh ra khỏi cửa.
074 ngoái đầu lại hỏi: “Vậy còn ngài, giáo sư?”
“Lát nữa ta sẽ tới đó, con hãy đi trước đi! Mau trốn khỏi đây theo đường số năm! Dù thế nào đi nữa, con cũng không được quay đầu lại!”. Trương Đồng Ân đẩy 074 vào con đường thường ngày không có người lai vãng, thầm nguyện cầu: “Con à, nhất định con phải sống thật hạnh phúc đấy!”
074 nhìn vẻ mặt kiên quyết của giáo sư Trương rồi phóng vụt đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s