Gần như vậy xa đến thế: C4_P2

Lần đầu tiên gặp nhau, cô đã bị Diệp Hạo Ninh tỉnh bơ bỡn cợt như thế. Khi ấy, cô khăng khăng kết luận con người này thật xấu xa, càng không nghĩ rằng sau này lại cùng anh nên vợ nên chồng. Mới đó mà đã được hai năm…

Chiếc đèn chùm lưu ly trên trần hắt ra những đốm sáng hình tròn to nhỏ khác nhau lên chiếc khăn trải bàn màu xanh sẫm, trông giống như tấm giấy dán tường đáng yêu trong căn phòng ngủ lúc nhỏ của Tiêu Dĩnh.
Người phục vụ đứng cạnh cô khẽ hỏi: “Thưa cô, cô dùng đồ uống gì ạ?”.
Trương Bân cười với cô, thuận miệng hỏi luôn: “Chị dâu, hay chị uống chút rượu?”.
Trương Bân chỉ nhỏ hơn Diệp Hạo Ninh ba tháng tuổi, thường thì hai người hay gọi nhau bằng họ tên, nhưng cậu ta cứ thích gọi cô như vậy. Thật chẳng ra sao cả, đã thế cô còn ít tuổi hơn cậu ta nữa chứ! Cô coi đấy là một kiểu bỡn cợt, tự hỏi: “Không lẽ trông mình lại già đến vậy ư?”. Sau nhiều lần cự nự nhưng chẳng mang lại kết quả gì, cuối cùng trong một lần đi ăn cùng Trương Bân, Diệp Hạo Ninh nửa đùa nửa thật nói với bạn: “Đừng gọi cô ấy là chị dâu nữa, chính mình nghe cũng thấy không lọt tai. Cậu cho thế mới là tôn trọng mình à? Thôi đi, tấm lòng của cậu mình xin nhận, nhưng gọi như vậy không hợp với Tiêu Dĩnh”.
Thật tốt vì cuối cùng cũng có người chịu đứng ra nói thay mình, cô nghĩ, nhưng chợt cảm thấy không phục: “Diệp Hạo Ninh, anh nói rõ xem, sao lại không hợp?”.
Diệp Hạo Ninh châm điếu thuốc, đặt lên môi, lơ đãng nhìn cô qua làn khói, chẳng buồn giải thích.
Tiêu Dĩnh vô tình nhìn vào chiếc gương to ở bên cạnh. Hôm đó, cô mặc quần bò áo phông rất bình thường, tóc buộc cao, dù không trang điểm nhưng làn da trắng điểm chút sắc hồng, gương mặt thật sự đẹp như hoa đào vậy. Dáng vẻ trẻ trung, trong sáng ấy của Tiêu Dĩnh, trong mắt Diệp Hạo Ninh, giống như một nữ sinh chưa từng va chạm với bên ngoài, còn trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật. Cô nhanh chóng nhận ra ẩn tình trong câu nói của anh, rõ ràng chẳng có ý gì xấu, nhưng vẫn cười cợt, hỏi: “Ý anh là em rất trẻ con đúng không? Vậy nên không xứng để Trương Bân gọi là chị dâu chứ gì?”.
“Thế em nghĩ sao?”. Diệp Hạo Ninh chẳng biểu hiện gì, lẳng lặng nhìn cô, khẽ nhếch mép hỏi.
Lúc này, thủ phạm gây chuyện đã trốn sang một bên tự lúc nào và đang trò chuyện cùng một “hồng nhan tri kỷ” nào đó qua điện thoại.
Tiêu Dĩnh càng cười to hơn: “Em không nhận ra đấy, sở thích của anh cũng thật đặc biệt”.
Đoán được cô sẽ nói tiếp những gì, anh tranh thủ dập tắt đầu thuốc, nhướng mày, nhẹ nhàng nói: “Em yên tâm, anh không có bệnh yêu trẻ con đâu”. Ngưng một lát, anh nhoẻn miệng cười, nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm: “Như em là vừa”.
Có thể xem đây là một trong số không nhiều những lời yêu thương mà anh từng nói, dù rằng có chút khó hiểu. Anh luôn là vậy, thật thật giả giả, rõ ràng giọng rất ấm áp nhưng vẻ mặt lại rất thờ ơ, cảm giác như là thuận miệng nói ra, chẳng thể coi là thật.

Bây giờ, khi ngồi nhớ lại, cô tự hỏi: “Hồi đó trông mình trẻ con lắm sao?”. Chỉ là xưng hô thôi, cần gì mà phải rắc rối thế? Ngày trước, khi ra ngoài, đa số mọi người gọi cô là “chị Diệp”, nhưng ở thành phố B, tất cả đều kêu cô là Tiêu Dĩnh. Cô vẫn là cô, chẳng có gì thay đổi. Nhưng, cho dù cách biệt hai nơi, thực chất cô vẫn không thoát khỏi cái họ của Diệp Hạo Ninh.
Thế nên lần này, cô hoàn toàn không để tâm đến lời của Trương Bân, chỉ nói bóng gió: “Uống rượu nhiều dễ nói linh tinh lắm, tôi uống nước cam thôi”., vừa nói cô vừa liếc sang Diệp Hạo Ninh. Anh dường như không để mắt đến cô, vẫn đang trò chuyện vui vẻ, thoải mái cùng bạn bè.
Vợ chưa cưới của Trương Bân, Vương Nhược Lâm ngồi cạnh cô, nghe thấy thế liền cười: “Thế thì hai cốc nước cam vậy”. Giọng nói dịu dàng, nụ cười tự nhiên, thoải mái làm lộ ra hai má lúm đồng tiền rất duyên.
Trương Bân lại hỏi: “Hạo Ninh, thế còn cậu? Trông sắc mặt cậu không được tốt, không sao chứ? Có uống được không đấy?”.
Tiêu Dĩnh liền quay đầu sang nhìn, dưới ánh đèn, khuôn mặt Diệp Hạo Ninh nhìn nghiêng chẳng có gì khác thường, cũng có một chút vẻ mệt mỏi nhưng không nhiều. Cô nhớ ngay đến hành động quấy rối đầy ác ý của mình hồi chiều. Thực sự lúc ấy, trong lòng cô có chút phẫn nộ, làm thế nào mà bất kỳ lúc nào, bất cứ nơi đâu con người này vẫn luôn giữ được vẻ thoải mái, ung dung, tự tại như vậy được chứ?
Như thường lệ, Diệp Hạo Ninh thản nhiên nói: “Không sao”. Đợi nhân viên phục vụ rót đầy ly rượu, anh nâng lên trước: “Uống mừng hai người một ly”, rồi ngửa cổ, uống cạn một hơi, sắc mặt không đổi.
Tiêu Dĩnh lúc này mới thôi nhìn anh, hớp ngụm nước cam chua chua ngọt ngọt.
Lúc này có năm người đàn ông mà chỉ có hai người phụ nữ, vì vậy Tiêu Dĩnh và Vương Nhược Lâm nói chuyện với nhau tự nhiên hơn.
Vương Nhược Lâm hỏi: “Nghe Trương Bân nói bây giờ bạn đang làm việc ở thành phố khác?”.
“Ừ”.
“Công ty nước ngoài à? Tốt thật đấy!”, Nhược Lâm mỉm cười, “Không ngờ Hạo Ninh lại đồng ý để bạn đi xa như vậy”.
Hạo Ninh? Tiêu Dĩnh hơi ngạc nhiên: “Mọi người quen nhau lâu rồi ư?”.
Vương Nhược Lâm nói: “Ừ, mình và bọn họ chơi với nhau từ nhỏ, sau đó mình đi du học nên không gặp một thời gian, không ngờ Hạo Ninh đã kết hôn rồi, đến khi mình về nước thì bạn lại đến thành phố B. Trước kia mình vẫn thường nghe cậu ấy nhắc đến bạn nhưng chưa có cơ hội gặp mặt”.
Thì ra là bạn thanh mai trúc mã, thật hiếm có. Thế mới biết Trương Bân và Vương Nhược Lâm chẳng phải là đính hôn chớp nhoáng, chắc hẳn phụ huynh hai bên đã có hẹn ước với nhau rồi nên anh chàng lãng tử kia mới ngoan ngoãn ở lại chịu tội. Chưa chắc Trương Bân đã cam lòng nhưng chí ít bề ngoài cũng tỏ ra khá thuận hòa, hành động và tình cảm đều rất chu đáo và tự nhiên, luôn tay rót nước, gắp thức ăn cho cô vợ chưa cưới duyên dáng, cung cách đối xử thân mật hơn nhiều so với các cô bạn gái trước kia.
Bề ngoài, cô và Diệp Hạo Ninh cũng thế, thậm chí khi cô định bóc tôm, anh chợt quay sang nói khẽ: “Ăn vừa thôi, không lại dị ứng đấy!”. Hơi thở của anh nhẹ nhàng lướt qua tai cô, làm rung những sợi tóc tơ, nhè nhẹ thấm vào da rồi nhanh chóng lan toả đi. Rõ ràng chỉ một thoáng trước đó, cô thấy anh đang bàn luận với bạn bè về chính sách mới nhất của chính phủ, tay cầm điếu thuốc hút dở, dáng vẻ rất chăm chú. Cô còn cho rằng anh không nhìn cô lấy một lần.
Trên đường về nhà, cô thắc mắc: “Diệp Hạo Ninh, khả năng làm nhiều việc một lúc của anh luyện tập được bao lâu rồi?”.
Diệp Hạo Ninh đang lái xe, liếc mắt nhìn cô, mặt chẳng có biểu hiện gì, không trả lời.
Cô cảm thấy mình thật vô vị bèn im lặng, tựa đầu vào cửa kính, lơ đãng nhìn cảnh vật bên ngoài đang từ từ lùi dần rồi khuất hẳn.
Một lúc sau, nhớ ra điều gì đó, cô bèn nói: “Đám cưới Trương Bân cuối tháng mười, có lẽ em không về dự được”.
Diệp Hạo Ninh vẫn nhìn phía trước: “Tại sao?”.
“Có thể em phải đi công tác ngoại tỉnh, nếu bị trùng lịch thì chẳng còn cách nào khác”.
“Em lười vậy sao lại chọn làm kiểm toán chứ?”. Dường như Diệp Hạo Ninh chỉ buột miệng hỏi, nhanh tay quay vô lăng, chiếc xe rẽ vào con đường lớn bên cạnh.
“Ai nói với anh là em đang làm kiểm toán?”. Tiêu Dĩnh cảm thấy kinh ngạc vì từ khi chuyển tới thành phố B, cô chưa từng nói với anh về công việc của mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s