Copy mối tình đầu: C2_P2: Chạy trốn

Con đường số năm, con đường số năm, con đường số năm…
Vừa chạy vừa không ngừng lặp đi lặp lại bốn chữ “con đường số năm”, anh nhanh chóng bước qua chiếc cửa kim loại dày nặng trước mặt mình.
Rẽ sang bên phải, đi qua một chiếc cửa nữa là anh có thể đến con đường số năm rồi.
Mọi con đường ở đây đều phải dùng mật mã võng mạc, ngoại trừ con đường số năm. Đây là lối thoát dự phòng khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chỉ cần nhập mật mã là có thể qua cửa được. Mỗi tháng một lần, giáo sư Trương lại dắt anh đi qua con đường này, mật mã qua cửa mỗi lần một khác, dần dần anh đã nhận ra được quy luật: mật mã được thay đổi hàng tháng. Lúc anh nói điều đó với giáo sư, ông chỉ mỉm cười, làm một động tác khen ngợi anh rồi đặt tay lên ngực, ra hiệu rằng anh hãy giữ nó ở trong tim, không nên nói ra ngoài.
Còn hai ngày nữa là mật mã sẽ lại đổi. Nếu hôm nay, anh có thể thuận lợi rời khỏi nơi này thì anh sẽ được tự do.
Bình thường, con đường số năm có bốn người canh gác, nhưng vừa nãy, giáo sư nói hôm nay chỉ có hai người, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện trọng đại gì nhỉ?
Trên đường, 074 thấy mấy nhân viên lạ mặt đang chuyên tâm nói chuyện, hình như họ không phát hiện ra người mặc chiếc áo blouse dài giống họ vừa chạy vụt qua có gì khác biệt. Anh cúi đầu, càng chạy nhanh hơn, qua được hàng loạt nhân viên giám sát, cuối cùng đã nhìn thấy đường số năm ở ngay trước mặt.
Đúng như những gì giáo sư nói, hôm nay chỉ có hai người canh giữ cửa số năm thôi.
Anh cầm chặt trong tay ống tiêm gây mê, chợt thấy đau nhói trong lồng ngực. Ngày qua ngày, anh đều thấp thỏm chờ đợi giây phút giáo sư Trương tự tay chích thuốc gây mê vào người anh, chờ đợi giáo sư lấy toàn bộ nội tạng trong người anh ra, chờ đợi cái ngày anh bị đông lạnh mà chết… Anh đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận tất cả rồi, cuối cùng cũng đến ngày hôm nay, giáo sư đã mang thuốc mê đến chỗ anh, nhưng 074 không ngờ rằng thứ mà giáo sư trao cho anh không phải là cái chết mà là một cơ hội sống sót.
Vào giây phút này, ngọn lửa khao khát được sinh tồn trong anh chợt bùng lên dữ dội.
Anh biết rõ mình cần làm gì khi thoát khỏi con đường số năm này.
Đó là: anh phải tiếp tục sống. Anh sẽ sống, nhất định là như vậy.
074 nhanh chóng bước về phía chiếc cửa kim loại ở cuối con đường số năm.
Đột nhiên, còi báo động trong khu thực nghiệm rú lên inh ỏi. Đèn cảnh giới màu đỏ chớp sáng liên tục, tiếp đó là giọng nói đầy tức giận của Cổ tiên sinh vang vọng trên loa: “Tất cả chú ý, giáo sư Trương và trợ lí bị tấn công bất ngờ, 074 đã mất tích. Mọi cánh cửa đều phải đóng kín lại, tôi muốn trông thấy 074 trong vòng năm phút nữa, sống thì thấy người, chết phải thấy xác!”
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, việc anh chạy trốn đã bị phát hiện.
Hai người bảo vệ ở con đường số năm nhìn thấy anh đang đứng gần đó thì vô cùng sửng sốt. Một người nhanh chóng ấn vào nút bộ đàm cài ở bên tai, người còn lại tay cầm lăm lăm cây gậy, tiến về phía anh.
“Con à, hãy nhớ kĩ, với người muốn con chết, con phải bắt hắn chết trước!”. Lời nói của giáo sư vang vọng bên tai anh.
Anh nhanh chóng nghiêng người sang một bên, tránh được cú đánh rồi giơ chân lên đạp thẳng vào mặt người bảo vệ, người đó loạng choạng đứng không vững, lùi về phía sau khá xa, cây gậy trong tay bị bay ra ngoài. Không để đối phương có cơ hội trở tay, anh hét lên một tiếng rồi nhảy bật người lên, lấy ống tiêm gây mê đâm ngay vào động mạch chủ ở cổ người đó. Không đến hai giây sau, người bảo vệ ngã xuống.
Thấy đồng nghiệp bị hạ gục trong chớp mắt, khuôn mặt người còn lại lộ rõ vẻ kinh hoàng, anh ta không ngừng nói vào bộ đàm: “Đã phát hiện 074! Đường số năm xin cứu viện! Phát hiện số 074! Đường số năm xin cứu viện khẩn cấp!”. Người này vừa nói vừa bước nhanh về phía bộ phận khoá mật mã của con đường.
Giáo sư đã từng nói, chỉ cần ấn vào nút phía dưới chiếc đèn đỏ trên khoá mật mã thì cửa phòng vệ ở đường số năm sẽ bị sập xuống, ngoại trừ Cổ tiên sinh, chẳng ai có thể mở nó ra được.
Anh nhất định phải rời khỏi nơi này!
Không chút do dự, Tiểu Thất vụt đến chỗ người bảo vệ rồi cứa dao vào gáy anh ta. Máu bắn ra tung toé. Bị tấn công bất ngờ, người đó vô cùng kinh hãi, đưa tay bịt chặt miệng vết thương sau cổ lại, quay người nhìn anh đầy phẫn uất.
Máu tươi luôn là thứ khiến cho người ta phát điên phát cuồng, cho dù đó là người bị chảy máu hay là người nhìn thấy máu người khác chảy. Như một kẻ điên, người bảo vệ giáng gậy liên tục về phía 074. Chiếc áo blouse trắng không vừa người đã hạn chế cử động của anh rất nhiều. Cánh tay anh bị gậy điện đánh trúng, ngay lập tức, dòng điện mạnh truyền vào người khiến cơ thể anh không cách nào cử động được. Trong khoảnh khắc đó, cả người anh rung lên bần bật rồi mềm nhũn ra, anh ngã sõng soài trên mặt đất.
Nhìn thấy người bảo vệ đang định đập gậy vào đầu mình, anh nghiến chặt răng, cố chống người dậy rồi rút ống tiêm ra, đâm mạnh vào động mạch chủ ở cổ người đối diện. Khuôn mặt người bảo vệ bắt đầu co giật, mắt trợn to, con ngươi như lồi cả ra ngoài, cây gậy trong tay anh ta rơi xuống đất. Rất nhanh sau đó, anh ta ngã lăn ra. Máu tươi ở cổ người đó tuôn xối xả, vũng máu tàn khốc, oan nghiệt ấy nhắc nhở anh rằng không thể chần chừ ở đây thêm một giây phút nào nữa.
“Tất cả nhanh lên cho ta! Nhanh chân lên, không được để 074 chạy thoát!”. Giọng nói gấp gáp, thúc giục ập tới từ bốn phương tám hướng. Anh nhặt con dao lên rồi chạy về phía cửa của con đường số năm, nhanh chóng nhập mật mã.
Màn hình tinh thể lỏng nhỏ trên khoá mật mã hiện lên dòng chữ màu xanh “CORRECT”, tiếp đó là tiếng kêu “tít tít”, chiếc cửa kim loại dày nặng của con đường số năm cuối cùng cũng được mở ra.
“Ở phía đó, mau lên!”
Anh quay đầu lại, nhìn thấy Cổ tiên sinh dẫn theo một đoàn người đang đuổi về phía mình. Nắm chặt bàn tay phải vẫn còn đang tê dại, 074 bước vội qua cánh cửa kim loại rồi chạy thục mạng về phía trước. Anh nghe thấy tiếng thét của những người truy đuổi phía sau càng lúc càng gần, rồi tiếng đạn bay vèo vèo, găm vào bức tường bằng kim loại, những tia lửa toé ra liên tục.
Giáo sư đã nói, dù thế nào đi nữa thì cũng không được quay đầu lại!
Anh không thể dừng lại.
Ở phía xa, ánh sáng càng ngày càng chói loá hơn.
Khi nhìn thấy bức tường thuỷ tinh to lớn, anh cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Anh không hề biết rằng phía cuối con đường số năm là một bức tường thuỷ tinh kín mít.
Bên ngoài bức tường thuỷ tinh đó là một bầu trời xanh biếc cao rộng, khoáng đạt, bầu trời của tự do.
Anh dừng lại, khóe miệng hơi nhếch lên, cười nhạt một tiếng. Nếu lúc này có một chiếc gương, chắc chắn khi nhìn vào đó, anh sẽ thấy khuôn mặt mình đang vô cùng nhăn nhó, cực kì khó coi.
Người của Cổ tiên sinh đã đuổi kịp 074.
Lần đầu tiên trong hai mươi lăm năm sống trên đời, anh cảm thấy nỗi hận thù trào lên mãnh liệt. Khí huyết toàn thân như đã dồn cả vào đôi mắt của anh. Tiểu Thất phẫn nộ nhìn đám người bảo vệ tay cầm gậy điện đang bước về phía mình. Trước kia, bọn họ thường cười với anh khi anh tản bộ bên ngoài, thế mà lúc này, ánh mắt họ lại bừng bừng quyết tâm huỷ diệt anh.
“Với người muốn con chết, con phải khiến họ chết trước!”
Anh sẽ biến nỗi hận thù thành sức mạnh để chiến đấu với chúng đến cùng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s