Gần như vậy xa đến thế: C4_P3

Diệp Hạo Ninh khẽ nhếch môi, yên lặng một lúc rồi nói: “Trương Bân định đi du lịch về rồi mới kết hôn nhưng bố mẹ hai bên đều không đồng ý, vì thế sẽ làm tiệc cưới ở đây, chắc phải mất hai ngày. Nếu lúc đó em không thu xếp được thì thôi vậy”.
“Làm lớn thế cơ à?”. Cô cười. “Phiền phức quá, thế thì hai người kia sẽ mệt lắm đây”.
“Ừ. Chắc chẳng có ai đơn giản như chúng mình”.
Đám cưới của họ hai năm trước thật chẳng thể đơn giản hơn được nữa. Theo đề nghị của cô, họ chỉ mời họ hàng lớn tuổi hai bên cùng dùng cơm, thuê cả phòng lớn của khách sạn hạng sang nhất nhưng chỉ đặt năm bàn tiệc, không phát thiếp mời, cũng chẳng nhận quà mừng. Thế nên họ cưới nhau đã được một thời gian dài mà nhiều người vẫn nghĩ Diệp Hạo Ninh còn độc thân.
Lúc này, Tiêu Dĩnh quay sang, trông thấy ánh đèn hai bên đường lướt qua khuôn mặt đẹp trai của Diệp Hạo Ninh, vô tình bắt gặp ánh mắt anh như đang tự cười chính mình. Cô ngạc nhiên nói: “Không phải là anh đang hối hận đấy chứ? Cảm thấy đám cưới quá đơn giản, không xứng với địa vị của anh ư?”.
Diệp Hạo Ninh không nói gì, ánh mắt u tối, có vẻ như đang suy tư.
Cô lại nói: “Em cứ nghĩ là anh cũng không thích phiền phức. Tiệc càng hoành tráng thì càng vất vả. Tiếp đón lại mệt mỏi, nhất là chú rể, ai mà chẳng bị chuốc cho say khướt? Nôn hết cả ra mà vẫn phải uống tiếp”.
“Anh đâu có nói là hối hận”. Cuối cùng anh cũng chịu nhìn cô, ngừng một lát, anh nói tiếp: “Anh rất cảm động khi em đã nghĩ cho anh như thế”.
Nếu bỏ qua giọng điệu chế giễu của Diệp Hạo Ninh thì có thể thấy buổi tối hôm nay khá ổn. Hai người đang trong giai đoạn chiến tranh lạnh, vậy nên không thể yêu cầu quá cao được. Nghĩ thế, Tiêu Dĩnh thấy vui hẳn lên, chẳng thèm so đo, chấp nhặt gì nữa, về đến nhà liền đi tắm rồi lấy một lon Coca, ung dung, nhàn nhã ngồi trên sofa xem tivi.
Cầm điều khiển bấm một hồi, cuối cùng cô cũng tìm được một bộ phim truyền hình tình cảm nhiều tập của nước ngoài. Vừa lúc đó, Diệp Hạo Ninh từ phòng ngủ bước ra, liếc mắt nhìn qua một cái rồi buông lời: “Cái này thì có gì hay ho nhỉ”., trong giọng nói có chút coi thường.
Tiêu Dĩnh mặc kệ anh, mải mê chìm đắm theo những tình huống trong phim. Gần đây, cô đang theo dõi bộ phim này, dù chẳng có nhiều pha đánh đấm nguy hiểm hay âm mưu đen tối nhưng các tình tiết đơn giản, nhẹ nhàng lại là liều thuốc tốt để giải toả những áp lực tinh thần.
Diệp Hạo Ninh ngồi xuống ghế, hỏi: “Khi nào em về thành phố B?”.
Vì chương trình tivi không đúng với sở thích nên anh bắt đầu đuổi người ư? Tiêu Dĩnh ngây người một lúc, định thật thà trả lời thì chợt nhớ ra đây cũng là nhà cô.
Quay mặt lại, thấy Diệp Hạo Ninh đang cúi đầu châm thuốc lá, bật lửa kêu “tách” một tiếng khô khốc, rồi ngọn lửa màu lam bùng lên, cô nhíu mày: “Em không muốn hít khói thuốc đâu!”.
Diệp Hạo Ninh ngẩn người, nhìn cô một hồi lâu, cuối cùng cũng dập điếu thuốc. Tiêu Dĩnh đã đi quá lâu và anh gần như đã quên những điều cấm kỵ của cô. Một thời gian dài rồi anh cũng không được nhìn thấy dáng vẻ như lúc này của cô, đôi lông mày đang khẽ nhíu lại trên gương mặt trong sáng, rõ ràng là cô không hài lòng, thậm chí còn hơi kiêu ngạo và hống hách.
Trước kia, chẳng ai dám quản lý anh hay có ý kiến về nhất cử nhất động của anh. Nhưng Tiêu Dĩnh thì khác, ngay sau đám cưới, cô đề ra một loạt quy định, chỉ còn thiếu mỗi chuyện viết thành luật mà thôi. Diệp Hạo Ninh ngoan ngoãn thuận theo, trong mắt anh, những hành động ấy của cô tựa như đứa trẻ đang hào hứng chơi “trò chơi gia đình”, sao anh có thể chấp nhặt cơ chứ! Lâu rồi thành quen, đến nỗi Trương Bân đã dài giọng trêu: “Cậu dung túng một người phụ nữ như vậy quả là lần đầu tiên đấy! Thật hiếm thấy…”.
Anh coi như không có gì, chỉ chống cự một cách qua loa: “Cậu thì biết cái gì chứ?”. Trương Bân thực sự không hiểu (thật ra cả bản thân anh trước kia cũng chưa chắc đã hiểu) cảm giác chiều chuộng người khác lại dễ chịu đến thế.
Bây giờ, nhìn thấy vẻ mặt sinh động của Tiêu Dĩnh, tưởng như tất cả đã trở về như những ngày tháng trước đây, Diệp Hạo Ninh đột nhiên thấy hoảng hốt, rõ ràng là tối nay uống không nhiều, thế nhưng lúc này lồng ngực lại nóng bừng, trước khi kịp làm chủ thì anh đã nắm lấy tay cô.
“Anh làm gì vậy?”. Bị bất ngờ, Tiêu Dĩnh ngây người ra.
Anh cũng ngây người. Cổ tay nhỏ nhắn của cô, làn da láng mềm, ấm áp, dưới ánh đèn vàng trông giống như loại bạch ngọc thượng hạng, làm anh không nỡ buông ra. Một lúc sau, anh nói khẽ: “Hình như bị dị ứng đấy”.
Tiêu Dĩnh cúi đầu nhìn, quả thật trên cổ tay cô đã xuất hiện những nốt đỏ li ti, dù không nhiều nhưng đúng là dấu hiệu bị dị ứng thật. Cô thật là, đáng ra không nên tham lam ăn thêm vài miếng hải sản. Diệp Hạo Ninh đưa tay lên, khẽ gạt những sợi tóc trên vai Tiêu Dĩnh, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cổ cô.
Tiêu Dĩnh nín thở, chỉ nghe tiếng anh khàn khàn: “Chỗ này cũng có…”. Hơi thở ấm nóng phà vào cổ cô.
Cô không thoải mái, co người lại, nói: “Em đi lấy thuốc”. Cô vừa nhúc nhích thì tay anh đã choàng qua mái tóc còn ướt của cô, lần theo cổ áo rồi rất nhanh và khéo léo trượt xuống lưng cô. Bộ đồ ngủ Tiêu Dĩnh đang mặc may bằng lụa tơ tằm loại tốt mà cô mua năm ngoái khi đi du lịch ở Hàng Châu, ôm khéo lấy thân người nhưng cổ khoét rất sâu, vì vậy bàn tay ấm nóng của Diệp Hạo Ninh bắt đầu chầm chậm di chuyển, khám phá.
Dường như đọc được ý định chạy trốn của cô, anh chồm tới, giữ chặt cả người cô giữa tay vịn sofa và vòm ngực mình, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên tai cô. Tiêu Dĩnh cảm thấy cơ thể như có dòng điện chạy qua. Cô không kìm được, khẽ rùng mình, bắt gặp ánh cười rất nhẹ lướt qua trong đáy mắt đen sâu thẳm của Diệp Hạo Ninh. Anh quá quen thuộc thân thể cô, biết rõ đâu là vùng nhạy cảm nhất nên đã cố ý đùa giỡn.
Trong đầu Tiêu Dĩnh chợt nảy ra ý định “trả đũa”, chẳng buồn trốn tránh, khi môi anh hạ xuống bên cổ cô, cô liền cắn chặt môi, nín thở, đột ngột áp lon coca lạnh vào người anh.
Diệp Hạo Ninh bất ngờ thấy lạnh buốt bên sườn, anh nghiến răng, thở gấp, dừng lại, cúi xuống nhìn rồi quay sang, trông thấy cô với vẻ mặt thoả mãn vì đã báo thù thành công, đôi mắt đen lấp lánh những tia sáng tinh nghịch. Lúc này, áo ngủ của Tiêu Dĩnh đã bị tuột xuống, để lộ ra bờ vai tròn mềm mại, mái tóc dài còn ướt, xõa ra tạo nên sự tương phản đen trắng rõ rệt, nhưng cô lại không để ý, chỉ ngồi cắn môi, cười nham hiểm, tựa như một tiểu yêu tinh ranh mãnh trong truyện cổ tích.
Diệp Hạo Ninh nheo nheo mắt, khẽ mỉm cười, giằng lấy lon coca vừa gây rối rồi vung tay ném ra xa.
Thứ nước màu nâu bắn ra xung quanh, tạo thành một đường vòng cung tuyệt đẹp.
Trong khi Tiêu Dĩnh còn ngẩn người vì bất ngờ, anh đã thuận thế đè cô xuống, đầu gối giữ chặt lấy đôi chân không chịu để yên của cô, anh trườn đến, nói khẽ bên tai cô: “Anh nhớ em, anh nhớ em…”.
“Anh nhớ em”? Diệp Hạo Ninh chưa bao giờ nói vậy với Tiêu Dĩnh.
Cánh tay đang vùng vẫy từ từ dừng lại, cô ngẩng mặt lên, mặc cho hơi thở cùng nụ hôn nồng cháy của anh lưu lại trên tai và cổ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s