Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ: C13 _ P4

Diễn biến sau đó của sự việc đã chứng minh rằng, người đứng ở đầu chiến tuyến cung cấp tin giật gân không phải là các tay phóng viên săn tin mà chính là những anh chàng quay phim đứng ngay sau các phóng viên. Ống kính của anh ta vừa lia đi thì trên màn hình xuất hiện ngay hình ảnh của một người mà Mỹ Mãn không hề ngờ tới. Khán phòng lúc ấy không khí trở nên kì lạ đã đành, nhưng ngay cả những người đang nói chuyện rôm rả như Mỹ Mãn và Tiểu Ái cũng đều ngây dại vì bất ngờ.
Cuối cùng thì người ngoài cuộc vẫn là tỉnh táo nhất, Tiểu Ái liền kêu gào lên nhằm thu hút sự chú ý của cô bạn mình trong di động: “Ôi chúa ơi, tại sao Lăng Gia Khang lại xuất hiện ở đây?”.
“Mình đâu có biết… !”. Mỹ Mãn đành phải để chiếc di động ra xa một chút, đưa tay lên day day chiếc tai vừa bị “tấn công” bởi giọng hét kinh hoàng. Sau cùng, cô còn đưa ra câu trả lời như sau: “Cái này thật ra cũng rất bình thường, tốt xấu gì người ta cũng là ông chủ của một công ty quản lí nghệ sĩ lớn mà”.
“Chết mất thôi, đúng là Lăng Gia Khang rồi! Anh ta không gọi điện cho cậu sao?”. Tiểu Ái vẫn tiếp tục hào hứng đưa đẩy câu chuyện.
“Xin cậu đấy, mình với anh ấy lúc này còn chẳng phải là bạn bè nữa cơ…”.
“Cậu đang làm cái gì đấy, mình đâu phải là phóng viên, cần gì phải đưa ra một câu trả lời miễn cưỡng đến thế chứ? Cậu nói xem tại sao vẻ mặt anh ta trông lại chán đời đến vậy hả? Thôi tiêu rồi, tiêu rồi, tình địch gặp mặt nhau, một lúc nữa không biết có đánh nhau một trận tơi bời ở cánh gà không nữa? Thế thì sẽ xảy ra án mạng mất. Thông thường những người như Lăng Gia Khang một khi đã tức giận lên thì cái gì cũng có thể làm, kể cả có phải huỷ hoại bản thân mình đi nữa…”.
Đinh Mỹ Mãn trợn tròn mắt, cho dù biết rằng ở đầu dây bên kia Tiểu Ái chẳng thể nhìn thấy được hình ảnh của mình lúc này, nhưng cô vẫn bĩu môi một cách vô vọng. Biểu cảm của Mỹ Mãn lúc này vô cùng phong phú, cô không nhẫn nhịn nổi đành phải phá vỡ mạch cảm hứng tuôn trào của cô bạn thân: “Tiểu Ái à, sau này cậu ít xem mấy bộ phim quá phi thực tế đi nhé! Cậu có hiểu thế nào là xã hội pháp trị hay không?”.
Im lặng một lát, dường như Tiểu Ái đang tự cảnh tỉnh bản thân. Nhưng chẳng được bao lâu cô lại tiếp tục: “Nói cũng đúng, Giả Thiên Hạ nhà cậu xuất thân từ gia đình có nguồn gốc băng đảng xã hội đen có tiếng. Nếu muốn ra tay thì cũng phải do anh ấy ra tay đầu tiên mới hợp lí”.
“Nhà anh ấy đã rút lui khỏi xã hội đen lâu lắm rồi! Bây giờ là tập đoàn làm ăn hợp pháp, lại còn đưa lên sàn chứng khoán nữa đấy!”. Mỹ Mãn đưa chiếc di động ra trước mặt, trực tiếp nói dõng dạc vào ống nghe, cố gắng kêu oan cho người đàn ông của mình.
“Ây da, cậu kích động cái gì chứ, các cụ ngày xưa nói cấm có sai bao giờ. Sinh con gái đúng là chẳng được cái tích sự gì, còn chưa gả ra khỏi nhà đã một lòng một dạ lo cho người khác rồi”. Lâm Ái nói rất thuận miệng mà chẳng hề ý thức được rằng bản thân mình vốn dĩ còn một đoạn đường dài nữa mới làm vợ người ta, vậy mà lại nói ra những lời như thể mẹ sắp gả con gái đi vậy, thực sự chẳng thích hợp chút nào. “À, đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất chuyện chính. Mình gọi điện đến là có chuyện muốn nói với cậu. Người ở bên vườn nho gì đó của cậu gọi điện thoại cho mình nói rằng không liên lạc được với cậu. Họ bảo cậu có thời gian thì gọi điện sang nói chuyện với họ. Có phải là cậu thay số điện thoại mà không thông báo cho họ không?”.
“Hình như là mình quên mất. Đưa số của họ cho mình đi!”.
Trước khi gọi điện cho người bên chỗ vườn nho, Mỹ Mãn thực sự không nghĩ mọi chuyện quá sâu xa, cô dường như còn chưa dứt ra khỏi niềm hân hoan vì Giả Thiên Hạ vừa mới đoạt giải. Thế nhưng, sau khi liên lạc được với người bên ấy, tâm trạng của cô chẳng thể nào thoải mái như trước được nữa. Đầu tiên là do sự chênh lệch về thời gian, bị Mỹ Mãn quấy rầy giữa giấc ngủ ngon lành, họ buông lời mắng nhiếc một trận, khi đã mắng mệt rồi, thì mới tỉnh ngủ nói vào chủ đề chính.
Với trình độ tiếng Anh của Mỹ Mãn thì chuyện hỏi họ đang nói gì là vô cùng khó khăn. Nhưng chí ít thì cô cũng biết nắm bắt một vài từ ngữ quan trọng, chủ chốt trong câu, sau đó góp nhặt lại theo đúng cái cách mà các thầy cô đã dạy cô từ hồi tiểu học. Cuối cùng cô cũng rút ra được điểm quan trọng nhất của cuộc nói chuyện là… Khu vườn nho mà cô đầu tư đã xảy ra chuyện rắc rối, cô cần phải đích thân sang đó để giải quyết sự việc.
Một người phụ nữ chẳng có chút đầu óc làm ăn kinh doanh, lại chẳng biết tích luỹ kiến thức để sử dụng như cô, mà lại dám lấy toàn bộ số tiền tích luỹ nửa đời của mình đầu tư vào một vườn nho, nghe ra thì thực sự là nực cười! Đúng vậy, Mỹ Mãn biết thừa hành động đó của cô được thực hiện trong lúc đầu óc không tỉnh táo. Nhưng bây giờ không phải là lúc ngồi ngây ra hối hận, cô nhất định phải nghĩ ra một cách gì đó để giải quyết.
Chân trần đi lại trong phòng khách sạn một hồi lâu, tay cô vẫn nắm chặt chiếc di động, hết nâng lên rồi lại đặt xuống, không biết cô đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần động tác này nữa. Màn hình di động hiển thị số điện thoại của Lăng Gia Khang, chỉ cần cô chịu ấn nút gọi điện thôi, nói không chừng chuyện lớn tày trời cũng có thể hoá giải ổn thoả, thế nhưng, Mỹ Mãn cứ đắn đo mãi mà chẳng dám làm. Hành động như vậy có ý gì chứ? Coi người ta như một công cụ lợi dụng, gọi đến thì đến, bảo đi thì đi sao? Lúc không cần đến người ta thì chối từ đến nhẫn tâm, suýt chút nữa đã ra lệnh cho người ta “lên sao Hoả mà ở”. Đến lúc xảy ra chuyện lại muốn gọi người ta quay về, nhỡ đâu người ta lại trả lời cho câu: “Xin lỗi nhé, tôi đã đi ra khỏi trái đất, cảm giác ngoài vũ trụ rất thoải mái. Tôi không muốn quan tâm đến cô”. Vậy thì, chẳng khác nào cô tự lấy đá đập vào chân mình, lúc đó muốn khóc cũng chẳng ra nước mắt ấy chứ!
Sau một hồi đấu trí dằn vặt khá lâu, Mỹ Mãn đành than thở đôi câu rồi chuyển qua gọi điện cho Giả Thiên Hạ.
Ban đầu, người dụ dỗ cô bỏ tiền ra đầu tư là Lăng Gia Khang, người hùn vốn đầu tư cùng cô cũng là Lăng Gia Khang, nói thẳng ra thì từ đầu đến cuối chuyện này chẳng can hệ gì đến Giả Thiên Hạ hết. Có lẽ anh thực sự chẳng giúp đỡ được gì, cho dù là vậy, nhưng cô vẫn mong có anh ở bên cạnh những lúc khó khăn như thế này. Không phải chính bản thân anh cũng đã từng nói: “Cho dù là chuyện tày trời, anh cũng sẽ giúp em giải quyết. Kể cả em không muốn dựa dẫm thì cũng hãy để anh được ở bên cạnh em” sao?
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Đầu dây phía kia điện thoại truyền lại tiếng thông báo khô cứng.
Mỹ Mãn đứng ngây người vì buồn bã, cô liếc lên màn hình ti vi, lễ trao giải gần như đã đi vào hồi kết, có lẽ anh vẫn còn ngồi tham dự nên không tiện bật di động.
Bất luận có chuyện gì xảy ra, trước tiên hãy cứ tìm một lí do hợp lí cho Giả Thiên Hạ, đó chính là thói quen không thể nào bỏ đi của cô.
Sau khi lễ trao giải kết thúc, chiếc kim đồng hồ lại không ngừng di chuyển, 10 giờ, 11 giờ, 12 giờ… Chương trình ti vi cũng hết từ lâu, điều duy nhất không đổi chính là tiếng thông báo vang lên trong điện thoại. Là ai đã nói rằng tối nay sẽ ở cùng cô để chia sẻ hạnh phúc? Là ai đã nói tối nay sẽ cầu hôn cô? Đúng vậy, bây giờ cô đã không còn là cô nữ sinh mười bảy, mười tám nữa rồi, cho nên không nhất thiết phải đòi hỏi những chuyện lãng mạn, phong hoa tuyết nguyệt gì đó. Nhưng ít nhất, những lúc cô cần có anh ở bên thì anh cũng phải có mặt chứ?
Lòng nhẫn nại dần dần biến mất, cuối cùng Mỹ Mãn đành bỏ cuộc, vứt chiếc di động sang một bên, nằm bẹp lên giường, đôi mắt nhìn vu vơ vào khoảng không, cố tỏ vẻ đang chờ đợi cơn buồn ngủ ập tới kéo đi mọi cảm xúc đau buồn lúc này. Cô thầm nghĩ, có lẽ ngủ đi sẽ tốt hơn, như vậy sẽ chẳng phải phiền não điều gì hết. Chỉ cần đợi đến ngày mai, khi vừa mở mắt ra là lại gặp được anh rồi. Có lẽ anh đã bị các lãnh đạo cấp trên kéo đi ăn mừng chiến thắng, nói cho cùng thì “người trong giang hồ” có những chuyện không thể chối từ được. Cho nên cô buộc lòng phải thông cảm, sau đó giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, khuôn mặt vẫn tươi cười chúc mừng thành công của anh…
Chỉ có điều nhiều khi người trong cuộc đã cam chịu nuốt giận, chấp nhận làm kẻ ngốc, muốn chuyện lớn hoá chuyện nhỏ, chuyện nhỏ biến thành không có gì, mà cũng chẳng được toại nguyện.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s