Copy mối tình đầu: C2_P3: Chạy trốn

Mấy ống tiêm gây mê trong tay anh nhanh chóng cắm lên cổ của những người bảo vệ. Con dao phẫu thuật cũng dính đầy máu tươi, bây giờ, nó không còn tồn tại với mục đích giải trừ nỗi đau của bệnh nhân nữa rồi.
Mùi tử khí len lỏi trong không gian giống như đám lá úa bị gió lạnh thổi bật khỏi cành vào đêm thu vậy!
“074, bỏ ngay con dao trong tay cậu xuống! Chỉ cần cậu ngoan ngoãn đầu hàng, tôi đảm bảo là họ sẽ không làm tổn thương đến một sợi lông chân của cậu. Trước đây, cậu được đối xử như thế nào thì sau này cũng vẫn như vậy”. Cổ tiên sinh vừa cười nói vừa nhìn anh chằm chằm ánh mắt tham lam, thèm khát như chó sói nhìn vào con mồi, ngoài tiền bạc ra, ông ta chẳng cần bất cứ thứ gì nữa.
074 quay lại nhìn bức tường thuỷ tinh trong suốt, ngoài đó là bầu trời xanh thẳm, vô biên. Chỉ có vượt ra ngoài bức tường thuỷ tinh ấy, anh mới được sống dưới bầu trời cao rộng vô tận vô cùng, mới có tự do thực sự. Anh không thể biết chắc rằng mình sẽ sống hay chết nếu trốn ra được đó, nhưng nếu không xông ra, anh chỉ có con đường chết mà thôi.
Không có sự lựa chọn nào khác cho anh cả!
074 hít một hơi thật sâu rồi quăng mạnh chiếc bình cứu hoả ở gần đó vào bức tường thuỷ tinh. Choang! Bức tường khổng lồ nhanh chóng rạn nứt.
Mặt Cổ tiên sinh biến sắc: “074, cậu mà nhảy xuống dưới thì không thể thoát chết được đâu, hơn nữa còn chết vô cùng đau đớn, thảm thương. Nếu cậu muốn chết đến vậy, chi bằng để tôi giúp cậu. Tôi sẽ khiến cậu chết một cách nhẹ nhàng, không đau đớn, chỉ như một giấc ngủ thôi.”
Cuối cùng ông ta cũng thốt ra những lời thật lòng, rốt cuộc ông ta chỉ muốn anh chết càng sớm càng tốt, sau đó sẽ mổ bụng phanh thây ra, lấy hết nội tạng của anh.
Thứ đáng tiền nhất ở anh vẫn chỉ là lục phủ ngũ tạng mà thôi.
Anh cười ngạo nghễ: “Nếu trước sau gì cũng phải chết thì lần này, tôi muốn tự mình đưa ra quyết định.”
Cổ tiên sinh nâng súng lên và nói: “Tôi không tin cậu dám nhảy xuống đó. Có bản lĩnh thì cậu nhảy xuống đi!”
074 quay lại nhìn những người mặc áo blouse trắng, khuôn mặt họ đều đằng đằng sát khí. Đúng lúc đó, giáo sư Trương xông lại phía anh, mặt ông đầy máu, nhưng ngay lập tức, ông bị ngăn lại. Giáo sư vừa vùng vẫy vừa hét lớn: “Ta đã bảo con là không được quay đầu lại cơ mà! Nhảy xuống ngay cho ta! Con hãy nhảy xuống ngay!…”
Cổ tiên sinh gí súng vào đầu giáo sư Trương: “Ông im miệng lại cho tôi, lão già chết toi!”
Một tiếng súng vang lên. Đôi mắt giáo sư Trương từ từ khép lại, thân thể mềm nhũn ra rồi ngã xuống mặt đất.
074 nghiến chặt răng, căm hận nhìn Cổ tiên sinh rồi nhìn sang phía giáo sư Trương.
“Tạm biệt ngài, giáo sư!”
Anh ôm một chiếc bình cứu hoả khác rồi nhắm mắt lại, chạy đến chỗ bức tường thuỷ tinh đã rạn nứt bằng tất cả sức lực hiện có.
Anh cảm nhận được những mảnh thuỷ tinh sắc nhọn đang cứa sâu và găm vào da thịt, nỗi đau đớn đó làm cho sự điên cuồng bùng lên, rất nhanh sau đó, anh rơi xuống phía dưới…
(3)
“Hự!”. Tay Tiểu Thất đập vào chiếc bàn trà ở bên cạnh, một cơn đau dữ dội nhói lên ở lưng, cảm giác đau đớn len lỏi vào tận vào tâm can, có lẽ vết thương đã bị toạc ra. Anh kêu khẽ một tiếng, đầu mày nhíu chặt lại.
Anh cố gắng chống người ngồi dậy, lau mồ hôi đang lấm tấm trên trán rồi xoa xoa mặt, hít một hơi thật sâu.
Anh đã hạ sốt.
Anh biết mình vừa vượt qua một cửa ải gian nan nữa.
Anh đã đánh cược với số phận, liều mình tránh mưa tên bão đạn để thoát khỏi “viện dưỡng lão” đã giam cầm anh hơn hai mươi năm nay. Cuối cùng anh đã thoát khỏi nơi đó. Lúc nhảy từ tầng mười mấy xuống, anh cứ nghĩ rằng mình chết chắc rồi. Thế nhưng không ngờ xung quanh tòa nhà lại trồng một loại cây lá to, may mắn làm sao, anh lại rơi đúng tán lá um tùm. Chính nhờ lá cây cản bớt tốc độ rơi nên anh mới giữ được tính mạng. Có lẽ đó là “ý trời” mà giáo sư Trương hay nói tới.
Sau này, anh không còn phải làm chuột bạch thí nghiệm, không cần phải nằm dài chờ chết nữa rồi!
Hóa ra mặt đất thực sự có màu nâu như trong sách mô tả, bầu trời xanh biếc, không khí trong lành, sảng khoái đến như vậy, và ngoài giáo sư Trương, Cổ tiên sinh cùng những người mặc áo blouse trắng mà anh nhìn thấy hàng ngày ra, xung quanh vẫn còn nhiều người khác. Giáo sư dặn anh phải đi đến chỗ vắng người để lẩn trốn, nhưng anh thực sự không biết nơi nào mới ít người. Sau khi rời khỏi phòng thí nghiệm, anh chẳng rõ mình phải đi về đâu. Tại sao khi nhìn thấy bộ dạng của anh, mọi người lại kinh hãi, sợ sệt và hét lớn đến thế? Anh chẳng hiểu nổi nữa, đành cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Tiểu Thất không nhớ mình đã chạy bao xa, chỉ biết anh đã chạy đến khi mặt trời dần chuyển từ hướng đông nam sang hướng chính nam, rồi lại chuyển từ hướng chính nam sang hướng tây nam. Mãi cho tới lúc không thể chạy được nữa, sực lực cạn kiệt, anh mới vào một con ngõ bẩn thỉu chất đầy rác thải, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Nơi này không có người, cuối cùng anh đã được an toàn và có thể chợp mắt trong giây lát.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s