Copy mối tình đầu: C2_P4: Chạy trốn

Ánh trăng ngoài cửa sổ đang rọi vào trong nhà.
Anh lặng nhìn người con gái đang say ngủ trên ghế sô pha. Không giống những người ở khu thực nghiệm, từ cô ấy phát ra một nguồn nhựa sống dồi dào, đó mới là một con người thực sự.
Anh chỉ nhớ tối qua, thay quần áo xong, anh đang bước ra khỏi phòng tắm thì bỗng thấy hoa mày chóng mặt, rồi ngã đè lên cô. Thân hình cô thật bé nhỏ, gày guộc.
Sở lên trán, anh thấy một vật quái lạ gì đó nhũn nhũn đang dán trên đó, liền bóc xuống. Hóa ra là miếng dán hạ sốt. Anh nhìn cô lần nữa, trong tim bỗng dâng lên một cảm xúc rất kì lạ. Cô đã cứu anh từ cõi chết, cũng là người đầu tiên đối xử tốt với anh. Ngoại trừ giáo sư Trương, trên thế gian này, chưa có ai từng chăm sóc, quan tâm tới anh như vậy.
Trong bụng phát ra tiếng “ọc ọc”, anh biết mình phải bổ sung thực phẩm và năng lượng ngay lập tức.
Tiểu Thất đứng dậy một cách thận trọng để tránh vết thương của mình bị toạc ra, sau đó đi về phía nhà bếp tìm thức ăn. Anh vô cùng thất vọng khi nhận ra, ngoài những đồ ăn đầy dầu mỡ mà cô gái thích tạo tạp âm kia để lại, trong bếp hoàn toàn không có loại thực phẩm mà anh cần.
Lúc bước ra ngoài, ánh mắt anh vô tình nhìn lướt qua một túi đồ lớn đặt trên bàn. Hình như túi đồ này được cô gái kia mang từ bên ngoài về. Anh bước lại gần rồi mở túi ra, bên trong đựng toàn những thứ màu sắc tươi tắn được trang trí rất đẹp, còn có một chiếc hộp sắt hình tròn màu xanh da trời nữa, trên đó viết dòng chữ tiếng Anh “Butter cookies ”. Lật hộp sắt lên, Tiểu Thất đọc kĩ thành phần dinh dưỡng trên đó: “Nhiệt lượng: 546 kcal, Protein: 6.5 g, Axit béo: 31.6 g, Sắt: 1.9 mg, Canxi: 45 mg, Carbonhydrate: 58.9 g, Vitamin E: 6.04 mg…”.
Anh khẽ nhướng mày, tuy rằng hàm lượng dinh dưỡng của loại thực phẩm này không phải là lí tưởng nhất, nhưng với tình trạng đói cồn cào của anh bây giờ thì nó có thể được xem là rất ổn. Anh mở hộp sắt, nhìn thấy bên trong, các chồng bánh có những hình dạng khác nhau được xếp một cách gọn gàng, như thể chúng là những tác phẩm nghệ thuật tí hon vậy.
Do dự trong giây lát rồi Tiểu Thất lấy một cái bỏ vào miệng, mùi vị thơm ngon của nó khiến anh không khỏi ngạc nhiên. Nhai hết chiếc bánh rồi đóng hộp lại, anh nhấc một gói thực phẩm được trang trí rất đẹp khác lên, mở ra rồi nếm thử. Lần này, thứ anh ăn rất giòn, dáng mỏng, có vị cay, khi nhìn thấy vỏ đề dòng chữ “Expanded food ”, anh đặt ngay xuống rồi chuyển sang gói khác. Tất cả đều bị anh bóc ra, nhưng anh chỉ ăn mỗi gói vài miếng. Anh vừa tiêu hoá thức ăn vừa lắc đầu, ngoại trừ thứ đồ uống là sữa chua Yakult có lợi cho cơ thể, những thứ còn lại, anh đều xếp vào “junk food” .
Khi nồng độ đường trong máu đã phục hồi ở mức gần như bình thường, Tiểu Thất muốn được tiếp tục nghỉ ngơi. Anh đi về phía chiếc chăn mỏng rồi nằm xuống. Cả một ngày trời chiến đấu, chạy trốn đã khiến anh không còn chút sức lực nào nữa. Anh xoay người để có tư thế nằm dễ chịu nhất rồi chìm vào giấc ngủ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s