Mỹ mãn đệ nhất thiên hạ: C13 _ P6

“Cô giúp tôi đỡ anh ấy vào giường đi!”.
Sau khi nghe hết câu của Mỹ Mãn, ánh mắt của Mạc Tường lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhìn Đinh Mỹ Mãn cao ngạo ra lệnh, sau đó quay người đi vào buồng tắm rửa mặt mà chẳng hề có chút ý định nào giúp sức cùng cô đưa Thiên Hạ vào giường. Tất nhiên Mỹ Mãn lại càng không có ý định rời khỏi nơi đây. Tiểu Tường mím chặt môi, tức giận chẳng biết trút ra đâu, không lẽ lại tỏ ra hiền đức trước người đàn ông đã say tới mức chẳng tự đi được hay sao?
Thế nhưng, nghĩ đến những lời mình vừa nói trước đó, Mạc Tường không thể buông tay bỏ đi ngay lúc này được.
Cô chỉ còn cách cắn răng chịu đựng mà dìu Giả Thiên Hạ vào giường, chỉ có vài bước ngắn ngủi thật lòng cũng chẳng gây khó khăn quá nhiều với cô vì cô cũng đã dìu anh cả đoạn đường dài. Song điều thực sự khiến Mạc Tường khó lòng cất bước lúc này chính là tâm trạng của cô.
Trước khi đưa anh trở về khách sạn, Mạc Tường không nghĩ là sẽ gặp Đinh Mỹ Mãn ở đây. Điều duy nhất cô suy tính là nhân cơ hội anh say bí tỉ, sẽ làm nên chuyện nhỡ nhàng, “gạo đã thổi thành cơm”, đến ngày tiếp theo sẽ khăng khăng rằng bản thân cô cũng say, sau đó làm loạn lên cũng không có gì là không thể hiểu nổi. Vì lẽ đó cô đã cố ý hẹn gặp phóng viên, rồi cố ý chụp tấm ảnh ôm hôn thắm thiết trong tiệc mừng công để gửi cho Mỹ Mãn. Cô còn dự định ngày mai sau khi ra khỏi khách sạn sẽ làm ra một vụ bị chụp trộm, sau cùng tất cả mọi chuyện dồn lại sẽ ép Giả Thiên Hạ phải cho cô một danh phận đường hoàng. Bác Giả vốn dĩ chẳng ưa gì Đinh Mỹ Mãn cũng sẽ giúp đỡ, ủng hộ cô ít nhiều. Kế hoạch đó tưởng chừng như hoàn mỹ đến không còn kẽ hở, đến mức cô chẳng hề nghĩ tới việc ngộ nhỡ có việc gì đột xuất xảy ra thì sẽ phải ứng biến thế nào. Không ngờ lúc này, cô lại phải chịu rơi vào cảnh không khác gì người hầu kẻ hạ mặc cho người ta sai bảo.
Khó khăn chật vật mãi mới lôi được Giả Thiên Hạ vào giường, Mạc Tường ngồi bên cạnh giường nghỉ ngơi lấy lại sức, tiện thể cũng cởi quần áo giúp anh, cố làm những hành động chỉ có ở những đôi tình nhân đang thuở mặn nồng, dù gì đi nữa coi như cũng “gỡ được một bàn”. Tay thì bận rộn mà miệng Mạc Tường vẫn không ngớt cười nói: “Mỗi lần Thiên Hạ uống say đều như vậy hết, rất khó hầu hạ, toàn thích nói năng linh tinh, nào thề non hẹn biển, hứa hươu hứa vượn, nói nào là yêu em, nào là sẽ cưới làm vợ, bắt ép em phải gọi anh ấy là ông xã… Ấy, em đúng là đãng trí quá! Chị là vợ cũ của anh ấy, chắc chắn biết rõ những việc này rồi. Chà, em cũng biết là những lời nói bên gối của đàn ông không thể nào coi là thật được. Chị Mỹ Mãn, chị cũng vậy nhé, đừng có quá ngây thơ, người ta nói cái gì cũng tin, cần phải giữ gìn cho mình một chút”.
Đứng cạnh bồn rửa tay, Mỹ Mãn bỗng cứng đờ người, cho dù đã cố gắng không ra ngoài nhìn cảnh tượng ấy nhưng chẳng thể nào ngăn những lời nói chói tai đó được. Giữa hai người họ chắc chắn đã từng có cái gì đó với nhau, nếu không tại sao Mạc Tường biết được khi trên giường anh thích nói những gì? Đã thế còn nói lại không khác nữa chứ!
Phía buồng tắm vẫn im lặng như tờ khiến Mạc Tường không nén nổi nụ cười đắc ý, đã quá rõ ràng, Đinh Mỹ Mãn là một người phụ nữ đơn giản, cô không hề biết rằng bất luận là người đàn ông nào đi chăng nữa thì cũng đều có những hành động tương tự mà thôi!
“Có điều chị dự định kết hôn lại với anh ấy sao? Chúc mừng chị nhé, nếu không em cũng thấy vô cùng day dứt. Thực ra thì tính cách của Giả Thiên Hạ cũng chỉ có mình chị chịu được, chứ em thì không thể nào. Là người tình thì còn được, chứ em không thể chấp nhận được việc chồng mình có quan hệ với người phụ nữ khác bên ngoài. Ai mà biết khi nào họ sẽ phát sinh tình cảm thực sự chứ? Đến lúc đó không phải em sẽ trở thành người vợ bị ruồng bỏ ư?”.
“Cô cũng ở trong khách sạn này sao?”. Không thể chịu đựng được những lời diễu võ giương oai đó nữa, Mỹ Mãn lau mặt rồi bước ra khỏi buồng tắm, lạnh lùng hỏi người tình địch.
“À, không ạ. Phòng khách sạn này hết rồi, nên ban tổ chức đã đặt phòng cho em ở một khách sạn khác.”
“Vậy thế này đi, cô ngồi đây thêm lát nữa. Đêm hôm thế này con gái một mình về khách sạn không an toàn, ít nhiều gì cô cũng là người của công chúng, để tôi gọi điện cho trợ lí của Thiên Hạ, bảo cậu ấy đưa cô về”. Mỹ Mãn đưa mắt liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi bên giường cạnh chồng mình, cố gắng tự nhủ bản thân đừng làm chuyện nông nổi, phải bình tĩnh đối mặt, không thể thô lỗ, gây sự giống như lần trước được.
“Không cần phải phiền phức thế đâu ạ, trợ lí của anh ấy không đến lễ trao giải, bây giờ chắc cũng đã đi ngủ rồi…”. Những lời đuổi khéo trước đó Mạc Tường không có cơ hội nói cuối cùng đã bị Đinh Mỹ Mãn nẫng tay trên, ngoại trừ việc tiếp tục cười và từ chối, Mạc Tường chẳng biết phải làm gì nữa.
Ngay lúc tình địch còn đang từ chối khéo, Mỹ Mãn đã chẳng thèm quan tâm nhiều, cô gọi luôn điện thoại, yêu cầu cậu trợ lí đến sắp xếp ổn thoả lại mọi việc.
May mà người trợ lí đó thực sự cũng nể mặt cô, vừa nhận được mệnh lệnh của cấp trên, không nói thêm lời nào đã đồng ý ngay.
Sau khi dập điện thoại, Mỹ Mãn đi ra phía cửa sổ, mỉm cười thị uy: “Không phiền lắm đâu, cậu ấy sắp tới đây rồi. Tôi đã ra lệnh, cậu ấy đâu dám từ chối, ha ha, cậu ta sợ tôi lại nói gì không hay với Thiên Hạ “bên giường” ấy mà”.
Đinh Mỹ Mãn chỉ hận không thể trực tiếp hét vào mặt con hồ li tinh này rằng: “Tao với người đàn ông này đêm qua vừa ân ái mặn nồng với nhau, mày tốt nhất đừng có xông vào. Tất cả đều đã quá muộn rồi!”.
Chỉ tiếc rằng da mặt cô không dày như ai kia, những chuyện riêng tư phải đóng cửa vào mới dám nói này không thể nào thốt ra khỏi miệng được, chỉ có thể dùng hai chữ mang tính ẩn dụ “bên giường” để thay thế thôi!
“Thật không? Cậu ấy đúng là đã nghĩ quá lên rồi. Anh Thiên Hạ không phải kiểu người công tư bất phân đâu”. Nói dứt câu, Mạc Tường đưa tay vuốt ve trên khuôn mặt Giả Thiên Hạ, để môi kề ngay bên tai anh, dùng giọng nói ẽo ợt của mình thì thầm: “Anh Thiên Hạ, muốn ngủ thì cũng đợi em cởi quần áo của anh ra hết đã rồi hãy ngủ”.
Người đàn ông trên giường bỗng động đậy, sớm không dậy, muộn không dậy mà chọn đúng lúc này động đậy thân người. Đôi mắt nhắm chặt bỗng từ từ mở ra, dáng vẻ nhăn mày nhíu mắt của anh trông thật quyến rũ. Anh nhìn chằm chằm vào Mạc Tường đang ở ngay trước mặt mình. Điểm khác duy nhất lúc này chính là thứ mà anh nhìn thấy lại là khuôn mặt cười tươi tắn của Đinh Mỹ Mãn, nên anh theo thói quen nhấc đầu lên chạm nhẹ vào cằm của cô: “Anh đoạt giải rồi”.
“Ngốc quá, em biết rồi, anh đã nói suốt cả buổi rồi mà”. Anh phối hợp nhịp nhàng quá khiến Mạc Tường vô cùng hứng khởi.
“Em đã đợi anh rất lâu đúng không?”.
“Ha ha, làm gì có, có lâu hơn nữa em cũng sẽ đợi anh. Chỉ đáng tiếc tối nay không thể ở bên anh được, để hôm khác nhé”.
Những lời nói này khiến người nghe có thể tưởng tượng ra biết bao điều, lại cộng thêm những hành động ân ái, thân mật giữa hai người… Tất cả mọi thứ đều lọt vào tầm mắt của Đinh Mỹ Mãn, cô chỉ biết đứng đó lặng câm. Người ta thường nói, sau khi uống rượu thì lời nói rất chân thật. Chính vì đã say nên người đàn ông có thể vứt bỏ đi phòng tuyến cuối cùng, đường hoàng nói lời ân ái với người phụ nữ khác trước mặt cô hay sao?
Mỹ Mãn chìm vào lặng im, chỉ còn biết mỉm cười trong đau khổ, lặng lẽ rút lui về một góc phòng, ngồi xem “vở kịch hay” đang công chiếu.
Có thể Mạc Tường đã nói đúng, tuy anh rất tốt, nhưng chưa đủ để vì người phụ nữ nào đó mà tu tâm dưỡng tính, tất nhiên càng không thể vì cô mà thay đổi được.
Có lẽ lòng nhẫn nại của Giả Thiên Hạ là có hạn. Tóm lại, vì mùi vị của “cỏ đầu tiên” khá thơm ngon, cho nên anh mới làm mọi việc để có thể nếm lại được vị. Một khi anh đã đạt được mong muốn rồi, thì cũng đồng nghĩa với việc hai người họ lại trở về như trước kia. Đợi đến một lúc nào đó, cô không thể chịu đựng được nữa mà muốn bỏ đi, thì anh chắc chắn chẳng thèm níu kéo, thậm chí còn buông tay không chút luyến tiếc. Cô sẽ bị tổn thương, vậy còn anh, có sao không? Có lẽ chỉ cần ngẫu hứng tìm một cô nàng dịu dàng, xinh đẹp nào đó trong danh bạ giải toả, anh sẽ nhanh chóng quên cô ngay lập tức.
Cô thực sự sợ hãi. Muốn bỏ đi thì phải nhân lúc còn sớm, đừng đợi đến khi khiến cho bản thân thương tích đầy mình rồi mới nghĩ tới việc quay lại như lúc đầu!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s