Trích đoạn 1: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Chương 1

Mạc Hướng Vãn có tật đêm ngủ hay nằm mơ, trong giấc mơ cô thường thấy hình ảnh một con đường dài vô tận, trên mặt đường có vô số các hố to, hố nhỏ. Cô cứ lao đầu chạy, vấp ngã liên tục, rồi lại đứng dậy, trên người nhem nhuốc đầy bùn đất, cảm giác mệt mỏi, rệu rã vô cùng. Cúi xuống nhìn, cô thấy toàn thân máu thịt bầy nhầy, nhoe nhoét. Hoảng loạn, sợ hãi, cô lại tiếp tục bỏ chạy, vừa chạy vừa cố gột bỏ hết số bùn đất trên người, lau sạch sẽ tất cả vết máu bê bết kia đi.

Thế nhưng, tất cả như bị dính chặt, dính chặt đến mức gần như đã biến thành một phần thân thể cô, chẳng thể nào vứt bỏ đi được.

Mạc Hướng Vãn chợt bừng tỉnh, sờ tay lên trán thấy ướt đẫm mồ hôi. Còn chưa kịp lau khô thì tiếng chuông điện thoại đã reo inh ỏi, là trợ lí của cô. Trâu Nam thét lên với giọng nói vô cùng gấp gáp, căng thẳng: “Lâm Tương lại nhảy lầu, nhưng may người bị mắc trên ban công, đầu gối bị chảy máu, trên đầu cũng chảy máu.”

Mạc Hướng Vãn day day huyệt thái dương.

“Chị đến ngay bây giờ đây, đang ở bệnh viện nào thế?”

Trâu Nam liền thông báo tên của bệnh viện nọ.

“Trước khi chị đến nơi, em hãy chăm sóc cho cô ấy tử tế nhé!”

Dập điện thoại xuống, cô đứng dậy, nhanh chóng mặc quần áo rồi bước ra khỏi phòng. Đứa con trai của cô, Mạc Phi, tập tễnh đi từ phòng ngủ ra với chiếc chân đang bó bột, mơ mơ màng màng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ lại phải đi làm sao?”. Trên mặt thằng bé thể hiện đôi chút không bằng lòng, thế nhưng nó vẫn cứ cẩn thận dặn dò mẹ: “Vậy thì mẹ nhờ mẹ bạn Vu Lôi sáng sớm ngày mai mua đồ ăn sáng cho con nhé!”

Mạc Hướng Vãn hôn nhẹ lên trán con rồi nói: “Mẹ sẽ khóa cửa lại, nhớ là không được mở khóa gas đấy, sáng mai mẹ sẽ mua bánh bao nhân thịt cho con ăn, không cần phải làm phiền mẹ bạn Vu Lôi đâu.”

Mạc Phi rúc đầu vào lòng mẹ chẳng khác nào chú mèo con đang làm nũng. Thấy thế, cô cũng chẳng nỡ rời xa con, có điều chuyện này vô cùng gấp gáp, nên đành phải hạ quyết tâm, sau khi cho con trai đi vệ sinh xong, cô vội vã đóng cửa đi ngay.

Lâm Tương, ca sĩ nổi tiếng xuất thân từ một cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp, nhờ có vẻ ngoài xinh đẹp, lại được nhiều người yêu mến, nên cô đã đoạt được ngôi vị Á hậu hai theo đúng dự đoán ban đầu. Sau đó, cô đã nổi tiếng hơn một năm liền, tuy chưa đến mức lừng lẫy bậc nhất trong nước nhưng cuộc sống minh tinh của cô cũng không tệ chút nào. Có điều, một tháng trở lại đây, cô liên tục tự sát nhưng không thành và đã phải vào viện đến ba lần liền.

Mạc Hướng Vãn vừa mới tới bệnh viện thì thấy bác sĩ Châu đang nói chuyện với Trâu Nam: “Cắt mạch máu, mở khí gas, nhảy lầu… mọi cách cô ấy đều đã thử rồi, khi nào quay về cô nhớ đem giấu tất cả dây rợ trong phòng đi nhé!”

Trâu Nam khóc đỏ cả mắt, trước kia cô từng làm đại diện tuyên truyền, phát ngôn cho Lâm Tương. Lâm Tương đối với cô không tệ, chuyện này xảy ra, cô cảm thấy thực sự rất đau lòng, nên vừa nghe xong câu nói của bác sĩ Châu, cô lại càng ảo não, khổ tâm hơn.

Mạc Hướng Vãn bước tới gần lên tiếng: “Bác sĩ Châu rất giỏi ngoại khoa nên chắc cũng vô cùng tự tin về những khoản này nhỉ?”

Bác sĩ Châu nhìn cô cười, không hề tức giận mà nhẹ nhàng nhắc nhở: “Tiểu Mạc, tôi rất bận rộn, sau này phiền cô bảo với những nghệ sĩ mà cô quản lí đừng có làm chuyện gì nguy hiểm vào lúc canh ba nửa đêm nữa đấy, tôi bây giờ đủ bận rộn lắm rồi.”

Mạc Hướng Vãn gật gật đầu: “Dạ, dạ, dạ, tôi sẽ dạy dỗ lại cô ấy.”

Rồi cô quay sang hỏi Trâu Nam: “Tình hình hiện nay của Lâm Tương sao rồi?”

Trâu Nam mắt đỏ hoe vì khóc, chỉ tay vào bên trong: “Cô ấy vẫn đang ngồi khóc trong đó.”

“Tôi đã gọi y tá tiêm một liều thuốc an thần cho cô ấy rồi. Giờ quan trọng nhất là hai cô nên suy nghĩ xem làm thế nào đối phó với đám phóng viên ở ngoài kia đi”. Nói xong, bác sĩ Châu quay người bước đi.

Mạc Hướng Vãn cau chặt đôi mày.

“Hôm nay trong thành phố có vụ tai nạn ô tô, bác sĩ Châu vẫn còn đang bận tối mắt tối mũi. Tương Tương vừa xảy ra chuyện, Vu tổng cứ nhất định đòi bác sĩ Châu phải lo liệu được phòng bệnh, đồng thời làm bác sĩ điều trị luôn”. Trâu Nam giải thích.

“Thảo nào mà ngươi ta lại cau mặt với mình như thế”. Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ.

Cô sầm mặt lại, đẩy cửa phòng bệnh đi vào, liền thấy ngay một người đẹp ốm yếu đang ngồi trên giường bệnh, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, cảnh tượng đó không khỏi làm cho người ta cảm thấy đau lòng. Nhưng Mạc Hướng Vãn thì không.

Cô khoanh tay trước ngực hỏi: “Lâm Tương, em nói xem rốt cuộc em muốn làm gì đây?”

Advertisements

3 thoughts on “Trích đoạn 1: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s