Trích đoạn 2: Kết hôn anh có dám không?

Trong giấc mơ, tôi và Ngụy Tử Lộ vẫn tiếp tục cãi nhau.

Tôi chửi anh ta không có liêm sỉ, bực tức đến mức đạp cho anh ta một cái, nhưng hình như động tác mạnh quá nên tôi bất giác tỉnh giấc. Trời đã sáng rồi, mà sao mặt trời lại chiếu thẳng vào mặt thế nhỉ? Hóa ra đầu tôi đang ở dưới sàn nhà, còn chân thì gác lên giường.

“Ui da…”. Khó khăn lắm tôi mới đứng dậy được để trèo lên giường. Phát hiện ra mình bị chảy máu cam, từng giọt rơi xuống tấm ga trải giường, bộ váy trên người cũng dính đầy máu, tôi vội chạy vào nhà vệ sinh. Vốn là người ưa sạch sẽ, không chịu được mấy thứ bẩn kiểu này nên tôi cởi ngay váy ra, thả vào bồn nước để giặt.

Cửa phòng tắm đột nhiên bật mở khiến tôi giật bắn mình. Trước cửa là một người đàn ông.

“Á!”. Anh ta ngớ người ra, thành thật mà nói, tôi cũng đang đứng ngẩn người, lúc ấy, tôi chẳng có mảnh vải nào che thân cả.

“Anh trai, nhìn đủ rồi thì làm ơn đóng cửa lại được không?”. Nhớ lại những gì tôi nói lúc đó, đúng là xấu hổ quá đi mất!

“Ơ, được”. Anh ta vội vàng đóng cửa lại.

“Xin lỗi, ừm… có phải tôi đã làm gì đó rồi không?”. Một lúc lâu sau, chúng tôi mới ngồi lại nói chuyện với nhau, chắc anh ta tưởng bọn tôi đã làm chuyện ấy rồi.

“Theo anh thì sao?”. Nhìn vẻ mặt thật thà của anh ta, tôi liền dừng câu tiếp theo lại. Tôi định nói là: “Đang mặc quần áo thì còn làm cái quái gì được chứ?”.

“Được, tôi sẽ chịu trách nhiệm!”. Anh ta nói một cách nghiêm túc.

“Trời, anh trai, tôi có biết anh là ai đâu?”. Đúng là buồn cười chết mất.

“Tôi là Cố Đại Hải, giới tính: nam, hai mươi tám tuổi, gia đình gồm có…”. Anh ta cứ thế đọc một mạch bản sơ yếu lý lịch dài dằng dặc của mình.

7.

Từ chỗ Cố Đại Hải đi ra, tôi mới hiểu tại sao anh ta lại nghĩ phải chịu trách nhiệm, chắc anh ta đã hiểu lầm chuyện cái ga trải giường rồi.

Đến bây giờ, tôi vẫn không biết tại sao khi đó tôi lại lừa anh ấy như vậy. À không, phải nói là vì tôi chưa kịp giải thích rõ ràng thôi. Mà anh ta có hỏi tôi đâu cơ chứ!

Về đến nhà, tôi bị các “vị lãnh đạo” mắng cho một trận, nhưng về việc tối qua đã ngủ ở đâu, tôi tuyệt nhiên không hé răng lấy nửa lời, nói ra chỉ tổ chuốc thêm phiền phức.

Tôi ngỡ rằng cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại Cố Đại Hải. Nhưng nếu không gặp nhau nữa thì đã chẳng thành chuyện, Cố Đại Hải hóa ra lại là bạn thân hồi đại học của anh trai tôi. Khi bị Thẩm Lãng kéo đi du lịch cho đỡ buồn, tôi đã gặp lại nhân vật “kì diệu” này.

“Chúng ta kết hôn đi!”. Anh ta dựa vào lan can bên bờ sông, nói với tôi.

“Anh không bị điên chứ hả?”. Suýt nữa tôi đã phun ngụm Coca trong miệng ra.

“Tôi không điên đâu. Chúng ta kết hôn đi!”.

“Được, nhưng tôi muốn có một đám cưới sang trọng hơn đám cưới của Ngụy Tử Lộ!”. Tôi nhìn vào mắt anh ta, đôi mắt quả thực rất đẹp, trông như đôi mắt của một chú mèo con dễ thương.

“Kì diệu thật! Ngụy Tử Lộ và Triệu Bồi đã trở thành người mai mối cho chúng ta.”

“Tuyệt vời!”. Tôi lao về phía Cố Đại Hải, kết quả là cả hai đều bị trượt xuống sông, ướt hết.

8.

Chúng tôi đi đăng ký kết hôn một cách thần tốc rồi mới thông báo cho hai bên gia đình. Về cơ bản, gia đình Cố Đại Hải rất hài lòng về tôi, chủ yếu là vì trông tôi rất ngoan ngoãn, hiền lành, chẳng cần biết bên trong ghê gớm thế nào, nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì đúng là không ai nhận ra cả. Bên nhà tôi, mọi người cũng chẳng có ý kiến gì. Chuyện tôi và Ngụy Tử Lộ từng sống chung, mẹ tôi cũng đã biết, thế nên trong mắt bà, tôi chẳng qua là tái giá với người khác, mừng còn không kịp thì trách tôi gì nữa.

Người duy nhất bị sốc nặng là gã ngốc Thẩm Lãng, anh ấy cho rằng trong lúc đi dã ngoại, tôi đã gặp tình yêu sét đánh với Cố Đại Hải. “Thẩm Ngư, em còn dụ dỗ cả bạn học của anh nữa à?”. Anh ấy dí tay vào mũi tôi.

“Dụ dỗ cái con khỉ ấy, anh dám nói em gái anh thế sao?”. Tôi nhảy dựng lên. “Hơn nữa, chính Cố Đại Hải nhất quyết đòi cưới em đấy!”

“Em… em… em… em”. Thẩm Lãng cứ bị kích động là lại nói lắp, hồi bé, suốt ngày bị người khác chê cười vì chuyện đó.

“Em, em, em, em! Em lấy chồng đấy, vậy thì sao hả?”. Tôi nhảy lên cái bàn thấp dùng để uống trà, dù không thể đứng cao hơn anh ấy một cái đầu nhưng ở trên cao thì vẫn có thế hơn.

Sáng hôm sau, khi đi làm, tôi được phái đi phỏng vấn. Nghe nói đó là một doanh nhân IT từng du học ở Nhật Bản, vì tôi có bằng phiên dịch nên sếp mới cử tôi đi. Một người đã về nước rồi thì còn nói tiếng Nhật làm gì cơ chứ? Đúng là dở hơi!

“Xin hai vị đợi một lát, chủ tịch của chúng tôi sắp họp xong rồi”. Cô thư ký này trông rất yểu điệu, quả là có đủ tư chất làm một em bồ nhí.

“Cũng không biết là thuộc loại người nào nữa”. Tôi vừa quan sát vừa bĩu môi.

“Tiểu Ngư, lát nữa em hãy tự xoay xở nhé, anh không biết nói tiếng Nhật đâu đấy!”. Anh Trần đi cùng bảo tôi.

“Trời đất! Có ai về nước rồi mà lại còn nói tiếng Nhật không chứ? Người như thế không phải là Hán gian thì cũng bị thần kinh!”

9.

“Chắc tôi chưa tới mức ấy đâu”. Ngoài cửa có tiếng người nói.

Thôi xong, vụ phỏng vấn này chắc chắn hỏng rồi, thế nào tôi cũng bị trừ lương. Tôi lo lắng quay đầu lại. “Hả? Cố Đại Hải, là anh sao?”. Đúng là không thể tin được, người đang đứng trước mặt tôi chính là Cố Đại Hải.

“A lô!”. Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của tôi vang lên, tôi tranh thủ cơ hội trốn khỏi tình huống khó xử này.

“Thẩm Ngư, em điên rồi hả? Sao lại tùy tiện vơ bừa lấy một người để kết hôn chứ?”. Giọng nói trong điện thoại vô cùng đáng ghét, chính là tên khốn Ngụy Tử Lộ.

“Liên quan gì đến anh?”. Tôi tức giận.

“Phải, anh biết, là tại anh nên em mới kiếm bừa một người để cưới như vậy, nhưng em cũng không thể mang cả cuộc đời mình ra để đùa được…”. Tiếng anh ta cứ vo ve bên tai tôi thật chẳng khác gì một con nhặng.

“Ngụy Tử Lộ, anh nghe tôi nói một câu được không?”. Tôi ngắt lời.

“Em nói đi!”. Anh ta nghĩ một lát rồi bảo.

“Anh là đồ khốn nạn!”. Tôi hét lên rồi phi vèo cái điện thoại qua lan can tầng hai mươi hai xuống dưới.

Người ta nói nhảy lầu ở tầng hai và tầng hai mươi hai là hoàn toàn khác nhau. Tầng hai sẽ là “bịch, á” còn tầng hai mươi hai sẽ là “á, bịch”. Không hiểu trong điện thoại, Ngụy Tử Lộ sẽ nghe thấy tiếng “á” hay “bịch” trước đây?

“Ném đẹp lắm!”. Phía sau vọng tới một tiếng khen. Là Cố Đại Hải.

“Khiến anh phải chê cười rồi!”. Tôi lập tức đứng thẳng người, thực hiện một nghi thức chào kiểu Nhật hết sức chuẩn xác.

Buổi tối, khi tôi về tới nhà, một chiếc điện thoại mới cứng và sim đã nằm yên vị trên mặt bàn của tôi.

“Chu đáo quá nhỉ!”. Sau khi lắp sim vào, tôi gọi ngay cho Cố Đại Hải.

“Nếu như đã gọi tôi là Hán gian rồi thì cũng phải nịnh nọt thánh thượng một chút chứ!”. Giọng anh ta khá thú vị, không giống nhiều tên ngốc khác.

10.

Hôn lễ của chúng tôi được ấn định vào ngày mùng một tháng sau, mẹ Cố Đại Hải đã đi tới chỗ một ông thầy bói mù để xem ngày lành tháng tốt. Đúng là các bà già, lúc nào cũng thích mấy thứ mê tín như vậy, nhưng kể ra thì có lúc tôi cũng thấy tin tin, nếu không, tại sao lại có nhiều chuyện không thể giải thích nổi như vậy chứ?

Sáng sớm, nhận được điện thoại của Triệu Tam bảo tới lấy tiền hoa hồng, tôi vội vàng thu xếp công việc rồi gọi taxi tới đó.

“Tới Phan Gia Viên nhé!”. Tôi bảo tài xế, đó là chợ đồ cổ nổi tiếng nhất Bắc Kinh.

Triệu Tam là người bạn tôi quen từ khi còn ở khu tập thể, lớn hơn tôi năm tuổi, bằng tuổi với Thẩm Lãng. Từ bé, anh ta đã có đầu óc kinh doanh, ăn trộm xe mang đi bán, sau khi bị mấy chú cảnh sát bắt được thì đã ngoan ngoãn hơn, nhưng sau đó, không biết anh ta lại kiếm đâu ra một đống bút mực hỏng, dùng vũ lực bắt bạn bè phải mua, năm mươi tệ ba chiếc, không mua sẽ bị đánh một trận, cứ thế mà làm. Anh trai tôi chính là khách hàng đầu tiên của Triệu Tam.

Khi thấy Thẩm Lãng khóc lóc chạy về nhà, tôi điên tiết bảo anh mình dẫn đường, xách thêm một cây gậy to đi tìm hắn. Không may là lúc đó Triệu Tam chuồn mất rồi, chúng tôi chỉ tìm thấy người em song sinh của hắn là Triệu Tứ, liền đánh cho một trận. Quan điểm của tôi là: không đánh được đúng người thì đánh một người giống y hệt cũng được. Chuyện đó khiến cho Triệu Tam tức giận, hôm sau, tôi và Triệu Tam đánh nhau ở trường rồi bị đưa lên phòng giám hiệu, đợi phụ huynh tới.

“Ê, sợ không?”. Mắt Triệu Tam bị tôi đánh cho thâm tím.

“Sợ cái con khỉ ấy!”. Tôi lẩm bẩm, đưa tay lên vuốt lại tóc, quần áo tôi bị hắn làm rách te tua, nhìn như đứa ăn mày.

“Được đấy! Thôi thế này, anh xin lỗi vì đã đánh anh trai em”. Hắn nói với tôi.

“Ừm… Em cũng đánh em trai anh mà, hòa nhé! Anh học lớp nào vậy?”

“Lớp 6/4. Em là học sinh mới à?”

“Phải, em học lớp 1/3.”

Từ đó, chúng tôi kết bạn với nhau cho đến tận bây giờ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s