Trích đoạn 2: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo (Kiểu Kiểu)

Gia Hòa hoàng đế Đường Thiên Tiêu là thiên hạ đệ nhất đế vương nhàn rỗi, săn bắn chán ngán giờ chuyển sang thả cần câu cá. Ngài thường xuyên cầm theo chiếc cần câu đặt bên khe suối nhỏ yên tĩnh, nằm đó cả ngày để giết thời gian, coi việc có thể dùng đám tôm cá câu được trong ngày làm thức ăn làm niềm vui.

Rất ít người biết được trong Tĩnh Nghi viện có một Nam Nhã Ý, dung mạo xuất chúng, giỏi ca giỏi múa, là con gái vú nuôi của Đường Thiên Tiêu, đồng thời cũng là hồng nhan tri kỉ của chàng từ thuở thiếu thời.

Hai năm trước, với mục đích làm nhiễu loạn tình hình triều chính của Nam Sở, Đại Châu đã đem tặng mười đại mỹ nhân cho quốc vương Nam Sở, Lý Minh Xương. Không biết là vô tình hay hữu ý, trong số những người đó có cả Nam Nhã Ý. Ngay ngày đầu tiên kể từ khi nhập cung Nam Sở, tỷ tỷ luôn mạng bệnh trong người không thể nào hầu hạ hoàng thượng được, lâu dần bị lạnh nhạt, ngay cả vấn đề ăn no mặc ấm bình thường cũng trở thành vấn đề nan giải. Một năm trước, sau khi tôi chú ý đến Nam Nhã Ý, liền âm thần tiếp tế, đồng thời kết giao tỷ muội cùng.

Đến khi Đại Châu chiếm được Thụy Đô, việc đầu tiên Đường Thiên Tiêu làm chính là tìm ra Nam Nhã Ý cho bằng được, còn tôi thì luôn theo sát bên tỷ tỷ như hình với bóng, vậy nên bây giờ cả hai chúng tôi đều được sắp xếp ở tạm tại Tĩnh Nghi viện.

Nam Nhã Ý tài mạo song toàn, ngâm thơ, đánh đàn, ca hát, nhảy múa không gì không tinh thông. Còn tôi thì lại chẳng hiểu cái gì, chẳng biết cái gì, chỉ biết mỉm cười một cách ngu ngốc, vỗ tay theo điệu nhạc tiếng ca của tỷ tỷ. Trong thời thế hỗn loạn, càn khôn điên đảo này, tôi hoàn toàn có thể an nhàn, vô ưu sống những tháng ngày yên bình, lặng lẽ của cuộc đời mình.

Khoảng hai ngày sau, có người nghe ngóng được kết quả của cuộc tuyển chọn cung tần mỹ nữ lần này, những mỹ nhân được chọn không hề ít, quả nhiên có thể bay lên cành cao biến thành phượng hoàng. Đường Thiên Tiêu có thêm chín vị tiệp dư (một tên gọi của các cung tân mỹ nữ trong hoàng cung Trung Quốc), ngoài ra còn chọn thêm được hai mốt vị mỹ nữ khác để ban tặng cho bốn vị huynh đệ còn lại của Đường Thiên Tiêu.

Ngược lại Khang hầu Đường Thiên Trọng, tuy rằng đã từng đích thân đến nhìn mặt tất cả những mỹ nhân kia, nhưng chẳng hề chọn bất cứ người nào trong số đó.

Nam Nhã Ý tỏ ra vô cùng buồn bã, lúc Đường Thiên Tiêu quay lại ghé thăm, lời nói cử chỉ ít nhiều biểu lộ nét ai oán, u sầu: “Phải chăng hoàng thượng không muốn thiếp trở thành phi tần của ngài?”

Đường Thiên Tiêu nhẹ nhếch miệng lên, mang theo chút đắc ý mỉm cười nói: “Sao nào? Thực sự mong muốn trở thành phi tần của trẫm sao?”

Nam Nhã Ý không đáp lại, nhẹ bước đến bên chiếc đàn, lả lướt phím đàn, tấu nên khúc nhạc Thước Kiều Tiên. (Bài thơ của nhà thơ Tần Quan).

Gió vàng sương ngọc gặp nhau.

Vượt hơn trăm mối duyên tại nhân gian.

Nhu tình tựa nước, hẹn gặp tựa mơ.

Cần gì sớm sớm chiều chiều bên nhau?

(Đây là mấy câu thơ trong bài Thước Kiều Tiên – nghĩa là Cầu Ô Thước)

Tiếng đàn ưu nhã, thướt tha, khẽ tỏa khắp chốn trong căn phòng cũ kĩ, cổ xưa, ngay cả những hoa văn chạm khắc trên chiếc khóa treo bên cửa sổ cũng chứa đượm đầy nỗi thương cảm, xót xa.

Thế nhưng Đường Thiên Tiêu lại nhắm mắt lại, bình thản nằm trên chiếc phản trúc, tấm áo khoác dài màu vàng nhạt khẽ buông xuống, ngài dường như đã ngủ thực sự.

Đôi mắt của Nam Nhã Ý dường như đỏ hồng lên, nụ cười từ trước đến nay vẫn luôn sáng lạn, tươi tắn cũng ảm đạm hơn nhiều.

Đúng lúc tôi đang thầm cảm khái vì Đường Thiên Tiêu không thấu hiểu tâm sự của giai nhân thì cuối cùng ngài cũng chịu lên tiếng.

“Chín vị mỹ nhân kia là do mẫu hậu chọn cho trẫm. Tuy rằng trẫm đã gặp hết bọn họ, nhưng lại chẳng hề nhớ nổi tên gọi của bất cứ người nào trong đó, chứ đứng nói đến dung nhan, nét mặt, dáng người.”

Ngài ngồi dậy, tiếp tục thưởng thức ly trà ngon do Nam Nhã Ý pha, chậm dãi cất tiếng hỏi: “Nàng có thực sự mong muốn trở thành một trong mấy người đó không?”

Vừa nghe nhắc tới Tuyên thái hậu, sắc mặt của Nam Nhã Ý đột nhiên trắng bệch lại, tiếng đàn cũng dừng lại, tỷ tỷ không nói lời nào, đặt mười ngón tay thon thả, trắng nõn lên trên dây đàn.

Đường Thiên Tiêu nhìn về phía Nam Nhã Ý, ánh mắt thể hiện rõ nét tiếc thương, khẽ khàng than thở: “Nếu như nàng thực sự muốn suốt đời suốt kiếp ở bên cạnh trẫm thì trẫm đương nhiên sẽ không để nàng phải uất ức. Những người đang được sắc phong lúc này đều là những phi tần có địa vị thấp trong cung. Đợi sau khi sắc phong hoàng hậu, trẫm sẽ đích thân chọn một vài vị phi tần có địa vị cao hơn theo tâm ý của bản thân …”

Chàng mỉm cười, không nói thêm gì, nhưng hàm ý đã quá rõ ràng.

Tuy rằng Đường Thiên Tiêu thân là đế vương nhưng lại chẳng có quyền hạn để lập hậu theo đúng tâm ý của mình, chỉ đành hy vọng vào lúc mọi người đang đưa mắt chú ý hết vào người ngồi trên chiếc ghế hoàng hậu, ngài có thể âm thầm, lặng lẽ lập thêm một vài phi tần mà mình yêu thích.

Hai má Nam Nhã Ý đỏ ửng lên, đôi mắt to đẹp vì xúc động quá mà đẫm lệ long lanh. Tỷ tỷ đẹp diễm lệ, hoàn toàn có thể áp chế cả ánh nắng mùa xuân sáng lạn bên ngoài khung cửa sổ, làm cho căn phòng cũ nát này tỏa sáng huy hoàng. Tỷ tỷ của bây giờ hoàn toàn khác xa so với con người tiều tụy, xác xơ, bệnh tật đầy người trước kia khi Nam Sở còn chưa tàn vong.

Nam Nhã Ý nắm lấy bàn tay của Đường Thiên Tiêu, khẽ khàng mà lại rõng rạc quyết đoán nói: “Nhã Ý tin chắc rằng, sớm muộn gì hoàng thượng cũng có thể làm mọi chuyện theo đúng tâm ý của bản thân.”

Đường Thiên Tiêu nhẹ ngước mắt lên, mái tóc đen như mực khẽ buông bên đôi vai. Ngài khẽ mỉm cười bình thản: “Nha đầu ngốc ngốc, dưới trời đất này, chẳng có người nào có thể làm bất cứ chuyện gì theo đúng tâm ý của bản thân hết.”

Ngài đưa chén rượu rỗng về phía tôi, tôi nhanh chóng rót đầy. Ngài uống cạn rồi mỉm cười nói tiếp: “Nàng xem, nhiếp chính vương và Thiên Trọng đại ca của trẫm, bây giờ có thể nói là một tay che cả bầu trời, quyền cao chức trọng, nghiêng ngả thiên hạ rồi đúng không? Thế nhưng Đường Thiên Trọng vẫn cứ đứng ngồi không yên, lật tung cả thành Thụy Đô này lên mà vẫn chẳng thể nào tìm được người con gái trong lòng yêu thích.”

Nam Nhã Ý kinh ngạc hỏi thêm: “Người con gái thế nào” Phải chăng … cuộc tuyển chọn cung tần mỹ nữ trong cung mấy ngày trước chính là để triệu tập tất cả các mỹ nhân trong cung đến, để ngài ấy kiểm tra xem có người con gái kia không?”

“Huynh ấy không hề tìm thấy.” Đường Thiên Tiêu đứng dậy, cầm theo ly rượu tựa bên khung cửa sổ, khoan khoái nói: “Nghe nói người con gái đó trước kia ở trong cung của Đỗ thái hậu thời đó, trong tên hình như có một chứ ‘Bích’. Đáng tiếc là nửa năm trước, Đỗ thái hậu qua đời, cung nữ trong cung thất tán khắp nơi, cũng chẳng biết cô gái đó đã lưu lạc đến nơi nào rồi. Để tìm người phụ nữ tựa tiên giáng trần đó, việc đầu tiên Đường Thiên Trọng làm khi nhập cung chính là đem tất cả những cung tần mỹ nữ trong tên có chữ ‘Bích’ về phủ nhiếp chính vương. Sau đó huynh ấy lại ngờ rằng người con gái đó bị điều đến trong coi lăng tẩm cho thái hậu, nên đích thân đến lăng mộ của Đỗ thái hậu một chuyến. Ha ha, trẫm trước kia không hề biết rằng, người anh họ này lại là một người si tình đến vậy.”

“Hả? Ngài ấy không hề biết người con gái đó tên là gì sao?”

“Đúng thế.” Đường Thiên Tiêu lại đưa ly rượu trống về phía tôi, để tôi rót thêm rượu cho đầy. “Huynh ấy mới chỉ gặp cô gái đó có một lần, nhặt được một tấm khăn tay của người ta. Nghe nói trên chiếc khăn tay đó có thêu một chữ ‘Bích’.”

Trái tim tôi đột nhiên đập mạnh dữ dội, kinh ngạc nín nhẹ hơi thở, trong đầu đang vô cùng hỗn loạn.

“Thanh Vũ.”

Hình như có người đang gọi tên tôi, tiếp đó cánh tay bị ai đó cầm lấy, sau khi định thần lại được, thì ra Nam Nhã Ý đang vội vã lấy bình rượu từ tay của tôi, Đường Thiên Tiêu thì vứt ly rượu tràn đầy ra một góc, nhanh chóng hất số rượu đang chảy trên y phục của mình.

“Hoàng thượng thứ tội, hoàng thượng thứ tội.” Tôi nhanh chóng quỳ xuống cúi đầu tạ tội, trên trán đang lấm tấm đầy mồ hôi lạnh.

“Đứng lên đi, không việc gì cả.” Tuy rằng Đường Thiên Tiêu cau mày khi nhìn vào vạt áo ướt đẫm đầy rượu, thế nhưng từ trước đến nay con người ngài thoải mái không câu nệ tiểu tiết, lại thân thiết cùng Nam Nhã Ý cho nên thứ tội cho tôi là một điều hoàn toàn có thể đoán trước được.

Thế nhưng vài giây sau, ngài nhanh chóng cau chặt đôi mày nói: “Phải chăng ngươi … biết chuyện về người con gái đó?”

9 thoughts on “Trích đoạn 2: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo (Kiểu Kiểu)

  1. Haiz, cứ lâu lâu quăng hàng lên nhá thế này, sớm muộn gì mình cũng mắc phải những bệnh như mất ngủ, đau tim, thỉnh thoảng hét toáng lên như người điên và quan trọng hơn, sẽ thường xuyên ngẩn ngơ, cười một mình như người khìn, =). Lúc đó, chỉ sợ ad không có cách gì chữa được đâu nhé.
    P/S: Ad nhớ thủ thỉ với những nam thanh nữ tú phòng thiết kế, biên tập bìa để bìa cuốn này cũng lung linh như những cuốn khác nhé, không, phải hơn nhé. Mà có thể tặng thêm poster không ad? Cỡ 16×24 mình thấy rất đẹp và vừa tay, sachviet tiếp tục làm theo khổ này nhé

    • Hai bộ cổ trang của tháng đặc biệt sẽ được SV thiết kế lung linh và có rất rất nhiều món quà thú vị dành cho đọcgiả. Iluvmami ủng hộ nào.

    • 16×24 mà vừa tay á @@ Cỡ đấy mà gặp sách dầy nữa, nằm trên giường đọc mà lỡ tuột tay rơi xuống chắc sưng trán mất @@
      Chừng nào sách quá dày, buộc phải làm khổ lớn thì mình đồng ý. Chứ không dưng lại làm khổ to như thế mình phản đối kịch liệt, vừa quá to khó cầm, vừa lúc trưng lên kệ sách, mấy cuốn kia nhỏ nhỏ mỗi cuốn này bự ra nhìn kì cục lắm @@

    • Đầu tháng 6 em nhé. vì tình hình in ấn có chút trục trặc nên không thể ra đúng ngày được. Lazycloudy cố gắng đợi sách ra nha!

    • Bích Tiêu và Mỹ nhân sẽ được SV xuất bản sớm thôi. Đảm bảo truyện đủ hay để hấp dẫn bất cứ một bạn đọc khó tính nào. Mốc ủng hộ nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s