Copy mối tình đầu: C3 – P2 – Hoa Thanh Thần

Tay bưng hai đĩa cơm rang trứng từ trong bếp đi ra, Hàn Tú nghe thấy một loạt tiếng người ngoài hành tinh bô lô ba la mà cô chẳng hiểu gì cả. Đường Trạch Tề đã ở Mỹ vài năm thật đấy, nhưng anh ta có nhất thiết phải vừa về nước đã chuyển ngay sang xem tin tức bằng tiếng Anh không? Đúng là thích ra vẻ ta đây!

Cô đặt hai cái đĩa lên bàn, đẩy một đĩa về phía anh rồi nói: “Này, của anh đấy!”

Tiểu Thất quay sang nhìn cô rồi lại nhìn hai đĩa cơm rang trứng ít vàng nhiều đen, nhíu chặt lông mày, anh lãnh đạm hỏi: “Đây là cái gì?”

“Này, Đường Trạch Tề, nhất định anh phải sỉ nhục tôi thì mới cảm thấy sảng khoái hay sao? Tôi rang cơm cho anh ăn là vì nể mặt mẹ anh đấy! Nếu anh không muốn ăn thì cút sang một bên cho tôi, đừng có ngồi đó mà cản trở bản cô nương dùng bữa sáng!”. Vừa ngồi vào ghế đã phải nhận ánh mắt đầy ý chê bai của anh ta, ngay lập tức, khẩu vị của Hàn Tú bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Món cơm rang trứng của cô dù màu sắc không bắt mắt nhưng mùi vị rất tuyệt. Từ trước đến nay, Sam Sam chưa bao giờ nói sao về món này, lúc nào cũng ăn đến no căng bụng mới chịu thôi. Tên đàn ông đáng chết kia đã ngồi đó ăn sẵn lại còn tỏ thái độ này nọ, anh ta dựa vào cái gì mà dám làm thế chứ? Tối qua thì dè bỉu món canh cá chua cay, sáng nay thì khinh thường món cơm rang trứng, có bản lĩnh thì hắn nhịn ăn tất cả các bữa đi, tốt hơn hết là thăng thiên thành tiên luôn cho rồi!

Dù gì thì hôm qua, cô đã hét vào mặt anh ta rất nhiều lần rồi, sáng nay có to tiếng thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Nếu bắt cô phải khom lưng, ăn nói lễ phép với hắn thì thà cô đâm đầu vào tường, chết đi còn hơn.

Tiểu Thất mím chặt môi, không nói gì, nhìn vào món ăn có trứng có cơm, đính kèm bên trên một lớp chay cháy màu đen, vẫn có thể gọi nó là cơm rang trứng, nhưng màu sắc này thật là… thua xa món trước kia anh vẫn ăn mười vạn tám nghìn lần.

Chứng kiến bộ dạng tức giận đùng đùng của Hàn Tú, anh liền lặng lẽ ngồi bên cạnh cô, vừa chuẩn bị đưa tay bê đĩa cơm rang trứng lên thì thấy cô cầm đôi đũa chỉ vào mặt anh và quát: “Ra chỗ kia ngồi đi!”. Cô hất mặt về phía chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ.

Nghe cô nói thế, Tiểu Thất sững người rồi lẳng lặng bê đĩa cơm về phía cửa sổ, ngồi lên ghế.

Tuy màu sắc của món này không hấp dẫn chút nào nhưng mùi thơm của cơm và trứng quyện lại với nhau đã khiến anh dần gác đi nỗi lo lắng trong lòng.

Tối qua phải ăn một số món kì lạ, lại thêm cơn sốt đã làm hao tổn không biết bao nhiêu năng lượng nên bây giờ, bụng anh đang đói cồn cào. Lúc tỉnh dậy, phát hiện trên trán có dính tấm dán hạ sốt, ở dưới trải một tấm chăn mỏng, trong tim Tiểu Thất chợt dấy lên một cảm xúc khó tả. Anh quay đầu nhìn người con gái đang ngồi ăn ngon lành trên sô pha, thầm nghĩ: Chắc cô ấy đã vất vả cả đêm để chăm sóc cho anh.

Tiểu Thất cho một vài hạt cơm vào miệng rồi từ từ nhai, mùi vị cũng không tệ. Phần cơm này mang đến cho anh cảm giác an lành, ấm áp lạ thường. Có lẽ cô gái kia sẽ không đợi anh ăn cơm xong là mổ bụng phanh thây anh ra, thực sự anh không hề nhận thấy chút sát khí hay lòng tham nào ở cô ấy.

Anh ăn rất nhanh, rất nhiều cho tới khi hết sạch chỗ cơm rang trứng. Không đơn giản vì đang đói bụng mà còn vì đĩa cơm này quả thật là rất ngon.

Người con gái toàn thích tạo ra tạp âm kia tên là Hàn Tú thì phải, anh nghe thấy bạn cô gọi thế mà.

“Hàn Tú”, anh đã ghi nhớ cái tên này rồi.

Đang ngồi ăn cơm, Hàn Tú không kìm được, lại quay sang liếc Đường Trạch Tề. Hàng lông mi dài đang rủ xuống khiến cô không biết được ánh mắt anh lúc này thế nào, nhưng cái dáng ăn cơm đó thì đúng là đáng sợ. Có điều, nhìn thấy bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống đó của anh, có lẽ mùi vị món cơm rang trứng của cô cũng không đến nỗi tệ lắm.

Khiêm tốn mà nói, món cơm rang trứng của cô tuy rằng nhìn không đẹp mắt nhưng mùi vị thì có thể xếp vào loại “Thiên hạ vô địch”, đừng nói là người thường ăn quên lối về, ngay đến Hắc Bạch, Vô Thường[1] nếu được thưởng thức qua, chắc cũng không nhớ cả việc đi bắt quỷ ấy chứ!

Ăn xong bữa sáng, ngó xuống hai chiếc đĩa đầy dầu mỡ trên bàn, lại nhìn sang một người rảnh rỗi nào đó đang ngồi bên cửa sổ, trong lòng Hàn Tú cảm thấy đôi chút bất công. Có lẽ từ tối hôm qua đến giờ, sau nhiều lần quát mắng anh, gan cô đã to ra khá nhiều. Cô đưa đĩa cho Tiểu Thất, ngầm bảo rằng anh ăn xong rồi thì cũng nên bỏ ra chút sức lực, vào rửa sạch sẽ nồi niêu, bát đĩa, xoong chảo đi.

Không giấu được vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt nhưng Tiểu Thất vẫn đón lấy hai chiếc đĩa từ tay Hàn Tú, chẳng nói năng gì, lẳng lặng đi vào phòng bếp, bắt đầu công việc rửa bát đĩa.

Thực ra, lúc đưa bát đĩa cho Đường Trạch Tề, Hàn Tú không dám chắc là anh sẽ chịu đi rửa bát. Khi nhớ lại bộ dạng của anh ngày hôm qua, cô sợ anh lại nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh rồi bất ngờ đập chiếc đĩa lên đầu cô.

Hàn Tú ngồi trên sô pha, lặng ngắm Đường Trạch Tề đang đứng quay lưng về phía cô qua bức tường thuỷ tinh. Lòng cô chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Anh khác rất nhiều so với trước kia, im lìm, ít nói, toàn thân toát ra vẻ an nhiên, tự tại, không mong muốn bất cứ thứ gì, không vui cũng chẳng buồn, lúc nào cũng bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra, khiến người ta có cảm giác như anh không thuộc về thế giới này vậy. Nếu cô không đặc biệt chú ý, có lẽ sẽ không thể nhận ra sự tồn tại của anh.

Đường Trạch Tề mà cô từng quen biết hay Đường Trạch Tề qua lời miêu tả của bạn bè so với gã đang đứng rửa bát kia, quả thực là hai con người hoàn toàn khác biệt.

Khi Hàn Tú đang miên man suy nghĩ thì chuông cửa chợt vang lên. Cô ngay lập tức đứng dậy, đi ra mở cửa. Là Sam Sam.

Sam Sam vừa bước vào nhà đã mở miệng than vãn: “Mình đi vội nên chưa kịp bỏ gì vào bụng cả, cậu đã nấu bữa sáng chưa?”

“Cậu đến muộn rồi, thức ăn trong tủ lạnh của mình chỉ đủ cho hai người ăn thôi. Nhưng hôm qua, mình đã mua ít đồ ăn vặt, có cả món bánh quy Đan Mạch mà cậu thích đấy”. Hàn Tú nói rồi quay người đi lấy túi đồ. Vừa mở túi ra, nhìn thấy các thứ bên trong, cô không kiềm chế được mà hét lớn: “Á á á…!”

“Làm sao thế? Làm sao thế?”. Sam Sam hốt hoảng chạy tới. Trước mắt cô, các gói khoai tây chiên, bánh mì nướng, bánh quy… đều đã bị bóc ra, có thứ bị ăn hết một nửa, có thứ thì mất một vài miếng, chỉ riêng hộp bánh quy Đan Mạch là thiếu một cái, thê thảm nhất là sữa chua Yakult – đã bị kẻ nào đó uống sạch sành sanh.

Sam Sam hét lên trong kinh ngạc: “Trời ạ, ai đã ăn mấy thứ đồ này? Sao lại thiếu đạo đức thế? Hay là bị chuột gặm? Nhưng nếu là chuột thì nó cũng từ bi quá nhỉ?”

Hàn Tú chẳng đáp lại, xông thẳng vào trong bếp, bước đến sau lưng Tiểu Thất, tức giận quát lớn: “Đường Trạch Tề! Có phải anh không hả? Tối qua anh đói nên mò vào ăn vụng đồ ăn của tôi đúng không?”

Đang tập trung rửa bát đĩa, Tiểu Thất vô cùng kinh hãi trước tiếng hét động trời của Hàn Tú, anh ngay lập tức dừng tay lại rồi nhíu mày, quay sang nhìn cô với ánh mắt tỏ vẻ không vui.

 

Tại sao cô gái này luôn thích tuỳ tiện tạo tạp âm như thế chứ?

Nhìn thấy đống bong bong ở bồn rửa bát chẳng khác nào bong bóng xà phòng trong bồn tắm, Hàn Tú lại một lần nữa hét lên: “Đường Trạch Tề, anh là heo sao?”


[1] Hai vị thần chuyên đi tróc nã các ác quỷ trong truyền thuyết Trung Quốc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s