Trích đoạn 3: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Đây là đáp án của Mạc Hướng Vãn ở thời điểm hiện tại, nếu như là bốn năm trước, e rằng câu trả lời của cô sẽ là: “Dựa vào cái gì mà các người cho rằng trong tay tôi có tư liệu? Lẽ nào tôi sống qua ngày bằng cách bám sát theo đuôi các nghệ sĩ sao?”

Bốn năm qua, cả tính tình lẫn cách cư xử của cô đều điềm đạm hơn nhiều, cô đã đủ thông minh để hiểu rằng, không thể đắc tội trực diện với những người đang nói chuyện được.

Lời vừa buông ra, cô đưa tay vẫy một chiếc taxi rồi “ấn” Trâu Nam ngốc nghếch, thẫn thờ nãy giờ theo sau mình ngồi vào trong, sau đó hai người cùng lên xe trở về nhà.

 

Sau khi đưa Trâu Nam về tới tận cửa, cô mới yên tâm về nhà mình. Trước tiên, Hướng Vãn đi vào buồng ngủ của con trai, khẽ khàng bật đèn lên, nhìn đứa trẻ đang nằm trên giường.

Mạc Phi ngủ không được ngon giấc, quay bên này, lật bên kia, khi phát hiện mẹ đã về nhà liền mỉm cười tươi rói rồi reo lên: “A… mẹ đã về!”

Giọng nói ngô nghê của con trẻ hoàn toàn làm ngắt quãng luồng suy nghĩ của Mạc Hướng Vãn, khiến cô nhanh chóng lấy lại sinh lực trong cơ thể. Cô kiểm tra chiếc chân bó bột của con, trong lòng cảm thấy vô cùng hối hận, đáng lẽ cô không nên đồng ý cho Mạc Phi tham gia vào đội bóng đá. Bởi vì, vừa mới tập buổi đầu tiên, Mạc Phi đã bị trẹo chân rồi.

Mạc Phi nũng nịu trong lòng mẹ, nheo nheo đôi mắt, giống hệt như chú mèo con cuộn tròn trong vòng tay ấm áp, âu yếm của mẹ. Mạc Phi nói: “Mẹ ơi, sáng mai mẹ còn phải đưa con đến trường nữa, vậy nên mẹ con mình đi ngủ sớm thôi.”

Mạc Hướng Vãn vỗ nhẹ lên trán của con: “Tiểu quỷ, đúng là nhiều trò, nhiều chuyện.”

Mạc Phi mỉm cười ngây ngô, mở to đôi mắt, hai đồng tử sáng long lanh. Ở đứa trẻ này có sự tinh ranh hiếm thấy so với các bạn cùng trang lứa, luôn biết cách tỏ ra dễ thương, nũng nịu khiến cho cô chẳng thể nào từ chối nổi yêu cầu của con.

Mạc Phi cứ lật người qua, lật người lại, ôm chặt eo cô nũng nịu đòi mẹ ngủ cùng. Mạc Hướng Vãn không biết làm gì khác, đành ôm chặt lấy con vào lòng rồi vỗ nhẹ lên lưng.

Bác sĩ bảo trẻ con không ngủ ngon giấc thường ảnh hưởng đến thời gian làm lành vết thương, vì vậy Mạc Hướng Vãn cố gắng dỗ dành cho con ngủ, nhưng cậu bé vẫn không chịu nhắm mắt. Lập tức, cô không nịnh con nữa mà nói một cách nghiêm nghị: “Có khi mẹ phải nói với giáo viên chủ nhiệm lớp rằng con không thích hợp tham gia đội tuyển bóng đá của trường thôi.”

Quả nhiên, Mạc Phi nghe xong liền cảm thấy sợ hãi, lập tức nhắm mắt lại ngủ ngay.

Mạc Hướng Vãn không vội tắt đèn mà ngây người đứng bên giường ngắm khuôn mặt khôi ngô, xinh trai của con mình.

Được di truyền từ cô, Mạc Phi chẳng những có đôi mắt to tròn, hoạt bát mà còn có cả hàng lông mi vừa dài vừa dày như con gái vậy. Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng may mắn khi các nét trên khuôn mặt đứa trẻ đa phần đều giống cô.

Nhưng tính tình đứa trẻ này lại rất cứng đầu, hiếu động, thích đấu đá, học đòi làm người lớn, tác phong chẳng khác nào một thiếu niên điển hình, càng lớn cô càng khó quản lí.

 

Mạc Hướng Vãn không phải chưa từng quản lí con, cô từng nói với Mạc Phi khi mới vào lớp một rằng: “Thứ nhất không được cãi nhau, gây sự với các bạn cùng lớp, phải biết khiếm nhường. Thứ hai, không được chơi mấy trò nguy hiểm với các bạn cùng lớp, bởi vì nếu con bị thương, mẹ sẽ phải xin nghỉ ở nhà để đưa con đi khám bệnh. Như vậy là mẹ sẽ bị trừ lương, đến Tết không có tiền mua ô tô mô hình cho con đâu.”

Mạc Phi liền cau đôi mày bé xinh rồi nói với mẹ: “Con không cãi nhau với các bạn nhưng nếu các bạn cố tình gây sự cãi nhau với con thì sao? Sau khi tan học, nếu các bạn rủ con chơi trò chơi thì chẳng lẽ con lại không đi cùng?”

Câu hỏi này khiến cô đau đầu, cô nghĩ bản thân mình cũng còn quá trẻ, vậy nên đành phải nghiêm mặt nói: “Nếu các bạn cố tình gấy sự cãi nhau thì con đi tìm cô giáo. Lúc các bạn rủ con đi chơi, phải hỏi ý kiến của mẹ trước rồi mới được đi cùng với các bạn.”

“Nếu như lúc đó mẹ đang đi làm thì con cũng có thể hỏi mẹ được sao?”

“Con đã biết số điện thoại công ty mẹ rồi thì có thể gọi đến hỏi mẹ.”

“Nếu như mẹ đang họp thì sao ạ?”

“Con có thể gọi vào di động cho mẹ.”

Mạc Phi nắm ngay được chỗ sơ hở trong câu nói của mẹ: “Mẹ à, từ trước đến giờ, mẹ chẳng bao giờ nghe điện thoại trong lúc họp cả.”

Trước mặt con trai, từ trước đến nay cô giống một người chị hơn là người mẹ, Mạc Phi chẳng hề sợ cô chút nào, hơn nữa lại còn biết cách nói lí lẽ với cô.

 

Giống hệt như khi nãy, may mà đứa trẻ này còn biết nhìn sắc mặt của người lớn, ngoan ngoãn nhắm mắt vào ngủ, Mạc Hướng Vãn kéo chăn lên đắp cho con trai, liếc qua chiếc chân đang bó bột, khi cảm thấy mọi thứ đều ổn thỏa thì mới yên tâm, rón rén nhấc chân quay về phòng khách.

Lúc này ở nước ngoài, chắc sếp đang dùng cơm tối, cô liếc qua đồng hồ rồi gọi điện thoại đường dài quốc tế cho Vu tổng.

Lúc nhấc máy nhận điện thoại của cô, Vu Chính quả nhiên là đang dùng bữa tối. Không biết có phải vì thức ăn hôm nay hợp khẩu vị hay không mà khi nói chuyện điện thoại cùng cô tâm trạng của anh rất vui vẻ. Sau khi nghe Mạc Hướng Vãn báo cáo tình hình, anh liền nói: “Vậy thì cứ làm theo kế hoạch của em đi, vài ngày nữa hãy mở cuộc họp báo cho cô ấy.”

“Dạ vâng, còn phía bên công ty đĩa hát thì cần phải có Judy lo liệu.”

“Mary[1], em cứ thế mà làm nhé!”

Nghe xong câu đó, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn hiểu ý của anh. Từ trước đến nay, Vu Chính không bao giờ quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt của các nghệ sĩ dưới trướng mình, tất cả đều giao cho cấp dưới đắc lực tự sắp xếp, xử lí. Vị Tổng giám đốc này đã chinh chiến nhiều năm nay trong làng giải trí, ít khi có dịp đi nghỉ dài ngày, năm nay khó khăn lắm mới dồn được mấy ngày rảnh rỗi để nghỉ ngơi, thư giãn, vậy nên hoàn toàn có thể thông cảm với thái độ không muốn tham gia vào bất cứ công việc gì của anh lúc này.


[1] Tên tiếng Anh của Mạc Hướng Vãn.

Advertisements

2 thoughts on “Trích đoạn 3: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s