Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C3 – P3

Nửa tiếng sau, Hàn Tú đặt túi chườm đá lên trán mình. Đúng là “nộ khí công tâm”, lửa giận bừng bừng đã lan lên tận não bộ nên bây giờ, cô đành phải dùng nó để giảm nhiệt cái đầu đang bốc hỏa.

Cô đưa mắt lườm người đàn ông đang ngồi trước cửa sổ, vẫn thản nhiên như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Từ trước đến nay, Hàn Tú chưa bao giờ gặp một người ngốc đến mức độ dị thường như vậy!

Tục ngữ có câu “chưa từng ăn thịt lợn thì cũng phải nhìn thấy lợn chạy”. Gã Đường Trạch Tề đó đã đổ ra rất nhiều dầu rửa bát rồi xả nước đầy bồn rửa trong khi chỉ có hai chiếc đĩa và hai đôi đũa. Theo từng cử động của anh, cả phòng bếp bay đầy những bong bóng bảy màu sặc sỡ.

Chuyện đó thì Hàn Tú có thể không chấp nhặt làm gì, điều đáng hận nhất là sau khi cô gầm như sư tử Hà Đông, anh lại dùng ánh mắt như muốn giết người đó để nhìn cô, còn từ tốn giải thích với cô rằng, do ba chữ “dùng lượng ít” trong phần hướng dẫn ở nhãn chai nước rửa bát đã bị rách nên đến độ chuẩn xác trong “phán đoán” của anh đã bị ảnh hưởng.

Rốt cuộc anh đang dùng thứ ngôn ngữ quỷ quái của quốc gia nào vậy? Chẳng qua là lấy một chút dầu rửa bát thôi, có cần thiết phải “phán đoán” không? Đây là những lời nói của người bình thường sao? À, nhất định là hắn đang cố ý chọc giận cô đây mà, chắc anh ta thấy cô mấy năm nay sống yên lành, vui vẻ quá nên không khỏi bực dọc, ghen tị mà chẳng nói chẳng rằng bay ngay về nước rồi chạy tới đây giày vò cô. Nhất định là như vậy rồi…

Chẹp, đúng là đi sai một bước mà phải ôm hận đến thiên cổ!

Là do kiếp trước cô mắc nợ anh hay bởi cô đã làm nhiều chuyện thất đức?

Dù gì đi nữa, chuyện không như ý cũng đã xảy ra, Hàn Tú không thể không nuốt uất hận vào lòng, ngay lập tức đuổi anh ra khỏi phòng bếp rồi rửa lại bát đĩa. Cô phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới dọn dẹp căn bếp đâu vào đấy được. Lúc này, đầu Hàn Tú đang đau tới mức chẳng còn hơi sức đâu mà mở miệng nói chuyện nữa, chỉ còn biết ngồi phịch xuống ghế sô pha.

Sam Sam lay lay cánh tay của Hàn Tú, nói: “Đúng là Tiểu Tề có gì đó bất bình thường rồi.”

Hàn Tú hổn hển đáp: “Đúng thế, cậu đã thấy mình hoàn toàn bó tay với hắn ta rồi phải không? Thế nên mình giao hết việc xét hỏi hắn ta cho cậu đấy!”

Bây giờ, không phải do cô sợ anh mà là đã bị anh chọc tức đến mức một chân bước vào quan tài rồi nên công việc xét hỏi đầy gian nan đành đặt lên vai của Sam Sam vậy.

Sam Sam lưỡng lự, nhưng lại không chịu nổi khuôn mặt tức tối, thiếu bình tĩnh của Hàn Tú lúc này nên đành chậm rãi bước tới chỗ cửa sổ, nhẹ nhàng gọi: “Đường Trạch Tề!”

Anh ta chẳng có phản ứng gì.

Sam Sam quay lại nhìn Hàn Tú, ý bảo: “Đúng như cậu nói, Tiểu Tề hoàn toàn không có chút phản ứng nào hết.”

Hàn Tú dùng nét mặt ra hiệu cho Sam Sam sử dụng phương pháp “hét”.

Khuôn mặt Sam Sam tỏ rõ vẻ xem thường phương pháp hữu hiệu đó, ngược lại, cô ấy còn vẫy vẫy tay trước mặt Tiểu Thất, dùng lời nói dịu dàng, nhẹ nhàng gọi anh một lần nữa: “Đường Trạch Tề à!”

Cuối cùng Tiểu Thất cũng quay lại, nhìn Sam Sam với ánh mắt đầy nghi hoặc, lạnh lùng hỏi: “Cô đang gọi tôi?”

Thấy thế, Hàn Tú bật cười. Cảnh tượng này giống hệt tình hình tối hôm qua.

Ánh mắt Đường Trạch Tề thật sắc nhọn, lạnh lùng! Sam Sam hết sức kinh hãi khi bắt gặp cái nhìn có thể khiến người đối diện chết cóng ấy, nhưng rất nhanh sau đó, cô đã lấy lại được thần trí, vừa cười vừa nói: “Đúng thế. Không gọi anh thì tôi gọi ai chứ? Ở đây chẳng còn người thứ hai mang tên Đường Trạch Tề đâu.”

Nghe người trước mặt nói vậy, ánh mắt Tiểu Thất lộ rõ sự kinh ngạc, sau vài giây im lặng, anh lạnh lùng đáp lại: “Cái tên Đường Trạch Tề đó, nhất thời tôi vẫn chưa thích ứng được.”

Sam Sam kinh ngạc tới mức há hốc miệng, mắt trợn tròn lên, lập tức quay sang nhìn Hàn Tú.

Câu nói vừa rồi của Đường Trạch Tề khiến cho Hàn Tú đang ngồi trên sô pha cũng không kiềm chế được mà bật dậy, bước lại gần và nói: “Này, sao anh lại ăn nói kì lạ thế hả? Cứ như là bản thân anh không biết mình tên là Đường Trạch Tề vậy. Anh đừng nói là mắt tôi có vấn đề đấy nhé! Tôi nói cho anh biết, khuôn mặt không khác nào yêu nghiệt của anh dù có hoá ra tro thì tôi vẫn nhận ra được.”

Đôi mắt đen láy của Tiểu Thất mỗi lúc một sâu thẳm, đôi môi mím chặt lại, trắng bệch ra, các nếp nhăn hiện rõ trên trán. Anh ngước mắt nhìn thẳng vào Hàn Tú, lạnh lùng bảo: “Cô tưởng mắt mình là hệ thống nhận diện người tối tân hay sao?”

Hàn Tú trợn tròn mắt, hoàn toàn không tìm được lời lẽ nào để phản bác lại câu nói châm chọc đó, bắt được tín hiệu cảnh cáo phát ra từ ánh mắt anh, cô đành ngậm chặt miệng, nuốt giận vào trong.

Sam Sam cảm thấy lời Đường Trạch Tề có đôi chút lạ thường nên hỏi tiếp: “Ý anh là anh thực sự không biết mình tên là Đường Trạch Tề sao?”

“Hừ!”. Hàn Tú tỏ vẻ khinh thường. “Nếu anh không phải là Đường Trạch Tề thì nói đi, tên anh là gì?”

Tiểu Thất nhìn Hàn Tú trân trân rồi điềm đạm nói ra ba chữ: “074”.

“Cô chết đi”[1] sao? Tức chết mất thôi! Đừng tưởng chơi chữ thì cô không hiểu nhé!

Máu huyết toàn thân Hàn Tú lại dồn hết lên não, tức giận đến run tay, cô quát: “Anh… anh… anh mới đi chết đi ấy!”

Trước vẻ mặt gần như phát rồ của Hàn Tú, biểu cảm trên khuôn mặt Tiểu Thất không thay đổi nhiều, thậm chí anh còn tỏ vẻ hoàn toàn phớt lờ.

Đang ngây ra vì không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến, bỗng nhiên Sam Sam chẳng thể kiềm chế nổi mà vỗ đùi cười toáng lên. Tiếng cười đó càng làm cho Hàn Tú thêm điên tiết, cô vò đầu bứt tai, mặt mày nhăn nhó khó coi.

Nhìn thấy bộ dạng lúc này của Hàn Tú, Sam Sam biết chắc rằng cô bạn mình sắp nổi điên rồi. Cô bèn mím môi nén cười, kéo Hàn Tú lại rồi nói: “Bình tĩnh, hết sức bình tĩnh! Cậu vẫn bảo là phải làm một thục nữ đó sao, đã là thục nữ thì không được tức giận tuỳ tiện đâu! Bây giờ, cậu vào phòng ngủ của cậu xem còn chỗ nào chưa dọn dẹp, lau chùi sạch sẽ thì làm đi! Mình sẽ phụ trách việc hỏi cung anh ấy.”

“Không cần!”. Hàn Tú ương ngạnh bê một chiếc ghế ra ngồi trước mặt Tiểu Thất: “Đường Trạch Tề, hôm nay, chúng ta phải nói chuyện cho rõ ràng. Nếu anh còn mở miệng sỉ nhục tôi như vừa rồi thì dù bị anh kề dao đe dọa, tôi cũng liều mạng mà đuổi anh ra khỏi nhà cho bằng được. Nghe tôi hỏi đây, anh đột nhiên về nước làm gì? Không phải anh đến Tây Ban Nha để gặp bạn gái mới hay sao? Thế tại sao lại để mình bị thương tích toàn thân và nằm trên đống rác bẩn thỉu đó? Rốt cuộc là anh đã giết người hay bị người ta truy sát? Cô giáo Đỗ có biết việc anh về nước không? Có ai biết anh đã về nước hay không hả?”

Giọng điệu của Hàn Tú vừa nhanh vừa cao vút nhưng Tiểu Thất vẫn nghe được hết. Người cứng đờ ra, ánh mắt rời khỏi cảnh sắc tuyệt đẹp bên ngoài cửa sổ, anh khẽ thở dài.


[1] Trong tiếng Trung Quốc, “074” có cách phát âm gần giống với câu “Anh/cô chết đi”.

3 thoughts on “Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C3 – P3

  1. Pingback: Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần – Chương 3.3 « Tử Yến Lâu

  2. bạn ơi cho mình hỏi lịch post truyện copy mối tình đầu là ntn đấy, truyện rất hay, co phải dạo trước bạn bận không edit đc không, lần này mình vào mới thấy có tiếp

    • Không bạn mai ha à. Bên mình đã xuất bản cuốn này. Chỉ là up lên một chút giới thiệu thêm cho các bạn thôi. Nếu bạn muốn đọc có thể mua sách ngoài thị trường ủng hộ SV rồi. Cảm ơn bạn đã thích cuốn sách. Đây là một trong những cuốn sách có giá trị đấy. Bạn đọc sẽ không thấy tiếc đâu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s